[Ngôn tình] Ám dục (dục vọng đen tối) – Ngoại truyện 1: LỄ THÀNH HÔN ĐẠI BIẾN.

[Ngôn tình] Ám dục (dục vọng đen tối)

[Ngôn tình] Ám dục (dục vọng đen tối) – Ngoại truyện 1: LỄ THÀNH HÔN ĐẠI BIẾN.

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Ngày cười mỗi lúc một gần kề, hạnh phúc bị đánh mất rồi trở lại, đối với Dung Ân mà nói, quá nhiếu điều bất ngờ, nhưng suy nghĩ kỹ, đây không phải là những điều cô xứng đáng được sao?

Lễ thành hôn lần này, tuy rằng Nam Dạ Tước đã giao lại toàn bộ cho một tổ chức chuyên nghiệp, nhưng rất nhiều vật tùy thân lặt vặt, Dung Ân vẫn thích đích thân ra ngoài lựa chọn.

Cách không xa là một cửa hiệu bán trà sữa trang trí tinh xảo, những thức uống này, Lý Hủy rất thích. Dung Ân ngồi xuống một chỗ nghỉ ngoài trời, thờ tiết hôm nay rất đẹp, chỉ cần mặc một chiếc áo len mỏng là có thể ra ngoài, cô vén tóc ra sau tai, khi ngẩng đầu, Lý Hủy đã cầm rất nhiều túi xách đi tới.

"Mau lên, mực vừa nướng xong, còn có trà sữa khoai môn cho cậu nữa".

Dung Ân ngồi xuống khó khăn, rồi điều chỉnh chỗ ngồi, tay phải theo thói quen đặt ở bụng dưới, "Sau khi ăn cơm xong, chúng ta đi dạo ở trung tâm mua sắm , vẫn còn vài thứ vẫn chưa mua được….."

"Cậu đó, chỉ tự mình chuốc lấy khổ", Lý Hủy cắn một miếng mực nướng, trên miệng còn dính lại một ít nước tương màu nâu, cô ta không hề chú ý đến hình tượng của bản thân, "Có người đàn ông tốt như vậy ở bên cạnh,tại sao còn ra ngoài chịu tội chứ?"

"Kết hôn, không thể giao hết mọi chuyện cho người khác", Dung Ân cầm lấy ly thủy tinh trên bàn, cổ tay khẽ lắc, bọt trà sữa thuận theo ly thủy tinh màu trắng mà chuyển động thành vòng tròn, vô cùng đẹp mắt. Cô nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, không dám tham uống , khi cô đặt ly xuống, cũng ngẩn người, dường như c nhìn thấy bóng đen nào đó thoảng qua. Dung Ân theo bản năng xoay đầu, quảng trường người qua lại thưa thớt, từng tốp người ai nấy cũng đều bận rộn, cô thu hồi tầm mắt, có lẽ chính mình suy nghĩ quá nhiều.

Đến chiều, đi ra từ trung tâm mua sắm, ánh nắng gay gắt, tuy rằng không chói chang như những ngày hè, nhưng vẫn khiến con người trở nên cảm giác lười biếng hơn.

Khi ra ngoài, tuy rằng Nam Dạ Tước bố trí cho vệ sỹ đi theo cô, nhưng Dung Ân không quen, nhưng cuối cùng cũng không thể không thỏa hiệp, chỉ đành để họ đi theo sát từ xa.

Cô bước đi trên giày đế bệt, trên tay cầm một vài đồ dùng cho trẻ em, khi đi xuống cầu thang, từ sau đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào, ngay sau đó, những người tò mò cũng tụ tập lại, Dung Ân và Lý Hủy đi đến ven đường mới biết, những người vệ sỹ theo cô như hình với bóng cả ngày hôm nay đang bị vây quanh bởi một đám người.

"Còn trông cậy bọn họ có thể bảo vệ được chúng ta sao", Lý Hủy quay đầu, kéo Dung Ân đến bên cạnh, "Tớ đi xem sao".

Vốn dĩ Dung Ân đi một hồi cũng đã mệt, mượn cơ hội nghỉ ngơi một bên, Lý Hủy chạy đến, cố gắng muốn xông vào đám người.

Một chiếc xe màu đen lúc này không tiếng động dừng lại trước mặt Dung Ân, cô không để ý, khi phát hiện ra, một người đã đứng trước mặt cô nói, "Dung tiểu thư, lão gia có lời mời".

Dung Ân không khỏi cảnh giác, thả lỏng đôi chân cứng ngắc, cả người đứng thẳng tắp, "Lão gia nào?"

"Dung lão gia", người đàn ông nói ngắn gọn.

Mí mắt Dung Ân giựt giựt , trong tiềm thức, cô không hề muốn gặp bọn họ, thậm chí không muốn có một chút quan hệ nào với bên đó, người đàn ông tự nhiên cũng nhìn ra cô không tình nguyện, khi bước chân Dung Ân lùi lại phía sau, anh ta đã bắt được một cánh tay cô, đem cô đưa vào trong xe, "Dung tiểu thư, xin đừng làm chúng tôi phải khó xử".

Lời tuy nói ra là vậy, nhưng trong đó rất cứng rắn, rất rõ ràng.

Lực tay người đàn ông có phần thô lỗ, đưa cô vào băng ghế sau trong xe.

Hai tay Dung Ân che chở lấy bụng mình, điều chỉnh tư thế cho bản thân ngồi thoải mái, tuy rằng bài xích, nhưng cô cũng không hề cảm thấy sợ hãi, ở quảng trường Lý Hủy phát giác có gì đó bất thường, lo lắng đuổi theo sau, "Ân Ân, Ân Ân…."

Bảo bối trong bụng khẽ đạp, Dung Ân cố gắng che đậy vẻ khẩn trương, khiến tâm trạng của chính mình thả lỏng.

Đây là lần đầu tiên cô đến Dung gia, cũng là lần đầu tiên đi vào nhà của người đàn ông mà mẹ cô hết lòng yêu sâu đậm. Căn nhà không giống như trong tưởng tượng của Dung Ân, tuy rằng nhìn ra được vết tích của vẻ xa hoa huy hoàng, nhưng trải qua thời gian bào mòn, đặc biệt so với những tiến bộ của hiện giờ mà nói, còn lộ ra không khí thăng trầm.

Người đàn ông vừa rồi đi ở phía trước, Dung Ân bước đi rất chậm, khi đi đến phòng khách, trước tiên gặp Lâm Thanh Nguyệt, bên cạnh bà, còn có Dung Tử Nham đang cúi đầu.

"Con là Dung Ân phải không".

Theo giọng nói nhìn lại, Dung Ân nhìn thấy Dung lão gia, ông cũng không già nua giống như trong tưởng tượng của cô, một cây ba trượng được khắc hình đầu rồng đang chống bên cạnh thành ghế sô pha, bên ngoài là màu nâu, có thể thấy được tinh tế vô cùng.

Dung Ân khẽ cắn môi, lẳng lặng nhìn qua, không mở miệng.

"Ngồi đi"

Cô vừa ngồi xuống, người giúp việc liền bưng ra một ly cà phê, Dung lão gia nhìn lại, "Đổi thành một ly nước ấm".

Mãi đến khi bưng ly nước trên tay, Dung Ân mới mở miệng, "Các người có chuyện gì sao?"

Tuy rằng huyết thống là thứ không thể cắt bỏ, nhưng cảm giác xa lạ, càng là một đòn trí mạng.

Dung lão gia cầm lấy cây trượng bên cạnh, bàn tay siết lại, dường như đang đắn đo, Dung Tử Nham trước sau không nói lấy một câu, Lâm Thanh Nguyệt tuy rằng không nói một lời nào, nhưng sắc mặt lại khó coi, ẩn nhẫn dữ dội.

"Dung Ân, suy cho cùng con cũng là con cháu của Dung gia, trước đây là ông không suy nghĩ chu toàn, hiện tại, con trở về đi".

Chuyện đã xảy ra cách đây nhiều năm, lần đầu tiên Dung Ân được nghe thấy những lời như vậy, tâm trạng cô phức tạp, trăm mối ngổn ngang, nhất thời không thể hình dung được, lòng chua xót, nhưng cũng không mảy may vui vẻ chút nào.

Lâm Thanh Nguyệt trừng mắt ngồi bên cạnh Dung Tử Nham, trước sau không nói chen vào.

Dung Ân nhấp ngụm nước, nhiệt độ vừa phải, "Vậy còn mẹ của tôi, nếu đã tiếp nhận tôi, có phải biểu thị là, cũng sẽ tiếp nhận bà?"

Dung lão gia không lập tức trả lời ngay, dừng lại một hồi, có phần lúng túng, "Về phần mẹ con…..ông sẽ cho con thường xuyên về thăm mẹ, chuyện sắp xếp, con không cần phải lo".

Lời nói như vậy, rõ ràng hơn bao giờ hết.

"Không thể, trừ khi để mẹ tôi được trở lại đây". Dung Ân trở nên cố chấp lạ thường, chính cô hiểu rõ, cho dù Dung lão gia có đồng ý, cô cũng sẽ không nguyện ý.

"Cô đừng được nước làm tới, có thể nhận cô, đã là nhẫn nhịn lớn nhất của tôi rồi", Lâm Thanh Nguyệt từ đầu đến cuối đếu trầm tĩnh ở bên cạnh cuối cùng không chịu đựng được nữa, giận dữ.

"Dung Ân, mẹ con….bất quá cũng chỉ là chuyện danh phận mà thôi", Dung lão gia thử chu toàn, "Hơn nữa, nửa đời sau của nó, Dung gia chúng ta sẽ chịu trách nhiệm".

"Mẹ tôi chỉ muốn danh phận?", tầm mắt Dung Ân vẫn như cũ nhìn chằm chằm Dung Tử Nham đang trầm mặc, "Cuộc sống của chúng tôi tự nhiên sẽ có người chịu trách nhiệm, tôi lập tức phải kết hôn".

Nhớ tới Nam Dạ Tước, thần sắc cô không khỏi thả lỏng hơn, đường cong khóe miệng cũng ôn nhu không ít.

"Kỳ thực ngày hôm nay muốn gặp con, chủ yếu cũng là vì chuyện này", tay phải Dung lão gia đặt trên sô pha, trong thần sắc, giống như đang suy nghĩ "Theo ý của ông, muốn con được gả trên danh nghĩa nhà họ Dung, đến lúc đó, ông sẽ để họ chuẩn bị của hồi môn phong phú cho tụi con".

Dung Ân cau chặt mi tâm, cuối cùng cũng hiểu rõ tính toán của Dung lão gia, "Không thể nào", cô cự tuyệt chắc chắn, "Nơi này không phải nhà của tôi".

"Ân Ân…."

Truyền đến bên tai một thanh âm yếu ớt, như có lo lắng, Dung Tử Nham trước sau vẫn cúi đầu, hai tay đan lấy nhau, "Con hãy đáp ứng đi".

Đừng tưởng rằng chúng tôi nợ cô thứ gì, nếu không phải là cô, người kết hôn với Tước sẽ là tôi", Từ góc rẽ lên tầng hai, Dung Ái mang một đôi giày cao gót đi xuống, đáy mắt không chút thân thiết, đôi mắt nhuộm đầy oán hận.

"Câm miệng!", Dung lão gia dùng sức nện cây trương xuống nền đất vài cái, "ở đây con không được lên tiếng!"

Ông đã dặn dò, để Dung Ái ở trên lầu không được đi xuống, cũng không ngờ cô sẽ không kiềm chế được.

"Ông nội, ông không cần như vậy, con sẽ không để cô ta dễ dàng cướp đoạt mọi thứ của con, đến lúc con và Tước kết hôn, đã có thể giúp gia đình chúng ta qua khỏi ải khó khăn", Dung Ái đi đến trước mặt Duntg Ân, một lời nói làm phá vỡ mục đích lần nhận lại Dung Ân này.

Sắc mặt Dung lão gia đã không còn tốt, cũng đã thấy vài sợi tóc bạc.

"Ba, con nghĩ Dung Ái lần này nói rất đúng, nếu như không có cô ta, nói không chừng Dung Ái đã sớm…."

"Các người câm miệng lại cho tôi!", Dung lão gia không khỏi cao giọng, khóe miệng run lên để lộ sự già cả có tâm mà vô lục, "đừng làm mất mặt ở đây nữa!".

Dung Ái không cam tâm đá chân, lời trong miệng vừa muốn thốt ra, nhưng lại bị nghẹn lại vì thân hình xuất hiện ở trước cửa.

Người đàn ông này, cho dù đi tới đâu, cũng luôn đầy khí thế, khiến người khác không muốn nhìn cũng khó.

Dung Ân nhìn ra ngoài cửa, bước chân Nam Dạ Tước khẩn trương đi vào, mái tóc đã nhuộm lại màu rượu đỏ, bất kham phô trương như cũ, viên kim cương trên tai trái của người đàn ông dưới ánh mặt trời soi rọi, theo động tác của người đàn ông càng trở nên tỏa sáng. Anh mặc một bộ thường phục mới nhất của thương hiệu Armani, khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ nguy hiểm, vẻ căng thẳng đó, khi nhìn thấy Dung Ân đang ngồi trên sô pha, lúc này mới thả lỏng hơn rất nhiều.

Nam Dạ Tước đi vào trong phòng khách, cũng không chào hỏi, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Dung Ân, "Em muốn đi đâu thì nói với anh biết một tiếng, anh có thể đưa em đi".

"Em không sao", Dung Ân cầm lấy tay anh, nhưng lại phát hiện ngón tay thon dài của anh lạnh buốt, nghĩ là, anh đã lo lắng cả đoạn đường, "Không có lần sau nữa, về sau em sẽ để anh đi cùng em".

Dung Ái mím chặt đôi môi, hai tay để hai bên nắm chặt, người đàn ông này, phải là của cô.

"Chúng ta về thôi", Nam Dạ Tước kéo tay Dung Ân, lúc này ánh mắt mới nhìn về phía Dung lão gia, "Xin lỗi".

Ngoài sân nhà Dung gia, anh vẫn như cũ không khách khí đỗ xe ngay ở cổng, Nam Dạ Tước nheo đôi mắt hẹp dài, từ trên khuôn mặt anh Dung Ân nhìn thấy vẻ không hài lòng, đợi anh đỡ cô ngồi vào trong xe, sau khi thắt dây an toàn, mới mở miệng "Tức giận rồi?"

Người đàn ông khởi động xe, không trả lời.

Mặt Dung Ân lộ vẻ cười, điều chỉnh tư thế ngồi, vừa nghiêm túc vừa trêu đùa nói, "Anh là ai chứ, Tước thiếu ở thành phố Bạch Sa có thể lên trời xuống đất , mọi người đều nể sợ anh, tại sao còn giận bản thân mình đây?"

Nam Dạ Tước đưa mắt nhìn Dung Ân, đường cong khóe miệng hòa hoãn.

"Mọi người đều sợ anh, nhưng em chỉ thích ngược anh".

"Em biết anh lo lắng, không có việc gì, chả lẽ bọn họ có thể trói em lại?"

Từ sau khi Dung Ân mang thai, Nam Dạ Tước lái xe luôn đặc biệt bình ổn, anh đỗ xe lại ở ven đường, ngón trỏ đặt trên vô lăng gõ nhẹ vài cái, khuôn mặt anh tuấn xoay qua, "Dung gia, trên thực tế chỉ là hữu dnah vô thực, lúc đó hôn sự cùng Lâm gia, cũng chỉ cứu được bọn họ một lần, Ân Ân, lẽ nào em cũng muốn can thiệp vào sao?".

Hóa ra, Dung Tử Nham vứt bỏ không chỉ là mẹ cô, còn có cả hạnh phúc phần đời còn lại của ông.

"Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều nữa", thấy cô không nói lời nào, Nam Dạ Tước đưa người tới, vươn tay vén tóc cô qua sau cổ, "Người như vậy, không đáng chúng ta phải để tâm".

Dung Ân cười thành tiếng, "Đúng, không đáng để tâm".

Gió mát thổi tới, sắc thu của Ngự Cảnh Uyển đẹp vô cùng, những cây bạch quả đứng trước gió, lá cây rơi rụng xuống mặt đất rải thành một lớp dày, một cây rồi lại một cây, tương hợp với ánh đèn tối, giống như tiên cảnh.

Dung Ân thích ngồi trong vườn ăn cơm tối, ăn cơm xong, Nam Dạ Tước để Vương Linh đi nghỉ trước, anh ở bên cạnh cô.

Trên xích đu, lá vài chiếc lá rụng rải rác, Nam Dạ Tước đỡ cô ngồi xuống, "Không sợ lạnh sao".

Anh ngồi trên xích đu, để Dung Ân ngồi trên đùi mình, "Ấm áp mà".

Cô mang bụng lớn rúc vào lòng người đàn ông, Dung Ân trông giống như một con chuột túi, bảo bối dường như cảm nhận được sự an bình, sau khi đạp đạp, cũng ngoan ngoan yên tĩnh lại, "Dạ, anh thích con trai hay con gái?"

"Con gái", chiếc cằm Nam Dạ Tước đặt lên cổ Dung Ân, "không phải nói, con gái là người yêu kiếp trước của ba hay sao".

"Haizz!" Dung Ân nhún vai, "Tước, em cũng muốn đẻ con gái".

Hai tay Nam Dạ Tước giữ lấy hai sợi dây , anh nghiêng người ra sau, nghe xong lời của cô, chế nhạo nói, "Lúc thì Dạ, lúc thì Tước, em gọi ai đấy, có phải còn giấu một người tình nào nữa phải không?".

(*Bản tiếng hoa là người đàn ông hoang dã, nhưng đó là dịch sát nghĩa, mình hỏi một người bạn TQ thì biết nghĩa bóng có nghĩa là một người đã có chồng mà ở ngoài còn có người đàn ông khác thì gọi là người tình, nên mình để là người tình nhé.)

"Đúng", Dung Ân xoay người, một ngón tay khẽ chỉ vào trán anh, "Anh, người tình này! Em thích gọi như vậy".

"Em không nghe lời rồi….", người đàn ông ép dưới thân, mở miệng ra vẻ cắn nhẹ lấy bả vai cô, khóe miệng sủng nịnh rất rõ ràng , "Tùy em, chỉ cần em vui là được rồi".

Màn đêm từ từ buông xuống.

Dung Ân cảm thấy mệt mỏi, cô quay đầu lại, chỉ thấy khuôn mặt anh tuấn đang ngủ tựa trên vai cô, tuy rằng như vậy, nhưng tay người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn giữ chặt lấy sợi dây thừng hai bên, dường như chỉ buông lỏng tay, cô sẽ ngã xuống.

Dung Ân yên tâm tựa vào phía sau, hai mắt mông lung, cô lờ mờ trông thấy Nam Dạ Tước đứng trước bến tàu. Âu phục màu trắng giữa màn đêm đen lộ ra rất lạnh lẽo , cô còn trông thấy từ xa, một cây súng bắn tỉa nhắm trúng tim người đàn ông, lúc này, một hồi chuông điện thoại vang lên, từng đợt, rõ ràng như sắp chói tai nhức óc, phá vỡ màn đêm tĩnh mịch, Nam Dạ Tước nhấn

Chưa có bài viết nào được lên lịch