[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 10: Đua xe

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 10: Đua xe

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

"Không khách khí, tao sẽ…", người đàn ông mặt mày dữ tợn chưa nói hết câu, đằng sau đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lùng: "Có tiểu thiếu gia của tập đoàn Sâm Dục ở đây, chúng tôi nào dám không khách khí. Lần trước chúng tôi đã thất lễ, thật sự xin lỗi".

Nói thì hay nhưng giọng điệu không hề có ý xin lỗi. Duẫn Nhi liền đưa mắt quan sát chiếc xe ô tô sau lưng tên mặt mày dữ tợn. Người đó không hung hăng, không huênh hoang, không đằng đằng sát khí nhưng lại khiến người khác chấn động. Điều đó khiến Duẫn Nhi cảm thấy hứng thú hơn chút nữa.

Câu nói vừa rồi khiến cả đám người hung hăng bỗng trở nên yên lặng. Tên mặt mũi dữ tợn hơi tần ngần một chút rồi lạnh lùng hứ một tiếng: "Hóa ra mày có người đứng đằng sau, thảo nào hống hách thế?".

Quyền Chí Long nhún vai vẻ coi thường: "Tao hống hách thì sao?".

Thằng đó liền bị chặn họng, giọng nói của người ngồi trong xe chưa lộ diện lại vang lên: "Đại thiếu gia của tập đoàn Phong Dương đương nhiên có thể hống hách rồi".

Quyền Chí Long hơi sững người, ngón tay đặt trên vai Thế Huân như thể vô ý gõ một cái, Thế Huân lắc đầu. Thân phận thật sự của Quyền Chí Long chỉ có Thế Huân và Biện Bạch Hiền biết. Quyền Chí Long bề ngoài là một tay đua xe trong thế giới ngầm, không ai có thể ngờ anh ta là đại thiếu gia của tập đoàn đa quốc gia Phong Dương ở New York. Xem ra lai lịch của người này không đơn giản chút nào.

"Anh đã biết rồi. Vậy nói đi, rốt cuộc anh muốn gì?". Biện Bạch Hiền khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn người ngồi trong chiếc xe ô tô đóng kín. Người này biết rõ lai lịch của bọn họ mà vẫn cố tình chặn đường, chứng tỏ đối phương có thế lực rất lớn. Đã vậy thì cứ nói thẳng ra vấn đề, không bận tâm đến đám đua xe xung quanh nữa, bọn này đến làm đầy tớ cũng không xứng.

"Theo tôi được biết, CEO của tập đoàn Phong Dương vừa ra thông báo truy nã, bắt đại thiếu gia đang bỏ trốn. Tôi nghĩ tin tức này sẽ lan truyền rất nhanh đấy".

Quyền Chí Long sa sầm mặt. Bắt anh ta quay về kết hôn với tiểu thư gì đó, đừng có mơ. Anh ta vẫn chưa chơi đủ, bây giờ bảo anh ta đi kết hôn với tiểu thư chỉ có gia thế, còn lại chẳng được cái nết gì, đánh chết anh ta cũng không chịu.

Biện Bạch Hiền vừa nghe đã biết rõ ràng hắn ta đang uy hiếp, lạnh lùng hỏi: "Điều kiện?".

"Rất đơn giản, ba ngày sau ở Washington có một cuộc đua xe. Xin đại thiếu gia Phong Dương hãy thay mặt chúng tôi tham gia. Chúng tôi sẽ phong tỏa mọi tin tức liên quan đến đại thiếu gia, đảm bảo đại thiếu gia có thể chơi vui vẻ".

Quyền Chí Long bất giác chau mày. Thay mặt người khác hay bản thân, anh ta không có ý kiến. Nhưng ai mà biết liệu tin tức về cuộc đua xe phi pháp đó có được giữ kín hay không? Phong Dương đâu phải nhỏ như hạt đỗ, hạt vừng. Phong Dương cũng có nguồn tin riêng của mình. Ông nội anh ta không phải là người dễ qua mặt.

"Yêu cầu của anh có phải hơi lớn không?". Biện Bạch Hiền cũng nghĩ tới điều Quyền Chí Long nghĩ, anh ta chăm chú nhìn chiếc xe màu vàng.

"Nếu chỉ phong tỏa tin tức, chúng tôi không dám mở miệng yêu cầu. Có điều, đại thiếu gia hôm qua hành động nhanh quá. Vừa mới chịu thiệt một chút đã đến chỗ chúng tôi đập phá. Đập phá cũng không sao, coi như tôi tạ tội với hai vị. Nhưng có một món quà tôi chuẩn bị tặng một vị khách quý cũng bị đập vỡ. Chuyện này làm sao có thể không tính?".

Lời nói vừa dứt, một cánh tay thò ra từ trong xe đưa cho tên mặt mày dữ tợn một vật. Tên này khoái trá nhìn Quyền Chí Long, đưa vật đó cho ba người.

Ba người cúi xuống chỉ thấy đó là video ghi lại toàn cảnh Quyền Chí Long đập phá đồ đạc. Biện Bạch Hiền lườm Quyền Chí Long một cái. Làm việc không gọn gàng thà đừng làm còn hơn, tự nhiên lại đi rước họa vào thân, anh ta mở một chiếc hộp gấm ra.

Thế Huân nãy giờ im lặng mở miệng: "Cậu ấy nhận lời, nhưng không thể đảm bảo về thứ hạng".

"Không sao. Tôi tin người mang danh Phi Báo trong giới đua xe không phải loại tầm thường. Tốt lắm, tôi sẽ sắp xếp mọi việc, tuyệt đối không làm các vị thất vọng. Về thù lao, tôi sẽ thanh toán sòng phẳng. Chúng ta gặp lại ở Washington".

"À đúng rồi, xin chuyển lời hỏi thăm của tôi đến cha anh". Người trong xe nói thêm một câu với Thế Huân.

Thế Huân đột ngột ra khỏi xe đi đến bên chiếc xe màu vàng, anh ta mỉm cười lên tiếng: "Anh cũng chuyển lời hỏi thăm của tôi đến người đứng đầu nhà anh".

Vài giây sau, cửa chiếc xe màu vàng từ từ mở cửa, một người đàn ông mũi cao mắt xanh khoảng trên dưới ba mươi tuổi có gương mặt lạnh lùng bước xuống, đưa tay về phía Thế Huân: "Tôi nhất định sẽ chuyển lời". Thế Huân nở nụ cười nhã nhặn, bắt tay anh ta.

"Xì, thế là hết rồi, chẳng thú vị gì cả". Duẫn Nhi nhìn đội xe bỏ đi, thất vọng nằm bò ra tay lái. Thái Nghiên ngồi bên cạnh sợ đến mức mặt trắng bệch, cô run rẩy kéo tay Duẫn Nhi hỏi: "Xong rồi đúng không em?".

Thấy vẻ mặt tiu nghỉu của Quyền Chí Long, Duẫn Nhi kéo Thái Nghiên nhảy xuống xe, chạy về phía ba người đàn ông. Cô tò mò muốn biết điều gì khiến họ chịu thua nhanh như vậy.

Dù món quà bị đập vỡ quý giá đến mấy, nhà Quyền Chí Long không phải cũng có tiền sao, làm gì đến mức phải nhận lời người đàn ông kia dứt khoát như vậy?

Thấy Duẫn Nhi nhìn miếng ngọc vỡ bằng ánh mắt khó hiểu, Thế Huân cười giải thích: "Là cậu ấy không có mắt, đập phá bừa bãi. Miếng ngọc này thật ra cũng chẳng phải loại quý hiếm. Chỉ có điều người tặng và người nhận chúng tôi chơi không nổi. Vì vậy, cậu ấy chỉ có thể liều mạng mà trả thôi".

Nghe vậy Duẫn Nhi đã biết Thế Huân đã biết rõ nội tình bên trong, Biện Bạch Hiền đứng bên cạnh chau mày: "Người vừa rồi là ai? Cậu quen sao?".

Thế Huân tắt nụ cười, nghiêm túc đáp: "Người của Lý gia". Lúc người đó thò cánh tay ra khỏi ô tô, Thế Huân đã nhìn thấy con chim ưng màu đỏ trên cổ tay anh ta qua ánh đèn ô tô. Đó là dấu hiệu thể hiện vị trí trong Lý gia. Vì vậy, Thế Huân mới nhanh chóng nhận lời đối phương.

"Lý gia? Quyền Chí Long, cậu nên cảm thấy may mắn cậu là đại thiếu gia của Phong Dương đấy". Nghe nói đến Lý gia, Biện Bạch Hiền không khỏi giật mình, anh ta sầm mặt nói.

Quyền Chí Long rủa thầm trong lòng. Lý gia là gia tộc lớn nhất nhì trong giới hắc đạo. Người đứng đầu nổi tiếng có thủ đoạn tàn nhẫn, máu lạnh vô tình, giậm chân một cái là cả giới hắc đạo rung động. Gia tộc của Quyền Chí Long cũng được coi là gia tộc hàng đầu trong giới bạch đạo, nhưng cũng không dám trực tiếp đối đầu Lý gia. Lần này, xem ra họ thật sự nể mặt anh. Đổi lại là người khác, chỉ e mất mạng lúc nào không biết, làm gì có chuyện ăn nói khách sáo như vậy. Đồng thời, bên cạnh Quyền Chí Long còn có Biện Bạch Hiền và Thế Huân làm chỗ dựa, chắc họ cũng nể mặt hai anh bạn này.

    Chưa có bài viết nào được lên lịch