[Ngôn tình] Ám dục (dục vọng đen tối) – Chương 144: CHÚNG TA KẾT HÔN ĐI.

[Ngôn tình] Ám dục (dục vọng đen tối)

[Ngôn tình] Ám dục (dục vọng đen tối) – Chương 144: CHÚNG TA KẾT HÔN ĐI.

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Ngự Cảnh uyển.

Đầu ngón tay người đàn ông, tàn thuốc cũng không rơi trúng gạt tàn, những sợi len trong suốt trên tấm thảm, rơi đầy đất.

Bốn tháng rồi, vẫn không có một chút tin tức nào của Dung Ân, đôi mắt hẹp dài của Nam Dạ Tước lúc ẩn lúc hiện giữa khói lửa từ từ nheo lại, "A nguyên, chuyện tôi giao cho cậu như thế nào rồi?"

A nguyên đứng trước cửa sổ, thần sắc vẫn nghiêm túc như cũ, "Đại ca, anh thật sự muốn làm như thế sao?"

Nam Dạ Tước hít một hơi thuốc thật sâu, ngón trỏ gảy nhẹ lên thân điếu thuốc, "Lâu như vậy vẫn không có tin tức, chỉ có một khả năng duy nhất."

"Nhưng… Như vậy cũng không thể khẳng định, là phu nhân đã giấu người đi."

"Ngoại trừ bà, không còn có người nào khác." Nam Dạ Tước đứng dậy, anh cho A Nguyên âm thầm điều tra, mặc dù anh hiểu rõ mẹ mình, nhưng vẫn không tìm được nơi giấu Dung Ân, "Cho nên, tôi muốn tước đoạt quyền của bà, đã nhiều năm như vậy, bà ấy cũng nên nghỉ ngơi."

"Đại ca…"

Nam Dạ Tước đứng trước cửa sổ, ánh trăng lúc này, lúc sáng lúc tối, chiếu rọi lên mặt càng làm những người đứng bên cạnh cảm thấy hung ác nham hiểm, "Trong mấy tháng này, chuẩn bị xong rồi chứ?"

A Nguyên nghe vậy, cúi đầu xuống, cũng không nói thêm nữa lời.

Vì người phụ nữ này, cuối cùng Nam Dạ Tước phải đi đến bước này.

Điều nghĩ không thông nhất, là Sở Mộ, khi Dung Ân trong phòng nghe được động tĩnh bên ngoài, rất ồn ào, cô đứng trước cửa sổ, trông thấy Sở Mộ siêu siêu vẹo vẹo từ trên xe bước xuống, áo khoác màu đen phù hợp với thân hình được bảo dưỡng kỹ càng, bên cạnh có bảo vệ muốn đỡ bà, lại bị bà vung túi xách nện vào mặt, "Biến, tất cả đều cút ra xa cho tôi."

Bước chân bà lảo đảo, hẳn là uống không ít rượu, một mạch đi vào trong nhà, đuổi hết thảy những người bên trong ra ngoài, Dung Ân hai tay đặt trên bụng, vừa mới xoay người, liền nghe thấy cánh cửa phía sau kêu rầm một tiếng, bị mở ra, thế đứng không vững của Sở Mộ ở trước cửa, trong lúc mơ hồ, còn có thể ngửi thấy mùi rượu trong không khí.

"Cô …" người đàn bà giơ cao cánh tay, chỉ thẳng vào Dung Ân, "Rốt cuộc thì cô có gì tốt? Vì cô, nó không tiếc trở mặt với tôi, đứa con trai tôi nhiều năm nuôi dưỡng như vậy, cư nhiên lại trở thành một kẻ ăn cháo đá bát!"

Dung Ân không rõ chuyện gì, chỉ là cảnh giác đứng ở bên giường, không dám đến gần. Sở Mộ hẳn là đã uống không ít rượu, hội nghị bí mật lần này đã tước đoạt thực quyền của bà, con trai của bà, thật có tiền đồ!

"Tôi biết rõ, nó chính là muốn bức tôi, tôi…" Sở Mộ bị vấp, té lăn trên mặt đất, Dung Ân thấy bà quả thật đã say mèm, sau khi chần chừ một lúc, vẫn là tiến lên đỡ bà, "Bác gái, bác không sao chứ?"

"Cút ngay, " Sở Mộ tiện tay vung mạnh, Dung Ân quỳ một chân xuống đất, "Đều là tại cô, nếu không, Tước cũng không…"

Dung Ân cũng không biết giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô nhìn ra được, người đàn bà trước giờ rất mạnh mẽ này, lại bày ra vẻ yếu đuối mà cô chưa bao giờ nhìn thấy, vẻ kiên cố đó một khi đã bị phá hủy, thì ra là thê lương như thế.

Sở Mộ từ trên mặt đất lảo đảo bò dậy, lúc ra cửa, dường như là vừa bò vừa lết, Dung Ân muốn đi theo, đi đến cửa, lúc này mới phát hiện bà cũng không khóa cửa như thường lệ, tay bà vịn cầu thang, vẫn không đứng vững, gót giày nhọn bị quẹo, cả người bị trượt theo xuống đến vài chục bậc cầu thang.

"Bác gái…" Dung Ân vội vàng tiến lên trước, sau khi lo lắng chạy xuống lầu, mới phát hiện Sở Mộ đã lâm vào tình trạng nửa hôn mê, trên đầu máu đã rơi vãi, phủ một lớp trên tấm thảm lông, thật sự khiếp sợ.

Bàn tay Sở Mộ nắm chặt, những người trong nhà đều bị đuổi ra ngoài, chỉ có Dung Ân ở đây, cô dè dặt ngồi xổm người xuống, muốn dìu Sở Mộ đứng dậy, sau khi đưa ánh mắt lo lắng quét một vòng xung quanh, rơi xuống chiếc điện thoại đang đặt trên bàn trà.

Dung Ân biết, đây là cơ hội tốt nhất, hôm nay nếu không phải Sở Mộ khác thường như vậy, cô ngay cả cơ hội bước ra khỏi phòng cũng sẽ không có.

Mắt người phụ nữ hé mở, máu tươi đang theo lông mi của bà chảy xuống, "Cô đừng mơ tưởng, nói cho nó biết…"

Dung Ân đứng dậy đi đến trước cửa, lúc mở cửa chính ra, thấy bên ngoài không có người, có thể là đã được phép cho về nhà, cô hé ra một khe hở ở cửa, Sở Mộ hé mắt, bà cũng biết, người phụ nữ này sẽ lựa chọn như vậy.

Dung Ân chân phải giơ lên chút, vừa định bước ra, nhưng cuối cùng hai tay vẫn không mở cửa ra.

Sở Mộ chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt, muốn la lên, nhưng một chút sức lực cũng không có, mất máu quá nhiều đã làm bà toàn thân vô lực, trong tầm mắt mông lung, lại thấy Dung Ân trở vào, bà mở to miệng nói, "Cô, tại sao lại không đi, cơ hội…. tốt như vậy."

Cô tìm khăn giấy, lau khắp nơi sau ót Sở Mộ, "Không tại sao, chỉ bởi vì bác là mẹ của anh ấy, bác gái, bác đừng nói chuyện, con đi gọi người đến…"

Vết máu nồng đậm dính trong lòng bàn tay, Dung Ân cố đè nén cơn khó chịu trong cổ họng, Sở Mộ đã hôn mê, máu sau ót còn đang không ngừng chảy ra, cô xử lý sơ bộ sau đó đứng dậy, sau khi xác định trong phòng khách không có ai, lúc này mới đi đến chiếc điện thoại bên cạnh.

Tay phải run rẩy thật vất vả cầm điện thoại lên, dãy số kia đã bao lâu không gọi qua, đối với Dung Ân mà nói, vẫn thuộc lòng như cũ, cô ấn xuống một chuỗi số, lúc bên kia truyền đến tiếng chuông quen thuộc, cả trái tim Dung Ân đều như bị treo lên, tay phải cầm chặt ống nghe.

Nam Dạ Tước đang lái xe, lúc nghe thấy điện thoại cũng không để ý, anh tiện tay mở ra xem chút, trông thấy số điện thoại nhà, mi mắt anh nhẹ nâng lên, vứt điện thoại di động xuống bên cạnh.

Chuyện ngày hôm nay, Sở Mộ chắc chắn nổi trận lôi đình, lúc này, chắc là đang muốn tính sổ.

Cho đến khi bên kia truyền đến giọng nữ máy móc, Dung Ân vẫn chưa nghe được giọng nói quan thuộc đó, cô thất vọng nhấn nút gọi lại, hai tay Nam Dạ Tước gõ vái cái trên vô lăng, mắt phượng liếc nhẹ, sau khi mở mui xe, để gió mát thoải mái thổi vào.

Dung Ân thử vài lần, nỗi thất vọng trong lòng càng biến thành nỗi tuyệt vọng, khi gác máy lần cuối, khẽ thở dài.

"tút tút tút – – "

Vừa kết nối, nhưng đã bị cắt đứt.

Nam Dạ Tước xuất thần cầm điện thoại di động, giữa lúc tim đập mạnh và loạn nhịp, giống như nghe thấy một tiếng thở dài rất là quen thuộc, ánh mắt của anh sáng ngời, gọi lại số điện thoại vừa rồi. Dung Ân vừa xoay người, thì nghe thấy tiếng chuông vang lên chói tai, cô vội vàng nhận cuộc gọi "Alo?"

Người đàn ông há to miệng, Dung Ân chỉ nghe thấy một tiếng phanh xe gấp gáp từ bên kia truyền đến, dường như có thể đâm thủng màng nhĩ, bên tai là từng tiếng thở dốc, ai cũng không đành lòng phá vỡ sự yên tĩnh này trước, Dung Ân nước mắt đã lưng tròng, "Ân Ân, là em sao?"

Cô chỉ không ngừng gật đầu, nghẹn ngào không thôi.

"Ân Ân, em ở đâu?"

Dung Ân nghiêng đầu nhìn Sở Mộ đã hôn mê, "Dạ, mẹ anh từ trên cầu thang ngã xuống, bây giờ đang hôn mê, em lập tức đi ra ngoài gọi người đến, em không biết lúc anh đến đây, còn có thể thấy được em…"

"Ân Ân, đừng hoảng hốt," tay trái Nam Dạ Tước vẫn khẩn trương như cũ nắm chặt tay lái, "Bây giờ em đang ở đâu?"

"Em cũng không biết," Dung Ân lo lắng không thôi, thời gian đã không thể kéo dài được nữa, "Đúng rồi, lần trước anh đã tới, chính là mẹ anh nói gian phòng đặt di ảnh đó, em ở đó."

"Được, Ân Ân, nghe này, đợi sau khi gác máy, coi như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, mẹ anh cũng không hề biết em gọi cuộc điện thoại này, sau khi đi ra ngoài gọi người đến thì trở về trong phòng, đem cửa phòng khóa trái, đợi bác sĩ đến đây, bọn họ sẽ không chú ý đến trên em." Nam Dạ Tước một lần nữa khởi động động cơ, ngay lập tức chuyển hướng trên đường cái rộng rãi, Dung Ân liên tục ghi nhớ, sau khi cúp điện thoại, bước ra phòng khách để gọi người.

Nam Dạ Tước chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay dính đầy mồ hôi, vừa khẩn trương lại vừa phấn khởi, tóc ngắn màu nho tím tung bay tứ phía trong gió đêm, có vẻ bừng bừng khí thế, vẻ u ám và chán chường trước đó đã bị quét sạch, xe thể thao màu trắng bạc giống như mũi tên nhọn phóng đi vun vút.

Đã tròn bốn tháng.

Anh dùng sức nện vào tay lái, trong tiếng kèn sắc bén nét mặt sa sầm lại, thật không thể ngờ, Dung Ân đang ở ngay trước mắt anh.

Một đoàn người tràn vào trong phòng khách, người giúp việc, bảo vệ, còn có bác sĩ tư nhân, Sở Mộ được khiêng lên lầu, Dung Ân làm theo sự dặn dò của Nam Dạ Tước lên lầu một mình, rồi đem cửa phòng khóa trái lại, người giúp việc bình thường chịu trách nhiệm đưa cơm cho cô thấy thế, cũng không nghi ngờ, trực tiếp theo Sở Mộ vào trong phòng.

Cô một phút cũng không nghỉ ngơi, sau khi mở rèm cửa sổ ra, hai mắt không hề chớp mà nhìn chằm chằm ra phía ngoài.

Sở Mộ bị ngã lần này cũng không nhẹ, mất máu quá nhiều, vết thương sau ót rất lớn, Dung Ân đứng ở bên trong có thể nghe được trên hành lang truyền đến từng tiếng bước chân dồn dập, mà ngay cả lòng của cô cũng theo đó mà thắt lại.

Sắc trời từ từ tối lại, giữa lúc không ngừng chờ đợi, bầu trời từ từ nổi lên sắc xám của bình minh.

Âm thanh phía ngoài vẫn như cũ không biến mất, thỉnh thoảng, lúc đi ngang qua trước cửa còn có người cố ý giảm nhẹ tiếng bước chân, Dung Ân cả đêm không ngủ, thật vất vả, chờ đến khi tiếng động máy bay trực thăng hạ xuống.

Cả người cô bổ nhào đến phía trước cửa sổ, trước mắt, dường như có thể cảm giác được gió mạnh lạnh thấu xương, cô dùng sức đẩy ra, nhưng làm thế nào cũng không đẩy được cửa sổ có chất liệu đặc biệt này, lúc Nam Dạ Tước bước xuống, một đôi giày bốt màu đen, áo sơ mi màu trắng nhét bên hông, thân hình to lớn hoàn mỹ cũng không ở lâu trên chiếc máy bay trực thăng, tóc ngắn có chút rối, nhưng không làm tổn hại chút nào đến khí thế của vị vương giả đang đi đến này.

Anh sải bước đi về phía trước, khi sắp bước lên thêm đá, đôi mắt ngước lên, nhìn về phía căn phòng mà Dung Ân ở.

Bốn mắt chạm nhau, Dung Ân cho rằng mình sẽ tinh thần kích động, nhưng khi tới thời điểm này, lại trầm mặc đến ngay cả bản thân cô cũng không tin nổi, Nam Dạ Tước khóe miệng câu lên, chân mày giương nhẹ, đã bước chân vào phòng khách.

Không bao lâu, thì nghe thấy từ ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân vội vàng, cùng với tiếng người cản trở, "Tước thiếu… "

"Cút ngay!"

Người dường như là bị đá lăn trên mặt đất, Nam Dạ Tước tính tình vẫn nóng nảy như cũ, hai tay Dung Ân đặt trên tay nắm cửa, bàn tay người đàn ông dán chặt lấy cánh cửa, tay vỗ nhẹ hai cái, "Ân Ân."

Dung Ân mất rất nhiều sức mới mở cửa ra được, khi khe hở từ từ được mở ra thì gương mặt ngoài cửa dần dần hiện ra rõ ràng, vẫn như cũ hăng hái như vậy, ánh mắt Nam Dạ Tước đặt cố định trên mặt Dung Ân, cô, gầy đi.

"Ân Ân…"

Hai tay Dung Ân vòng qua sau lưng Nam Dạ Tước, thân thể dính sát vào nhau, cho đến lúc này, người đàn ông mới phát hiện bụng cô hơi nhô ra, anh khó tin kéo Dung Ân ra, ánh mắt không khỏi nhìn xuống. Quần áo ộng thùng thình vẫn không che được bụng đang bắt đầu to lên, Dung Ân kéo một tay anh qua, đặt nó lên bụng của mình, cô khẽ tựa vào bờ vai người đàn ông, nước mắt không kiềm được, liền mở miệng ra, dùng sức cắn lên bả vai anh.

Lần này, thực sự dùng sức.

Bàn tay kia của Nam Dạ Tước khẽ xoa đỉnh đầu cô, "Xin lỗi, Ân Ân."

"Dạ, cũng chưa muộn, còn mấy tháng nữa, cũng đủ đền bù cho khoảng thời gian trống khi anh không ở đây, anh biết không, em thật sự cho rằng, sẽ không còn được gặp lại anh nữa…" Hai tay Dung Ân vòng qua sau lưng của anh, mười ngón tay dùng sức nhéo vào phía sau lưng anh, "Vẫn còn may, vẫn còn may mắn…"

Tâm trạng Nam Dạ Tước dần dần bình phục, cảm giác mất rồi lại được luôn cảm thấy không được chân thực, anh kéo tay Dung Ân ra khỏi phòng, "Chúng ta trở về."

"Nhưng mà, bác gái bây giờ còn đang hôn mê…"

Một tay người đàn ông nắm cả bả vai của cô, "Chúng ta đi."

"Dạ," hai tay Dung Ân kéo cổ tay của anh, "Đây là những việc em nên trả lại, có lẽ đổi lại là em, em cũng sẽ làm như vậy, lúc trước là em hại anh thiếu chút nữa mất mạng, đó là sự thật…"

Trong lòng Sở Mộ từ trước đến giờ cũng không cách nào cởi bỏ khúc mắc này, chính là cái này.

Nam Dạ Tước không nói gì thêm, trên đầu Sở Mộ may vài mũi, khi tỉnh lại, đầu vẫn còn có chút đau, sau khi ánh mắt mê ly ngắm nhìn xung quanh, mới rõ ràng đây là phòng ngủ của mình. Người giúp việc cùng bác sĩ cũng đã đi ra ngoài, bà giật giật cánh tay, chỉ thấy một cái đầu màu đen nâng lên, nhào tới, "Bác gái, bác tỉnh rồi à?"

Trên mặt Dung Ân mệt mỏi, hai con mắt cũng đỏ lên, hiện đầy tia máu. Sở Mộ há to miệng, trong cổ họng khô khốc dữ dội, "Cô, sao cô lại ở đây?"

Cửa phòng đúng lúc bị mở ra, Nam Dạ Tước đứng ở cửa, cũng không đi vào, Sở Mộ biết rõ chuyện đã sáng tỏ, liền rút bàn tay mà Dung Ân đang nắm về, co lại trong chăn, "Hai người còn ở lại đây làm gì? Còn không đi…"

"Con vốn là không có ý định ở lại đây." Nam Dạ Tước cất bước đi tới, Dung Ân thấy hai mẹ con này lại gay gắt, "Dạ, anh đừng như vậy."

Người đàn ông đứng trước giường, "Mẹ, con đã nói rồi, đây là chuyện của con, mẹ biết bốn tháng này con tìm cô ấy rất vất vả không?"

"Mẹ không biết, mẹ chỉ biết là mẹ làm cái gì cũng là vì muốn tốt cho…"

Chưa có bài viết nào được lên lịch