[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 6: Đạo đức nghề nghiệp

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 6: Đạo đức nghề nghiệp

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

"Xong rồi người đẹp, tranh của cô đây".

Nhìn người trong bức họa có nét giống mình, Duẫn Nhi hào phóng đưa một tờ tiền mệnh giá lớn cho người vẽ tranh.

"Cô mau gọi điện thoại cho Thái Nghiên đi, để tôi cho cô số điện thoại". Thấy Duẫn Nhi chuẩn bị đi, Thế Huân vội vàng lên tiếng.

Duẫn Nhi nhún vai: "Không cần, tôi không có điện thoại".

Thế Huân nghe xong dò xét Duẫn Nhi từ trên xuống dưới. Anh ta không hiểu nổi, một cô lái chiếc xe mui trần rất sành điệu, ăn mặc quái đản như vậy mà lại không có điện thoại di động. Đây quả là một câu chuyện cười.

Duẫn Nhi không định giải thích với Thế Huân, cô không có người để liên lạc thì cần điện thoại làm gì?

"Này, tôi bấm số rồi đấy, cô mau nói chuyện với cô ấy đi. Đừng đến lúc bảo tôi gặp cô mà không báo cho cô ấy biết, tội càng nặng thêm". Thế Huân vừa nói vừa đưa điện thoại của mình cho Duẫn Nhi.

Cô nhận điện thoại, liền nghe Thái Nghiên nói một tràng giang đại hải. Cô mới chỉ nói mình là Duẫn Nhi, đầu dây bên kia đã òa khóc nức nở. Duẫn Nhi ngoáy tay. Bà chị này cũng thật là, cô còn chưa chết, không cần khóc lóc như vậy.

Sau khi kiên nhẫn nghe xong, Duẫn Nhi đột nhiên muốn đánh người. Thái Nghiên nói không muốn cô lái xe, cô liền đưa chìa khóa cho chị ta. Nói muốn bán xe, cô cũng mặc chị ta, bán thì bán, cùng lắm lúc nào gặp chiếc xe vừa ý lại bỏ tiền mua. Cuối cùng, hóa ra là cô hiểu nhầm chị ta, chị ta hoàn toàn không có ý đó. Đúng là thời buổi này muốn làm theo lòng dân cũng khó.

Hơn nữa, Duẫn Nhi còn rút ra kết luận, bữa trưa thịnh soạn của cô đi tong. Thái Nghiên lo tìm người, quên cả việc nấu cơm. Ông trời cho nhân loại tình cảm phong phú làm gì? Con người nên hạn chế bớt tình cảm sướt mướt thì hơn.

Thấy Duẫn Nhi nhăn nhó tắt điện thoại, khóe miệng Thế Huân co giật. Cô nàng này có thể tùy tiện đem bán chiếc xe trị giá mấy triệu, nhưng vừa nghe nói không có cơm ăn liền trở mặt. Loại người như cô, anh ta đúng là mới gặp lần đầu.

"Bữa trưa hôm nay tôi mời, coi như cám ơn cô đã giúp bạn tôi", Thế Huân bất giác mỉm cười khi thấy Duẫn Nhi vẫn nhăn mặt nhíu mày. Chỉ là một bữa cơm thôi, đâu cần phải như vậy chứ.

Duẫn Nhi nhướn mày liếc Thế Huân, xua tay: "Không cần". Nói xong cô liền quay người bước đi. Cô không cho rằng bản thân đã giúp họ, đó chỉ là tình cờ mà thôi.

"Trộm, bắt trộm, bắt trộm". Duẫn Nhi vừa đi vài bước, từ xa có tiếng la hét vọng tới. Duẫn Nhi đứng lại dõi mắt về hướng đó. Một thanh niên tóc đỏ đang chạy rất nhanh về phía cô, trong tay hắn cầm chiếc ví tiền chưa kịp cất đi. Đằng sau hắn là một người đàn ông và một người đàn bà, có vẻ là một cặp tình nhân vừa đuổi theo vừa hét lớn.

Lúc này trên quảng trường rất đông du khách, nhưng tất cả đều vờ như không nhìn thấy. Có người thậm chí còn quay đi chỗ khác, giữ thái độ lạnh nhạt, đúng kiểu không liên quan đến bản thân.

Duẫn Nhi quan sát tên trộm. Hắn vừa chạy vừa trừng mắt với những người xung quanh. Ánh mắt hắn hung dữ, sát khí đằng đằng, khiến mọi người vốn đã thờ ơ lập tức lùi lại phía sau né tránh. Trông hắn ăn mặc rất du côn, nhìn đã biết chỉ là một tên trộm nhãi nhép, Duẫn Nhi vốn đang trong tâm trạng không tốt, lại bắt gặp cái tên làm nhục nghề ăn trộm này, cô nheo mắt lại, không những không lùi mà còn tiến về phía hắn.

Duẫn Nhi nhẹ nhàng giơ chân, tên trộm tóc đỏ vấp phải chân cô ngã lộn xuống đất, Thế Huân nhếch mép cười, giơ chân đạp mạnh vào lưng tên trộm, khiến hắn nằm sõng xoài trên mặt đất.

Duẫn Nhi cười gian lùi lại nhấc cao chân giẫm mạnh lên lưng tên trộm. Hôm nay cô đi giày cao gót, vừa vặn dùng được việc. Tên trộm tóc đỏ liên tiếp bị hai cú đạp, hự một tiếng không dậy nổi.

"Cô to gan thật đấy". Thế Huân tươi cười với Duẫn Nhi. Trong khi bao người ngoảnh mặt làm ngơ, cô nàng dám ra tay bắt trộm. Người như cô trong xã hội này đúng là hiếm thấy.

Duẫn Nhi liếc qua Thế Huân. Cô giẫm mạnh thêm cái nữa lên lưng tên trộm rồi ngồi xuống chăm chú nhìn tên trộm đang chửi bới dưới đất, mặt đầy vẻ giận dữ: "Anh là kẻ trộm chứ có phải là kẻ cướp đâu. Ăn trộm cần kỹ thuật, không phải giở ánh mắt hung ác, sát khí đằng đằng ra. Mẹ kiếp, anh là trộm chứ có phải sát thủ đâu? Làm lưu manh cũng cần có đạo đức nghề nghiệp biết chưa, trông cứ như tù vượt ngục ấy".

Nghe Duẫn Nhi nói vậy, cả Thế Huân và tên trộm đều ngây người. Đúng lúc đó, cặp tình nhân chạy tới nơi cám ơn rối rít, họ giật lại ví tiền rồi gọi điện báo cảnh sát.

Nhìn tên trộm bị giải đi, tâm trạng của Duẫn Nhi thoải mái hơn nhiều. Thế Huân đứng bên cạnh thấy sắc mặt cô tươi tắn trở lại, bất giác nhướn mày cười: "Không ngờ cô cũng có lòng tốt’.

Duẫn Nhi liếc Thế Huân. Cô cũng có lòng tốt? Sao cô không biết điều đó? Cô chỉ cảm thấy tên trộm vừa rồi làm mất mặt giới trộm đạo quá. Ăn trộm là nghề cần kỹ thuật chứ không phải thể lực. Một khi bị bắt, anh cần có phong độ. Tên đó không có phong độ cần có của một kẻ trộm, cô đành phải giúp hắn tìm lại.

Duẫn Nhi phẩy tay: "Không có kỹ thuật thì đừng ra ngoài giở trò, mất mặt lắm". Nói xong, cô vừa ngân nga một giai điệu gì đó vừa vui vẻ đi tìm chỗ ăn trưa.

Thế Huân chau mày, không phải cô nàng này có lòng tốt, mà là cô nàng thấy ngứa mắt. Tư duy của cô nàng chẳng theo logic bình thường chút nào, nhưng lại khiến anh ta cảm thấy hứng thú mới chết.

Đêm rất đẹp, cả thành phố huyên nào kể từ lúc trăng lên toát ra một vẻ đồi bại. Thái Nghiên ngồi lặng lẽ trong quần bar, lắc chất lỏng sóng sánh trong tay, nhìn Duẫn Nhi điên cuồng nhảy theo điệu nhạc trên sàn nhảy, miệng nở nụ cười nhẹ nhõm. Cô còn tưởng Duẫn Nhi sẽ trở mặt với cô, ai ngờ Duẫn Nhi coi như không có chuyện gì xảy ra. Một bữa tối thịnh soạn lập tức giải quyết mọi vấn đề.

"Hi! Thái Nghiên, sao cô không ra nhảy? Nhảy với tôi một điệu đi".

Thái Nghiên quay sang người đàn ông tự cho là mình hấp dẫn lắm bên cạnh, cười nói: "Tôi không biết nhảy, các anh cứ tự nhiên đi".

"Thế sao được? Cô mời mà không tham gia, chúng tôi chơi một mình còn có ý nghĩa gì". Một người khác xông đến tiếp lời. Đó chính là mấy anh chàng nhà giàu Thái Nghiên gặp ở trường hồi sáng.

Hôm nay, khi Duẫn Nhi bỏ đi, Thái Nghiên càng nghĩ càng cảm thấy không ổn. Cô đi tìm khắp nơi nhưng không thấy Duẫn Nhi. Mấy tên nhà giàu thấy Thái Nghiên hốt hoảng tìm kiếm, đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy. Họ đưa Thái Nghiên đi khắp San Fancisco, mượn cớ giúp tìm người, nhưng trên thực tế muốn tiếp cận giở trò với Thái Nghiên. Thái Nghiên không còn cách nào thoát khỏi nên đành phải nhận lời cùng bọn họ tới nơi này, coi như cám ơn họ.

    Chưa có bài viết nào được lên lịch