[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 5: Gặp gỡ

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 5: Gặp gỡ

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Sáng sớm hôm sau, chuông cửa nhà Duẫn Nhi réo inh ỏi. Tối qua xem tivi đến nửa đêm, Duẫn Nhi khó lòng thức giấc. Mặc kệ tiếng chuông kêu, cô vùi đầu vào trong chăn ngủ tiếp.

"A… a… a", chuông kêu suốt nửa tiếng đồng hồ, Duẫn Nhi cuối cùng không chịu nổi, nhổm dậy ấn công tắc mở cửa trên đầu giường.

"Chị biết ngay em lại ngủ nướng mà, mau dậy đi, sắp muộn giờ rồi. Nhanh lên, đến lớp ứng phó cũng được. Ông ấy đâu có nhiều tiết dạy. Lúc khác em ngủ không sao nhưng hôm nay nhất định phải đi". Thái Nghiên liếc nhìn phòng khách đồ đạc bừa bãi. Cô cảm thấy may mắn là mình tương đối hiểu cô em này.

"Em không đi, không qua thì thôi". Duẫn Nhi quyết định đi học là vì cô nghĩ việc học hành thú vị. Bị gò bó theo kiểu này thì chán chết. Tuy học vấn của cô không cao nhưng không có nghĩa cô nhất định phải tốt nghiệp đại học mới có thể kiếm cơm.

"Trưa nay về chị sẽ nấu món vịt om tương và mật ong, cánh gà nướng, ốc xào, xách bò hầm, rau cải…" Thấy Duẫn Nhi không để ý đến mình, Thái Nghiên cũng không tỏ ra tức giận, cô ngồi xuống đầu giường giơ ngón tay ra đếm.

"Tôm khô xào rau cải nữa".

Thái Nghiên nhìn bộ dạng lờ đờ nhăn nhó của Duẫn Nhi, cười nói: "Được thôi, em mau dậy đi".

Duẫn Nhi thở dài trong lòng. Cái miệng làm khổ cái thân không phải là chuyện hay. Đáng tiếc đây là tử huyệt duy nhất của cô. Sống trên giang hồ bao nhiêu năm, tay nghề của Thái Nghiên hợp khẩu vị của cô nhất. Híc híc, ông trời đáng ghét.

Mang theo cơn bực bội vì bị đánh thức và sự phẫn nộ với ông giáo sư Hawke gì đó, Duẫn Nhi chở Thái Nghiên phóng bạt mạng tới trường, khiến Thái Nghiên ngồi trên xe mặt xám ngoét như một xác chết.

"Hi, đây không phải là Thái Nghiên sao? Cô lại đổi xe mới rồi à. Đẹp thật đấy, là loại mới nhất đúng không?", Thái Nghiên lảo đảo bước xuống xe. Vừa có cảm giác như chết đi sống lại, đằng sau cô vọng đến tiếng huýt sáo. Mấy anh chàng mắt xanh tóc vàng khá đẹp trai tiến lại gần.

Thái Nghiên hơi chau mày lùi lại tựa vào cửa xe. Mấy anh chàng này là công tử nhà giàu có tiếng ở trường, cậy nhà có tiền lại đẹp trai nên rất lăng nhăng. Tuy nhiên, Thái Nghiên chẳng để ý đến bọn họ. Ngôi trường này có chút tiếng tăm, rất nhiều người vào đây bằng tiền.

Mấy anh chàng tiến lại gần, Thái Nghiên bất giác quay đầu cầu cứu Duẫn Nhi. Cô há hốc mồm khi nhìn thấy Duẫn Nhi gục đầu ngủ ngon lành trên tay lái, không lẽ cô nàng vừa lái xe trong cơn mộng du. Thái Nghiên chỉ cảm thấy lạnh toát người. Cô mặc kệ đám con trai, bước tới mở cửa gào thét vào mặt Duẫn Nhi, khiến đám con trai giờ mớt biết cô là hổ cái tròn mắt há miệng.

"Lần sau không cho phép em lái xe nữa, nguy hiểm quá…".

"Chị nghĩ bán quách xe cho xong…"

"Em lái xe kiểu gì thế…"

Đầu hàng trước màn cằn nhằn như súng liên thanh của Thái Nghiên, cuối cùng Duẫn Nhi cũng đứng dậy. Cô chẳng cần quan tâm đến giáo sư Hawke đang giảng bài, trong giảng đường đang im phăng phắc, ném chiếc chìa khóa xe cho Thái Nghiên, kệ chị ta muốn làm gì thì làm, bán cũng được, tự lái cũng xong. Sau đó, cô bình tĩnh nho nhã đi ra ngoài dưới con mắt trợn ngược trợn xuôi của tất cả mọi người.

Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi. Cô cảm thấy bản thân quá là đã đắc đạo. Thái Nghiên luôn chỉ tay năm ngón bắt cô phải thế này thế kia, vậy mà cô có thể chịu đựng lâu như vậy. Hơn nữa, cô còn chuẩn bị chịu đựng thêm một thời gian nữa. Có thể thấy sức hút của các món ăn đối với Duẫn Nhi là vô cùng lớn.

Duẫn Nhi một mình đi trên đường, cô thấy vô cùng dễ chịu. Lâu rồi cô mới có dịp đi bộ như thế này, cảm giác cũng không tồi.

Trên đường phố người đi đi lại lại, trung tâm thương mại người người chen chúc, thể hiện sức hút của hoạt động giảm giá lớn. Dòng xe cộ như mắc cửi. Tất cả chứng tỏ thế giới này rất náo nhiệt và tràn đầy sức sống. Duẫn Nhi đứng trên cầu vượt, quan sát cảnh tượng tấp nập bên dưới. Cô bất giác mỉm cười. Trên đời này khó có lúc được nhàn rỗi, thoải mái. Con người sống trên đời, bôn ba vất vả cả đời, rất mệt mỏi, đến cuối cùng cũng chẳng được gì. Cô liều mạng hai mươi năm, cuối cùng cũng đạt được cuộc sống "thoải mái tự do".

Lúc Duẫn Nhi ở quảng trường làm người mẫu vẽ tranh, đằng sau cô bỗng vang lên một tiếng nói hơi cao giọng "Thái Nghiên đang tìm cô đấy".

Duẫn Nhi quay đầu lại, thấy Thế Huân đứng cách cô không xa. Hôm nay anh ta mặc đồ casual, bên cạnh anh ta là một người đẹp bốc lửa, cô ta đang nhìn các cô gái xinh đẹp xung quanh đang tiến dần lại gần anh ta với ánh mắt thù địch. Thế Huân vẫn nở nụ cười gợi cảm trên môi, không hề để ý đến xung quanh, dường như anh ta đã quen thuộc với cảnh tượng này.

"Chị ta tìm tôi?" Duẫn Nhi bất giác chau mày. Thái Nghiên tìm cô làm gì? Xe đã giao cho chị ta giải quyết, lẽ nào cần cô đi gặp người mua hay sao? À, chắc là vì sắp đến giờ ăn trưa. Nghĩ tới bàn đầy ắp các món ăn, Duẫn Nhi cảm thấy phấn chấn hẳn.

Thấy Duẫn Nhi quay đầu đi, tiếp tục làm người mẫu, Thế Huân cười nhếch mép. Anh ta quay sang cô gái bên cạnh nói gì đó rồi một mình đi về phía Duẫn Nhi. Anh ta cúi xuống chống hai tay lên chiếc ghế Duẫn Nhi đang ngồi, ghé sát tai cô nói: "Cô không hỏi cô ấy tìm cô có việc gì sao?"

Duẫn Nhi không hề để ý đến tư thế mờ ám của Thế Huân, cô vẫn nhìn về phía trước, cất giọng nhàn nhạt: "Gọi về ăn cơm".

Thế Huân nghe xong cười lớn. Khí chất rạng rỡ như ánh mặt trời của anh ta cộng thêm chút quyến rũ đầy tà khí thu hút sự chú ý của những phụ nữ xung quanh. Người đẹp đi cùng Thế Huân liền nhăn nhó tiến lại gần, kéo tay anh ta: "Huân, đi thôi".

Thế Huân nghiêm mặt, anh ta quay sang vuốt tóc cô nàng: "Anh không thích những người không nghe lời". Cô gái vội vàng lên tiếng: "Em đâu có".

Thế Huân bất giác nhướn mày mỉm cười. Người đẹp trông có vẻ nóng bỏng kia ngoan ngoãn quay về chỗ cũ đứng chờ như một chú cừu non.

Có mấy cô gái lạ mặt tiến đến bắt chuyện với Thế Huân. Anh ta không hề có hứng thú nhưng ra sức thể hiện sức hút trước người phụ nữ dám coi thường anh ta, rồi lần lượt từ chối một cách lịch sự.

Thế Huân cúi đầu nhìn Duẫn Nhi, cô vẫn thản nhiên ngồi làm mẫu. Hóa ra nãy giờ anh ta phí công đóng kịch, Thế Huân đăm đăm nhìn Duẫn Nhi, nghiến răng nói: "Thái Nghiên nói cô tức giận bỏ đi, cô ấy sắp khóc đến nơi rồi".

Cô liền ngẩng đầu nhìn Thế Huân. Anh ta có ý gì? Sao cô không biết bản thân tức giận lúc nào nhỉ?

Thấy Duẫn Nhi lần đầu tiên biểu lộ vẻ mặt khác vẻ bình thản trước anh ta, Thế Huân bất giác quan sát cô, bản thân cô cũng không hiểu có chuyện gì, trong lòng anh ta cảm thấy rất thú vị.

    Chưa có bài viết nào được lên lịch