[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 7: Thủ đoạn

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 7: Thủ đoạn

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Thái Nghiên chau mày, cô thực sự không thích tiếp xúc với đám người này. Thấy bọn chúng áp sát, cô bất giác vừa giữ khoảng cách vừa đảo mắt tìm Duẫn Nhi.

"Cậu mà không đi, Thái Nghiên của cậu sẽ bị thiệt đấy". Ở một góc quán bar, Thế Huân quan sát Thái Nghiên khó xử, mỉm cười nói với Biện Bạch Hiền.

Biện Bạch Hiền nhận ra Thái Nghiên từ lúc cô mới vào quán bar. Anh ta không ngờ cô lại đến nơi này. Chứng kiến cảnh Thái Nghiên bị đám đàn ông gây khó dễ, Biện Bạch Hiền mặt tối sầm đứng phắt dậy.

"Khoan đã, cậu xem kìa". Quyền Chí Long vốn quay lưng về phía Thái Nghiên bò lên thành ghế sofa, kéo Biện Bạch Hiền lại, ra hiệu nhìn về phía Thái Nghiên .

"Nào, Thái Nghiên uống một ly. Chỉ cần cô uống ly này, coi như nể mặt chúng tôi rồi".

Thái Nghiên nhìn hai người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt khó xử, cô cắn môi nhận ly rượu. Bọn họ đã nói như vậy, cô không uống cũng không xong. Cô không để ý đến ánh mắt khác lạ của hai người đàn ông.

"Khát quá". Ly rượu chưa kịp chạm môi Thái Nghiên đã bị một bàn tay cướp lấy, đưa lên miệng tu một hơi.

Thấy Duẫn Nhi, Thái Nghiên liền mỉm cười: "Có nóng không?", đồng thời ra hiệu cho bartender rót một cóc nước đá.

Duẫn Nhi nhếch miệng nói với hai người đàn ông trước mặt Thái Nghiên: "Xin lỗi đã uống rượu mời của các anh".

Hai người nhìn nhau rồi bật cười: "Không sao, cô nể mặt thì càng tốt".

"Đúng là đồ ngốc, thứ rượu đó có thể tùy tiện uống sao?". Thấy Duẫn Nhi uống hết ly rượu, Thế Huân liền sầm mặt đứng dậy đi về phía cô. Quyền Chí Long và Biện Bạch Hiền nhìn nhau rồi cùng nhướn mày.

"Tôi tưởng cô tài giỏi lắm, không ngờ cô cũng chỉ là con ngốc". Một giọng nói lạnh lùng vọng tới, át cả tiếng nhạc ồn ào.

Duẫn Nhi chau mày, thấy Thế Huân nói với mình xong quay sang nhìn đám đàn ông: "Người của tôi mà các người cũng dám động đến à?"

Mấy người đàn ông nhìn nhau, rồi đột nhiên nở nụ cười mờ ám: "Chúng tôi có ra tay với cô ấy đâu. Có điều, Huân thiếu gia, coi như chúng tôi làm một việc tốt cho anh".

"Các người định ra tay với ai hả?", vừa buông lời chất vấn, Biện Bạch Hiền đã đứng bên cạnh Thái Nghiên.

Mấy người đàn ông sững sờ: "Xin lỗi, chúng tôi không biết hai cô gái là hoa đã có chủ. Hiền thiếu gia, chúc các anh tối nay chơi vui vẻ". Bọn họ vừa nháy mắt ra hiệu cho nhau vừa quay người định bỏ đi.

"Sợ gì chứ. Hiếm lắm mới có dịp mọi người cùng ra ngoài chơi. Thôi thì ở lại chơi cho đã đi". Duẫn Nhi giơ tay ngăn họ lại. Xem ra Thế Huân và Biện Bạch Hiền là người có thế lực, đám con trai nhà giàu này còn phải nể mặt họ.

Quả nhiên Duẫn Nhi vừa mở miệng, mấy người đàn ông nhìn nhau rồi liếc Biện Bạch Hiền và Thế Huân, vừa cười khan với Duẫn Nhi.

Duẫn Nhi mỉm cười vẫy tay. Người phục vụ đứng chờ ở bên cạnh từ ban nãy đưa đến mấy ly rượu. Duẫn Nhi nhếch mép: "Hôm nay may có các anh giúp đỡ. Thái Nghiên không uống được rượu, tôi sẽ uống thay chị ấy. Để tôi cạn trước". Nói xong, Duẫn Nhi một hơi cạn sạch ly rượu.

Mấy người đàn ông nhìn nhau rồi cũng mỉm cười nhận ly rượu uống hết. Duẫn Nhi nhếch mép nở nụ cười thâm hiểm, thấy họ uống rượu xong liền không bận tâm đến nữa, bọn họ cười đùa lách vào sàn nhảy, nhân cơ hội chuồn mất.

Duẫn Nhi quay lưng lại nhưng biết hết mọi chuyện. Cô hạ giọng dặn dò người phục vụ vài câu. Cô gái phục vụ cười tươi gật đầu, hớn hở đi ra ngoài.

"Duẫn Nhi, cô ác thật đấy". Quyền Chí Long bước tới, từ đầu đến giờ anh ta chưa lộ diện, chỉ đứng ở góc quầy bar xem trò vui, tình cờ nghe thấy lời dặn dò của Duẫn Nhi.

Duẫn Nhi chỉ nhún vai không phản bác. Thế Huân bên cạnh hỏi: "Sao thế?"

Thấy Duẫn Nhi không có ý che dấu, Quyền Chí Long liền kể lại những điều mình vừa nghe được. Hóa ra từ lúc ở sàn nhảy, Duẫn Nhi đã để ý thấy hai người đàn ông ép rượu Thái Nghiên. Ra đời từ năm mười mấy tuổi, Duẫn Nhi đương nhiên đoán ra chúng định giở trò gì. Vì vậy, cô đã sớm chuẩn bị chiêu đối phó với chúng.

Mấy ly rượu đưa bọn chúng uống bị bỏ thuốc nhiều gấp mấy lần so với rượu của Duẫn Nhi. Ở quán bar này loại gái nào chẳng có. Còn về việc bọn chúng bị chặt chém bao nhiêu tiền, liệu có mắc bệnh hay không, chẳng nằm trong phạm vi suy nghĩ của Duẫn Nhi. Kẻ giỏi bơi thường bị chết đuối, điều này ai cũng biết, ai mà biết bị nhiễm bệnh lúc nào, cô chỉ có ý tốt nhắc nhở chút thôi.

Thế Huân nghe xong bất giác chau mày nhìn Duẫn Nhi. Cô gái này quả nhiên không ngốc nghếch mà quá tàn nhẫn. Đúng là chỉ có cô mới nghĩ ra trò đó. Biện Bạch Hiền đứng bên cạnh Thái Nghiên sờ cằm, không nói một câu nào.

"Duẫn Nhi, em có sao không?". Hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện, Thái Nghiên hốt hoảng nhìn Duẫn Nhi.

Thấy bộ dạng lo lắng và hối hận của Thái Nghiên, Duẫn Nhi cười nói: "Không có mũi khoan kim cương, đố chọc vào đồ sứ". Tuy trưởng thành ở nước ngoài, nhưng Duẫn Nhi không phải chưa từng đọc qua sách vở Trung Quốc. Biết rõ trên núi có hổ, vẫn tự nguyện đi lên núi thì đúng là kẻ ngốc. Tất nhiên cô phải có bản lĩnh ứng phó mới dám uống ly rượu đó. Bảo Duẫn Nhi hi sinh bản thân vì người khác? Không có đâu. Ở nơi ồn ào náo nhiệt như vậy, chẳng một ai để ý đến vũng nước nhỏ dưới chân Duẫn Nhi.

"Hi, đây không phải là Huân sao? Huân, thời gian qua anh đi đâu mà chẳng tới tìm em?". Một giọng nói ẽo ợt vọng đến khiến những người có mặt không khỏi rùng mình.

Duẫn Nhi và Thái Nghiên cùng ngẩng đầu, chỉ thấy một người phụ nữ lả lơi, đang bỏ tay người đàn ông bên cạnh hớn hở xông đến chỗ Thế Huân. Cô nàng khoác tay Thế Huân nũng nịu: "Huân, người ta nhớ anh quá, chẳng thấy anh đến tìm người ta gì cả. Đáng ghét".

Duẫn Nhi bỗng dưng nổi da gà. Người phụ nữ này nhìn qua là biết thuộc dạng từng trải, vậy mà còn làm ra vẻ ngây thơ. Duẫn Nhi bất giác cảm thấy khinh thường Thế Huân, anh chàng này nhìn người kiểu gì vậy. Cô theo phản xạ dịch người ngồi trên ghế cao bên quầy bar như càng tránh xa anh ta càng tốt.

Lúc nhìn lên cô thấy ánh mắt khinh bỉ của Biện Bạch Hiền và Thái Nghiên. Họ cũng thấy kinh khủng, lặng lẽ quay lại uống rượu. Chỉ có Quyền Chí Long ngồi bên cạnh là hưng phấn theo dõi trò vui.

Thế Huân nhìn người đẹp đang đeo bám trên cánh tay anh ta. Anh ta thật sự không nhớ cô nàng là ai. Anh ta không thiếu người đẹp, lại thường xuyên thay như thay áo nên làm sao nhớ nổi cô ta. Tuy nhiên, Thế Huân vẫn giữ phong độ gallant và nho nhã của một playboy: "Người đẹp, tôi…".

"Huân, là anh phải không? Trời ạ, em tìm anh lâu lắm rồi. Đúng là ông trời có mắt, cho em gặp anh hôm nay". Thế Huân chưa nói hết câu, một người đẹp có thân hình bốc lửa khác xông tới như tên bắn, bám chặt cánh tay còn lại của anh ta.

    Chưa có bài viết nào được lên lịch