[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 4: Khoảng cách

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 4: Khoảng cách

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Duẫn Nhi đảo mắt về phía Quyền Chí Long. Anh chàng này sau khi lau rửa sạch sẽ còn ra bộ dạng con người. Duẫn Nhi gật đầu rồi đi về phía anh ta, giơ tay: "Một ngàn sáu trăm".

Quyền Chí Long giật mình: "Gì cơ?".

"Còn gì nữa, tiền rửa xe không đủ. Lẽ nào bắt tôi tự bỏ tiền túi?", Duẫn Nhi trừng mắt với Quyền Chí Long. Con người này đúng là chậm hiểu. Máu của họ chảy xuống xe cô, lẽ nào cô không đem xe đi rửa? Rửa xe ở San Francisco quá đắt đỏ. Duẫn Nhi tưởng chỉ tầm một ngàn nên cô đòi họ chừng đó, không ngờ mất nhiều tiền hơn cô tưởng. May mà cô tình cờ gặp lại họ ở đây.

Quyền Chí Long hết nói nổi tròn mắt nhìn Duẫn Nhi. Hóa ra cô nàng đòi tiền để đi rửa xe? Choáng quá. Anh ta rút tiền trong ví trả Duẫn Nhi.

"Nghe nói cô lái xe rất giỏi". Đằng sau vang lên tiếng nói đầy hứng thú. Duẫn Nhi quay đầu, thấy Thế Huân ngồi tựa vào ghế sofa, tay xoay ly rượu vang. Anh ta nở nụ cười gian tà với cô, còn người phụ nữ đi cùng anh ta không thấy bóng dáng đâu.

Duẫn Nhi liếc qua Thế Huân, rồi quay lại nhìn Quyền Chí Long và Biện Bạch Hiền. Quyền Chí Long lên tiếng: "Cô lái rất giỏi, tôi chỉ nói đúng sự thật thôi".

Khi cô nhìn Biện Bạch Hiền, chiếc bàn sườn xào chua ngọt và đủ các món ăn khác nhau sau lưng anh ta thu hút sự chú ý của cô, khiến cô càng cảm thấy đói bụng. Duẫn Nhi không để ý đến mấy người đàn ông, cô phất tay "Đua nhiều thành quen" rồi lao đến bàn ăn như con sói đói nhìn thấy bầy cừu non.

"Đi rửa tay đã". Thái Nghiên đã chờ sẵn bên cạnh bàn ăn vội lao ra chặn Duẫn Nhi, lúc này trong mắt cô chỉ có đồ ăn: "Bọn chị chưa ăn đâu, ngồi đợi em về đấy. Mau đi rửa tay nhanh lên. Chị còn nấu món tôm hấp rượu, món cua rang em thích…", Thái Nghiên chưa nói hết câu, Duẫn Nhi đã biến mất.

"Còn món thịt kho tàu nữa…", Thái Nghiên vừa dứt lời, Duẫn Nhi đã ngồi chễm chệ ở bàn ăn, tay cầm con cua đưa lên miệng gặm ngon lành. Ba người đàn ông đứng bên cạnh nhất thời không phản ứng kịp, cô nàng tưởng là thanh cao nhưng hóa ra cũng chỉ là kẻ phàm tục.

"Này Thái Nghiên, cô có ý gì vậy?" Quyền Chí Long nhìn Thái Nghiên bằng ánh mắt phẫn nộ. Đôi đũa trong tay anh ta dừng giữa không trung, con tôm ở đầu đũa bị chặn lại.

Thái Nghiên vừa gắp đồ ăn bỏ vào bát Duẫn Nhi, vừa cười nói: "Đây là món Duẫn Nhi thích ăn nhất. Lẽ nào anh không muốn ân nhân cứu mạng của anh ăn nhiều một chút?"

Quyền Chí Long chau mày. Đây cũng là món anh ta thích ăn. Lâu lắm Thái Nghiên mới làm món này, thế mà anh ta không được thưởng thức, có phải rất quá đáng? Nhưng anh ta không thể phản bác lý do Thái Nghiên đưa ra. Anh ta đành phải chuyển sang đĩa rau xanh bên cạnh.

"Duẫn Nhi, ăn món này đi. Đây là món em thích còn gì", Tú Thủy gắp con cua từ đũa Biện Bạch Hiền vào bát Duẫn Nhi.

"Món này ngon lắm, chị mới mua hôm nay đấy. Duẫn Nhi, em thử nếm xem có ngon không?" Thái Nghiên gắp miếng thịt kho tàu từ đũa của Quyền Chí Long vào bát Duẫn Nhi.

"Món này…"

"Món này ngon… Duẫn Nhi…".

Bát của Duẫn Nhi bỗng chốc thức ăn chất cao như núi. Duẫn Nhi không cần ngẩng đầu cũng cảm nhận được ánh mắt của một người đang nhìn cô chằm chằm và ánh mắt bất lực của một người khác quan sát Thái Nghiên không ngừng gắp thức ăn cho cô. Duẫn Nhi trừng mắt nhìn núi thức ăn trước mặt. Tuy đều là những món cô thích, nhưng không có nghĩa cô tham ăn như lợn, ăn hết được chỗ này. Nghĩ ngợi một hồi, Duẫn Nhi ngẩng đầu nghiêm túc nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Thái Nghiên: "Em muốn gói đồ mang về".

Thái Nghiên lắc đầu bất lực. Duẫn Nhi tuy là hàng xóm nhưng hầu như ở nhà cô cả ngày, ăn ba bữa cơm ở đây. Gói đồ gì chứ, ăn không nổi thì nói thẳng ra. Đúng là chỉ có Duẫn Nhi mới nghĩ ra câu này.

Quyền Chí Long ngồi bên cạnh cười hớn hở, giơ đũa sang bát Duẫn Nhi: "Gói về làm gì. Tối nay tôi mời cô ăn cơm. Đồ ăn để nguội không ngon, tôi sẽ giải quyết giúp cô".

Duẫn Nhi còn chưa đáp lời, Thái Nghiên đã gắp miếng thức ăn trên đũa Quyền Chí Long cắn một miếng rồi nói: "Ôi tôi cắn mất rồi", khiến Quyền Chí Long tím mặt.

"Bỏ đi, hôm nay cậu phạm phải điều kỵ húy của Thái Nghiên thì cũng nên biết, cậu mà ăn được cơm của Thái Nghiên coi như cậu có bản lĩnh". Thế Huân ngồi bên cạnh xem trò vui. Anh ta nhấp một ngụm rượu vang rồi tựa nhìn Quyền Chí Long. Rõ ràng Thái Nghiên cố tình làm vậy mà anh ta vẫn không nhận ra. Không hiểu đầu óc Quyền Chí Long kiểu gì nữa. Thế Huân lắc đầu, sao mình lại kết bạn với anh chàng này nhỉ?

Quyền Chí Long uể oải ngã người vào thành ghế, không rời mắt khỏi đống đồ ăn ngon trên bàn: "Tại chúng động đến tôi trước, có phải tôi gây chuyện với chúng đâu. Vụ này chẳng liên quan gì đến tôi cả".

Thái Nghiên chau mày: "Không phải lỗi của anh? Nếu không phải do anh khơi mào, người khác tìm anh trả thù hay sao? Anh nói anh có khả năng giải quyết. Giải quyết kiểu gì? Nếu hôm nay không phải Biện Bạch Hiền đi cùng anh, lại may mắn gặp Duẫn Nhi. Hai anh chết thế nào cũng chẳng ai biết. Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi…"

Duẫn Nhi thấy Thái Nghiên bắt đầu mở máy. Cô cũng không có hứng thú tham gia vào chuyện của người khác nên liền lau tay đứng dậy rời khỏi đó. Có lúc biết nhiều cũng không phải là chuyện tốt, Duẫn Nhi hiểu rõ điều này hơn ai hết.

Bên bàn ăn, Thái Nghiên tiếp tục giáo huấn Quyền Chí Long và Biện Bạch Hiền. Thế Huân ngồi bên cạnh theo dõi trò vui, nhìn theo bóng Duẫn Nhi bỏ đi, ánh mắt anh thoáng thay đổi.

"Thái Nghiên! Cô nói nhiều đến mức Duẫn Nhi bỏ về rồi kìa". Thấy Duẫn Nhi đi khỏi, Quyền Chí Long đem cô ra làm bia đỡ đạn. Thái Nghiên bất giác ngậm miệng dõi theo bóng lưng đã khuất dạng. Cô hơi lo lắng đứng dậy.

"Cô ấy chỉ là không muốn thân thiết với chúng ta mà thôi". Thế Huân xoay ly rượu trong tay. Người phụ nữ đó quả là biết giữ chừng mừc, đến mức đáng ghét.

Mãi khi trời chạng vạng tối Duẫn Nhi mới quay về. Thái Nghiên đứng trong sân nhìn thấy chiếc xe Ferrari mui trần nổi bật phóng đến, tài xế là một người đẹp cổ điển mặc sườn xám. Duẫn Nhi mặc sườn xám không tay màu lam nhạt, trên váy thêu con phượng hoàng tung cánh, tóc vấn cao, hình tượng điển hình của các cô thục nữ cuối đời Thanh. Thái Nghiên bất giác sờ trán, mặc đồ theo phong cách đó mà lái xe mui trần, cũng chỉ Duẫn Nhi dám làm.

"Duẫn Nhi, ngày mai có giờ của giáo sư Hawke. Em đừng đến muộn nhé. Giáo sư Hawke nghiêm lắm đấy, cẩn thận ông ấy không cho em qua". Thái Nghiên đợi Duẫn Nhi về chỉ để nhắc nhở điều này. Tuy tiếp xúc chưa bao lâu, nhưng Thái Nghiên thật khó tưởng tượng, nếu không có cô nhắc nhở, Duẫn Nhi sẽ bê trễ đến mức nào.

Duẫn Nhi nhún vai ra vẻ biết rồi, dù cô không hề có ấn tượng, giáo sư gì cơ, đầu óc cô hoàn toàn không có khái niệm. Để bù đắp việc bản thân chưa từng đi học, Duẫn Nhi đã sử dụng chân lý vĩnh hằng của người đời, đó là tiền bạc, bỏ ra một khoản tiền lớn, cô đã trở thành sinh viên năm thứ hai. Nhưng sau khi học một buổi theo chuyên ngành y khoa mà cô đăng ký bừa, Duẫn Nhi chỉ cảm thấy quay cuồng, chán đến nỗi cô hoàn toàn từ bỏ ý định học hành để bù lại niềm tiếc nuối không được đi học.

    Chưa có bài viết nào được lên lịch