[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 3: Đua xe

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 3: Đua xe

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Duẫn Nhi giảm tốc độ, chầm chậm thưởng thức trò vui. Quả nhiên thấy có kẻ thông minh quay về lấy xe. Duẫn Nhi lắc đầu đầy thất vọng, xem ra trò vui sắp kết thúc, cô quay đầu lại chuẩn bị tăng tốc độ.

Đúng lúc này, xe Duẫn Nhi đi ngang qua hai người đàn ông bỏ chạy. Hai người này có lẽ đã đến nước chó cùng rứt giậu, thân thủ cũng rất nhanh nhẹn, một người thuận tay nắm lấy cửa xe, bay người vào trong xe rồi kéo người còn lại nhảy lên xe ô tô của Duẫn Nhi, thấy vậy cô nhướng mày.

"Mau tăng tốc đi! Nếu cô không muốn bị liên lụy thì lái xe nhanh lên". Một tràng tiếng Anh lưu loát từ phía sau vọng đến, giọng nói không có chút hoảng sợ mà ngược lại vô cùng tỉnh táo.

Duẫn Nhi không thèm quay đầu, cô vẫn từ tốn lái xe. Qua kính chiếu hậu, cô nhìn thấy bộ dạng thảm hại của hai người đàn ông ngồi đằng sau. Một người phương Đông tóc đen, trông giống con lai, trán không ngừng chảy máu, khiến gương mặt vốn điển trai của anh ta trở nên đáng sợ. Người đàn ông mắt xanh tóc vàng còn lại càng thảm thương hơn. Mặt anh ta bê bết máu, nhìn không rõ diện mạo.

Lúc này, người mắt xanh thấy Duẫn Nhi vẫn lái xe chầm chậm, tuy nhanh hơn người chạy bộ nhưng chắc chắn sẽ bị mấy chiếc xe đằng sau đuổi kịp. Anh ta vội vàng huých người bên cạnh: "Cậu kéo cô ấy ra, để tớ lái cho".

Người đàn ông tóc đen nhíu mày, liếc qua lưng Duẫn Nhi rồi: "Làm phiền cô, bây giờ chúng tôi cần cắt đuôi những người ở phía sau. Nếu cô không thể phóng nhanh, thì để chúng tôi lái xe. Cô yên tâm, sau khi mọi chuyện kết thúc chúng tôi sẽ bồi thường cho cô".

Duẫn Nhi nghe người này nói với cô bằng tiếng Hàn, liền nhếch mép lạnh nhạt nói: "Tôi không thích người khác lái xe của tôi".

"Shit, vậy mời cô lái xe nhanh lên". Người đàn ông mắt xanh vừa cuống cuồng quan sát đằng sau vừa nói bằng tiếng Hàn.

"Con đĩ kia, mau dừng xe lại cho ông, nghe thấy gì chưa?".

"Đồ khốn khiếp, tao mà tóm được, mày sẽ chết trong tay tao. Dám cho chúng nó lên xe".

Duẫn Nhi còn chưa kịp trả lời người mắt xanh, từ phía sau vọng đến tiếng chửi mắng của đám người đuổi theo. Gương mặt Duẫn Nhi bỗng sầm xuống, cô liếc qua gương chiếu hậu: "Bám chắc vào". Duẫn Nhi nhấn ga, chiếc xe màu Bordeaux phi như bay trên con đường dọc bờ biển.

"Phía trước có khúc cua, đổi làn đường, cô hãy chú ý". Nghe thuật ngữ đua xe chuyên nghiệp phát ra từ miệng người mắt xanh, Duẫn Nhi bất giác mỉm cười.

"Mẹ nó chứ, để tao xem chúng mày có thể chạy đi đâu", kẻ đuổi theo tỏ thái độ hết sức hung hăng. Kỹ thuật lái xe và tốc độ của bọn chúng cũng không tồi.

Thấy vậy, Duẫn Nhi nở nụ cười hưng phấn. Cô vẫn tiếp tục phóng xe với tốc độ hai trăm cây số một giờ.

"Cô điên rồi sao, mau giảm tốc độ đi. Có phải cô muốn rơi xuống biển làm mồi cho cá không hả? Mau giảm tốc độ!". Người đàn ông mắt xanh hoảng hốt khi thấy Duẫn Nhi không những không giảm tốc độ mà còn tăng tốc sau lời nhắc nhở của anh ta. Anh ta vừa lau vết máu trên trán vừa hét lớn.

Duẫn Nhi quan sát tình hình phía sau qua kính chiếu hậu, cô quát: "Im miệng". Người đàn ông tóc đen nãy giờ không lên tiếng, anh ta kéo áo người đàn ông mắt xanh, lắc đầu. Tuy nhiên, khi nhìn thấy biển lớn ở phía trước, mặt anh ta cũng trở nên tái nhợt.

Duẫn Nhi thấy dốc cua dốc càng lúc càng gần, mấy chiếc xe phía sau thấy cô tăng tốc liền nổi điên tăng tốc theo. Quan sát tình hình qua gương chiếu hậu, Duẫn Nhi bất giác nở nụ cười lạnh lùng.

Gạt cần số, rồ ga, đánh vô lăng, phanh gấp, chiếc xe Ferrari gần như sắp lao ra khỏi đường quay một trăm tám mươi độ đổi chiều trong chốc lát. Bánh xe ma sát trên mặt đường phát ra tiếng rít két két, chiếc xe phóng vào một làn đường ngược chiều khác.

Cùng lúc đó, một loạt tiếng va chạm vang lên. Bất ngờ trước hành động đổi làn của Duẫn Nhi, chiếc xe đi đầu do dự phanh gấp để đổi làn, khiến những chiếc xe đang phóng với tốc độ rất cao ở đằng sau không phanh kịp đâm mạnh vào đuôi xe phía trước. Mấy chiếc xe đua đắt tiền thế là đi tong. May mà bọn chúng đều là dân chuyên nghiệp nên mới giảm được thiệt hại xuống mức thấp nhất trong thời gian ngắn nhất.

"Ha ha ha… Chúc chúng mày gặp may mắn". Nhìn đám người thảm hại nhảy ra từ những chiếc xe bị hỏng, người đàn ông mắt xanh vừa cất tiếng cười ha hả vừa giơ ngón giữa về phía bọn chúng.

Duẫn Nhi lại giảm tốc độ lái xe đi thong thả, một tay cô cầm vô lăng, một tay vắt lên cửa xe. Chúng phải trả giá vì dám chửi mắng cô. Coi như đây là bài học dành cho kẻ không tôn trọng người khác.

"Giỏi thật, giỏi thật đấy, không ngờ kỹ thuật của cô cừ như vậy, gần bằng tôi rồi. À đúng rồi, tên tiếng Hàn của tôi là Quyền Chí Long, còn cậu ấy là Biện Bạch Hiền". Người đàn ông mắt xanh tức Quyền Chí Long lúc này nhảy lên phía trước, ngồi xuống ghế phụ bên cạnh Duẫn Nhi, nhìn cô bằng ánh mắt đầy phấn khích như thể vụ ẩu đả vừa rồi hoàn toàn không liên quan gì đến anh ta.

Duẫn Nhi nhếch môi lạnh nhạt: "Xuống xe". Nói xong cô đạp phanh dừng xe lại. Cô còn phải đi mua xì dầu nữa.

Quyền Chí Long trợn mắt nhìn Duẫn Nhi. Ở đây là bờ biển không một bóng người. Nếu phải đi bộ về thành phố một ngày cũng không tới nơi? Cô nàng này dứt khoát thật đấy, không ngờ định vứt luôn hai người ở nơi này. Cô nàng không thấy anh và Biện Bạch Hiền đang bị thương sao?

Quyền Chí Long vừa định lên tiếng, Biện Bạch Hiền ngồi sau liền kéo anh ta xuống xe. Biện Bạch Hiền đặt một tấm danh thiếp vào xe Duẫn Nhi: "Cám ơn cô, đây là số điện thoại của tôi. Sau này nếu cô cần giúp đỡ thì cứ mở miệng. Việc chúng tôi có thể giúp, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức".

Duẫn Nhi ngẩng đầu, thấy vẻ mặt nghiêm túc và chân thành của hai người đàn ông, bất giác bĩu môi, anh chàng tóc đen nói lắm vậy mà vẫn chẳng đúng trọng tâm, Duẫn Nhi liền giơ tay: "Trả tiền cho tôi, một ngàn".

Biện Bạch Hiền và Quyền Chí Long sầm mặt. Không ngờ cô gái lái chiếc xe cao cấp lại đòi họ tiền quá giang. Hơn nữa, một lời hứa của bọn họ lẽ nào không đáng giá một ngàn. Quyền Chí Long lầm lỳ rút ví tiền, lấy toàn bộ tiền mặt trong ví đưa cho Duẫn Nhi.

Duẫn Nhi giơ tay rút tờ một ngàn, rồi trả lại tấm danh thiếp. Cô không nói một lời, rồ ga phóng đi mất, để mặc hai người đàn ông máu me be bét nhìn đứng hóng gió biển.

"Ôi, đói bụng quá", Duẫn Nhi nhăn mặt xách túi đi vào nhà. Đói chết đi được, cô gần như phải đi nửa thành phố San Francisco mới mua được chai xì dầu.

Vừa vào nhà, nhìn những người ngồi ở phòng khách, Duẫn Nhi không khỏi cảm thán thế giới này quả là nhỏ bé. Ngoài anh chàng Thế Huân, trong phòng khách xuất hiện thêm hai người đàn ông băng bó đầy đầu, chính là hai người cô gặp trên đường.

Thấy Duẫn Nhi về nhà, Thái Nghiên liền đi ra đỡ túi đồ trên tay Duẫn Nhi: "Sao em về muộn thế? Bây giờ mấy giờ rồi? Bữa trưa qua từ lâu rồi".

Duẫn Nhi mệt mỏi trả lời: "Chị có biết xì dầu khó mua lắm không?".

Thái Nghiên hơi sững người: "Chị quên không nói cho em biết ở đâu có bán".

Duẫn Nhi hết nói nổi. Nếu không phải Thái Nghiên nấu ăn rất ngon, cô sẽ dọn ra khỏi nhà ngay. Tuy nhiên, dạ dày của Duẫn Nhi không có sức đề kháng với mấy thứ gọi là mỹ vị. Ai bảo đường đi vào trái tim người đàn ông thông qua dạ dày, câu nói này cũng có tác dụng tương tự với phụ nữ.

"Hi! Người đẹp, chúng ta lại gặp nhau rồi". Quyền Chí Long nằm trên ghế sofa vừa ăn hoa quả vừa huýt sáo tươi cười với Duẫn Nhi.

    Chưa có bài viết nào được lên lịch