[Ngôn tình] Ám dục (dục vọng đen tối) – Ngoại truyện 3: BA, NÒNG NỌC NHỎ CỦA BA Ở ĐÂU? (hoàn)

[Ngôn tình] Ám dục (dục vọng đen tối)

[Ngôn tình] Ám dục (dục vọng đen tối) – Ngoại truyện 3: BA, NÒNG NỌC NHỎ CỦA BA Ở ĐÂU? (hoàn)

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

phê trên bàn.

"Ba có còn là người không?"

Phụt….

Câu này Dung Ân thường hay nói, cũng không biết cô bé đã học được từ lúc nào, hoàn toàn không hiểu được ý nghĩa, nhưng lại dùng được rất đúng chỗ.

Phần lớn thời gian, hai người đều bị cô bé lém lĩnh này làm cho đau đầu.

Nhân duyên của Đồng Đồng ở nhà trẻ rất tốt, có rất nhiều bạn tốt. Hôm nay tan học về nhà, đã đợi Nam Dạ Tước rất lâu, tỏ vẻ bí mật, giống như là có chuyện gì. Dung Ân truy hỏi liên tục, nhóc con vẫn rất kín miệng, một mực không chịu nói.

Từ sau khi kết hôn, Nam Dạ Tước thường về nhà rất sớm, hôm nay cũng không ngoại lệ.

Đồng Đồng trườn người trên cửa sổ nhìn thấy xe của anh vừa lái vào trong sân, liền chạy như bay ra của nghênh đón. Nam Dạ Tước ở trước cửa khom lưng, con bé đã chuẩn bị xong xui dép cho anh.

"Đồng Đồng ngoan quá." Người đàn ông xoa đầu con.

"Ba…" con bé cứ bám theo sau Nam Dạ Tước. Thấy anh ngồi xuống ghế sô pha, cũng theo đó bám sát vào, cô bé nắm lấy tay người đàn ông, tìm kiếm phía trước, lục lọi phía sau, "Sao không có vậy?"

"Tìm gì đó?" Dung Ân mang bánh mì miếng đã được nướng xong đặt lên bàn trà.

Đồng Đồng nắm lấy cánh tay Nam Dạ Tước, hai chân đung đưa trên ghế sô pha, "Mẹ, như thế nào có Đồng Đồng vậy?"

Trẻ con lớn cỡ này, là tò mò nhất.

Dung Ân ấp a ấp úng, "Con là được sinh ra từ trong bụng mẹ."

"Mẹ gạt người ta" Nhóc con không chịu nể mặt, gương mặt tức giận đến tròn ra, "Tiểu Cường trên lớp con đã nói rồi, mấy cục cưng đều là từ nòng nọc nhỏ của ba mà biến ra đó, nhưng trên người ba không có, oa oa oa…"Mặt con bé giống như trăng tháng 3, nói đổi là thay đổi ngay, "Đồng Đồng là nhặt được, ba, người giấu nòng nọc nhỏ đi đâu rồi?"

Nam Dạ Tước chỉ cảm thấy trên trán treo đầy dây nhợ đen thui, cùng Dung Ân đối diện, hai mắt nhìn nhau.

"Đồng Đồng đau lòng rồi, con muốn xem nòng nọc nhỏ trông như thế nào…"

Anh chỉ đành ôm con gái ngồi trên đầu gối, "Bọn bạn Tiểu Cường trên lớp con nhất định là đã từng nhìn thấy, ngày mai con kêu bạn ấy đem đến cho con xem thử không phải là sẽ biết được rồi sao?"

Dung Ân nghe vậy, khóe miệng kéo nhẹ, hai cha con này, không giống lông cũng giống cánh.

Đồng Đồng thút tha thút thít, ngay cả khi vừa dừng khóc rống lên, dù sao cũng còn nhỏ, tư tưởng đơn giản, ngay lập tức nín khóc mỉm cười, "ba nói đúng đó, ngày mai con mang theo cái bình nhỏ đi, mang nòng nọc nhỏ về nuôi." Con bé lau nước mắt, lại cảm thấy không đúng, "Nhưng mà ba không có, khi Đồng Đồng mang về rồi, ba mau sinh một đứa em trai cho Đồng Đồng…."

Cô bé đoán chắc Nam Dạ Tước không có nòng nọc nhỏ, người đàn ông lắc lắc chân, chỉ qua Dung Ân, "Chuyện này phải có mẹ con đồng ý mới được."

"Tại sao phải có mẹ đồng ý?" Đồng Đồng ngẩng đầu, vẻ mặt khó hiểu, "Mẹ nuôi nòng nọc nhỏ chơi sao?"

"Đúng rồi," Khóe mắt Nam Dạ Tước mỉm cười, tầm mắt đen tối không trong sáng nhìn vào Dung Ân, sự ám muội trong ánh mắt lan ra không giới hạn, "Mẹ nói thích chơi nòng nọc nhỏ, con nói mẹ cho con một đứa em trai đi."

"Dạ," Đồng Đồng cho là thật, trượt từ trên gối Nam Dạ Tước xuống, đi về phía Dung Ân làm nũng, "Mẹ, mẹ. . . "

"Ngoan, Đồng Đồng không phải là rất thích chuột Mickey sao? Ngày mai mẹ dẫn con đi mua."

"Thật không? Đồng Đồng muốn mua con lớn nhất, Đồng Đồng còn muốn mua váy đẹp."

"Được, được…" Dung Ân thật không dễ dàng đánh lạc sự chú ý của Đồng Đồng, trẻ con lớn cỡ này, sao lại khó đối phó đến vậy chứ.

Ăn cơm tối xong, Dung Ân dỗ con ngủ xong trở lại phòng ngủ, vừa lúc Nam Dạ Tước từ trong phòng tắm bước ra, mái tóc ngắn màu rượu đỏ còn đọng đầy nước, một chút chảy qua xương quai xanh, theo khuôn ngực rắn chắc chảy xuống bụng.

"Ngủ rồi hả?"

Cô xoa trán, ngồi ở mép giường, "Vâng, bắt em phải hát bài Tiểu Yến Tử cho nó nghe bằng được."

Nam Dạ Tước lấy ly nước trên đầu giường đưa về phía vợ yêu, "Bữa sau đưa nó sang nhà mẹ anh, để nó quậy tơi bời thật đã."

"Mệt thật," Dung Ân uống miếng nước, đầu tựa lên vai Nam Dạ Tước "Vừa rồi lại hỏi em chuyện nòng nọc nhỏ, còn bảo em chuẩn bị hồ cá."

"Xem ra, chỉ có một cách thôi." Nam Dạ Tước giả vờ tỏ ra thật tình.

"Cách gì?"

"Sinh cho Đồng Đồng một đứa em trai, để tránh việc nó bám theo mỗi ngày."

"Không thèm, một đứa thôi cũng đã mệt chết em rồi."

"Bản thân em cũng đâu cần lo lắng gì, không phải có bảo mẫu rồi sao?" Nam Dạ Tước một tay ôm lấyvai cô, áp cô xuống giường lớn, "Nếu em không đồng ý, anh sẽ nói với Đồng Đồng, em gạt nó…"

"Nam Dạ Tước, anh…"

Lời nói còn chưa kịp ra khỏi miệng đã bị anh hôn, nuốt vào trong.

Màn đêm ben ngoài dáy đặc, cơn gió lạnh quét qua hai người đang quấn lấy nhau trên giường, ánh trăng sáng tỏ hình như cũng ngượng ngùng, lặng lẽ núp giữa những đám mây.

Hai tháng sau, Đồng Đồng vui vẻ chạy tung tăng quanh vườn tại Ngự Cảnh Uyển, ba nói mẹ có em trai rồi, vậy mình cũng không phải là được ẵm tới rồi.

Mùa hè nóng bức nhất vừa trôi qua, gió thu lành lạnh, ánh mắt trời ấm áp sau buổi trưa, xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá của cây bạch quả chiếu xuống, trên võng, Dung Ân đang nằm trên ngực Nam Dạ Tước, đang nhàn nhã nhắm mắt nghỉ ngơi, mũi chân cô khẽ chạm mặt đất, sự đong đưa khơi dậy những ánh nắng vàng long lanh.

Cách đó không xa, Đồng Đồng đang cùng mấy chú chó con chơi đùa thỏa thích, hôm nay con bé vui vẻ, thì cũng không ức hiếp bọn chúng nữa.

Dung Ân lấy tay che trán, ánh mặt trời nhỏ vụn làm xuất hiện muôn vàn màu sắc xanh đỏ chàm tím, cô từ từ giãn mặt ra, một tay khác ôm lấy thắt lưng săn chắc của người đàn ông, Dung Ân yên lòng nhắm mắt lại, mặt nhẹ nhàng cọ vài cái giữa cổ anh.

Mọi người đang ở trên thiên đường, xin hãy yên tâm.

Mọi người nhất định đã thấy rồi, tôi rất vui vẻ, rất hạnh phúc.

Tôi nhất định sẽ mang theo tất cả niềm hy vọng của mọi người, tiếp tục sống hạnh phúc….

Hết ~~~~~

Chưa có bài viết nào được lên lịch