[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 1: Ăn trộm

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình

[Lý Dịch Phong & Yoona] Đạo Tình – Chương 1: Ăn trộm

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Tích tắc, tích tắc, ding dong, chuông đồng hồ buổi sáng điểm chín tiếng. Khi tiếng chuông vang lên, tủ kính chống trộm phát ra tiếng động nhẹ, rồi từ từ bị dỡ ra.

Một bàn tay ngọc ngà thò vào bên trong nhấc miếng ngọc đặt trên quầy triển lãm, tiếng nói khe khẽ vang lên: "Một đầu rồng, hai hoa văn long phượng, ánh màu đỏ đất, màu trắng kiểu xương gà, màu đất. Quả nhiên là đồ tốt".

"Thứ này mà trị giá những ba mươi triệu đô la Mỹ sao?" Một giọng nói có vẻ coi thường vọng đến từ cửa phòng triển lãm.

Cô gái đứng trước tủ trưng bày miếng ngọc mỉm cười. Cô không ngoảnh đầu, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp miếng ngọc ném về nơi phát ra tiếng nói, rồi từ từ quay lại: "Bảo vật thời Tây Chu, chị thử nói xem?". Cô gái đứng cách đó không xa nhảy lên bắt trọn rồi dướn mày chăm chú nhìn miếng ngọc trong tay mình.

Cô gái đứng trước tủ trưng bày mặc bộ quần áo Etro màu trắng, trên cổ quàng chiếc khăn lụa màu xanh lục cùng nhãn hiệu. Trên mặt cô nở nụ cười ung dung, đôi mắt sáng lấp lánh như ánh sao trời. Nụ cười nhẹ nhàng trên miệng cô khiến người ta như tắm trong gió xuân. Đồng thời, từ cô toát lên vẻ tự nhiên, trang nhã, khoan thai, tùy hứng, không bận tâm đến bất cứ điều gì. Khí chất khác người của cô khiến bất cứ ai khi vừa nhìn thấy cô đều dễ dàng bị thu hút bởi vẻ đặc biệt đó mà quên đi dung nhan xinh đẹp của cô.

"Vàng còn có giá, ngọc vô giá. Thứ đồ chơi này rất đáng giá, bán được tới một trăm triệu. Đáng tiếc, rơi vào tay chúng ta nó chỉ đáng giá ba mươi triệu". Cô gái đứng ở cửa liếc nhìn miếng ngọc đời Chu rồi thuận tay bỏ luôn vào túi.

Cô gái mặc bộ đồ trắng mỉm cười lúc lắc ngón trỏ, gương mặt lộ vẻ nghiêm túc: "No, no… Gặp phải chúng ta, nó chẳng đáng giá một xu. Gặp đúng người trả giá, nó mới đáng giá như vậy".

Cô gái đứng ở cửa bất giác bật cười . Họ là siêu trộm, thích thứ gì đi ăn trộm là được, chẳng cần bỏ tiền mua. Báu vật quý giá đến mấy trong mắt họ cũng không đáng một xu. Bởi vì họ chưa bao giờ dùng tiền để mua chúng.

Cô gái áo trắng liếc nhìn đống bảo vật trưng bày trong triển lãm, nhún vai: "Cũng may là hai chị đây có đạo đức nghề nghiệp, nên các em lần này được an toàn". Quy tắc của cô là không động đến những thứ không nằm trong danh sách, mặc dù chủ nhân của đống bảo vật trưng bày ở đây chưa chắc đã là người tốt, nhưng cũng không có nghĩa là chúng nên thuộc về người khác.

Đây là phòng triển lãm nổi tiếng nhất New York. Triển lãm lần này trưng bày toàn đồ cổ có giá trị từ khắp các nơi trên thế giới. Nếu tính tổng trị giá số cổ vật này có thể mua cả một thành phố nhỏ ở Trung Quốc.

Triển lãm lắp đặt thiết bị bảo vệ tiên tiến nhất thế giới, chỗ nào cũng có camera giám sát. Tuy nhiên, những người mở triển lãm quên rằng, khoa học kỹ thuật mà họ quá mức dựa dẫm chính là điểm yếu dễ bị tấn công nhất.

Cô gái mặc áo trắng rõ ràng là cao thủ trong nghề. Một phút đối với người bình thường có thể quá ngắn, nhưng đối với cô là quá dài, dài đến mức cô có thể nhàn nhã trộm đồ. Nhiều khi, khắc tinh của kỹ thuật tiên tiến chính là vật liệu thô. Ví dụ đá kim cương có thể dễ dàng cắt lớp kính bằng vật liệu nano gì đó. Miếng ngọc có giá trên đời này lấy quá dễ dàng.

"Duẫn Nhi, em chỉ còn mười giây thôi đấy". Cô gái xinh đẹp đứng ở cửa giơ tay nhìn đồng đồ, quay sang nhắc nhở Lâm Duẫn Nhi đang thong dong ngắm nghía cổ vật.

"Tú Nghiên, mười giây là nhiều rồi". Cô gái tên Duẫn Nhi nở nụ cười lơ đễnh, thong thả đi về phía cửa.

Hai cô gái mặc đồ trắng và đồ đỏ từ từ đi ra cửa lớn như đi dạo phố. Duẫn Nhi quay đầu nhìn phòng triển lãm im lìm, khóe miệng cô hơi cong lên. Sau đó, cô giơ tay đập vào bức tường cảm ứng ở đại sảnh. Một hồi chuông báo động chói tai vang lên. Ít phút sau, vô số tiếng bước chân chạy rầm rập về phía phòng triển lãm.

Tú Nghiên nhướn mày không lên tiếng, như đã quen với hành động của Duẫn Nhi. Cô tiện tay giơ tay đập mạnh vào lưng người đứng gác gần đó khiến hắn bất tỉnh. Duẫn Nhi tao nhã vuốt tóc, mỉm cười: "Khách quý sắp đi rồi mà chủ nhà còn không ra tiễn, thật mất lịch sự quá".

Chỉ trong chốc lát, phòng triển lãm lớn nhất, canh phòng cẩn mật nhất, có đội ngũ bảo vệ xuất sắc nhất New York đã có cơ hội để thể hiện bản thân. Bây giờ là giờ đổi ca, cả tòa nhà đột nhiên náo động, người chen chúc kéo đến. Trong khi đó, tất cả camera ở cửa lớn, cửa nhỏ, cửa sau, đỉnh lầu đều ngừng hoạt động. Không ai chú ý đến hai cô gái xinh đẹp đi ra ngoài cửa lớn một cách thoải mái trong dòng người hỗn loạn.

"Đúng là vô dụng, họ còn vỗ ngực khoe có thiết bị tối tân nhất nữa chứ. Chúng ta đoạt được quá dễ dàng, chẳng đã chút nào". Sau khi ngồi lên chiếc xe Ferrari mui trần màu đỏ Bordeaux, Tú Nghiên nhàn nhã rút miếng ngọc ra xem.

Duẫn Nhi một tay để lên thành cửa xe, một tay điều khiển vô lăng. Làn gió mát thổi bay tóc cô, trông cô vô cùng hưng phấn, thích thú nói: "Trên đời này có thứ gì chúng ta không ăn trộm được?". Tối tân gì chứ? Cô là cao thủ máy tính và trộm đồ, cộng thêm cao thủ võ nghệ Tú Nghiên, chẳng gì có thể gây khó dễ cho họ. Chỉ cần một phút, toàn bộ hệ thống tiên tiến ngừng hoạt động, cảm giác như đi vào chốn không người quả thực cũng không tệ.

Tú Nghiên cười lớn: "Đúng rồi, chỉ cần hai chúng ta song kiếm hợp bích, xâm nhập vào Nhà Trắng cũng không thành vấn đề".

Cười một lúc cô nghiêm túc hỏi Duẫn Nhi: "Nếu không làm nghề này nữa thì sau đây em định làm gì?". Duẫn Nhi mỉm cười nhàn nhạt: "Muốn làm gì thì làm".

Nhìn bộ dạng bình thản như trời có sụp cũng chẳng ảnh hưởng đến bản thân của Duẫn Nhi, Tú Nghiên nhét miếng ngọc vào lòng Duẫn Nhi, nở nụ cười nói: "Con bé này đừng có lười biếng. Em hãy chịu trách nhiệm về chuyến giao hàng cuối cùng đi. Sau này chúng ta tự do rồi". Cô vừa vươn vai vừa vỗ vai Duẫn Nhi một cái.

Duẫn Nhi lập tức giảm tốc độ. Xe vẫn chưa dừng hẳn, Tú Nghiên đã bay người qua cửa xe nhảy xuống đất. Làn tóc uốn xoăn phấp phới trong gió, cộng thêm ngoại hình xinh đẹp của cô, khiến không ít đàn ông đi đường huýt sáo tán thưởng. Tú Nghiên không quay đầu lại, nói với Duẫn Nhi: "Chị sẽ liên lạc với em sau".

Duẫn Nhi gật đầu, cô dừng hẳn xe, bước ra ngoài nói: "Chị nhớ cẩn thận đấy".

Tú Nghiên vẫy vẫy tay rồi biến mất trong dòng người. Duẫn Nhi nhìn bóng dáng người cộng sự mười mấy năm nay chưa bao giờ xa rời, cô bất giác đứng tựa người vào cửa xe mỉm cười. Từ nay về sau, họ đã hoàn toàn tự do.

Một cơn gió thổi bay tóc Duẫn Nhi, cuốn theo cả chiếc khăn quàng cổ bằng lụa mỏng quấn trên cổ cô. Duẫn Nhi chỉ cảm thấy cổ hơi lạnh, cô quay đầu nhìn theo chiếc khăn màu xanh lục bay phấp phới trong không trung.

Trên đường xuất hiện một chiếc xe Cadillac màu đen chạy ngược chiều với tốc độ rất nhanh. Chiếc khăn lụa đột nhiên bay vào cửa xe. Khi chiếc xe đi ngang qua, Duẫn Nhi kịp bắt gặp một đôi mắt vô cùng lạnh lùng nhìn cô một cái rồi quay đi.

Duẫn Nhi nhún vai, chỉ là một chiếc khăn quàng cổ, mất thì thôi. Cô lại ngồi lên xe nổ máy, phóng ngược chiều chiếc Cadillac đen.

Vài ngày sau, tại một tòa lâu đài cổ ở Roma của thủ đô Italy, có hai người đàn ông trung niên dáng vẻ đạo mạo ngồi trong thư phòng. Trong đó, người đàn ông trên dưới bốn mươi tuổi vừa nghịch viên đạn trong tay vừa lên tiếng: "Duẫn Nhi và Tú Nghiên làm việc chưa bao giờ khiến tôi thất vọng. Đúng là bảo bối yêu quý có khác".

Người đàn ông trẻ hơn một chút mỉm cười gật đầu: "Bọn họ không phụ công chúng ta đào tạo, bây giờ xếp thứ năm trên thế giới, kiếm không ít tiền cho chúng ta".

"Đúng là không uổng công chúng ta nuôi hai đứa… haha", hai người cười lớn.

"Đại nhân, đại nhân".

Người đàn ông ngoài bốn mươi nghe tiếng gọi liền chau mày: "Chuyện gì? Không biết bọn ta đang bàn chuyện hay sao?".

Người ngoài cửa cất giọng sợ hãi: "Cô Duẫn Nhi gửi đồ đến ạ".

Tiếng nói trong phòng trở nên ôn hòa: "Vào đi".

Người đàn ông ngoài bốn mươi mặt mày tươi cười mở gói đồ, lấy ra miếng ngọc bích. Hắn quan sát một hồi rồi gật đầu: "Tốt lắm! Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy ngọc của thời Tây Chu. Duẫn Nhi và Tú Nghiên quả nhiên không làm chúng ta thất vọng".

Người đàn ông đứng bên cạnh vừa quan sát miếng ngọc vừa cười: "Tôi càng ngày càng thích con bé Duẫn Nhi, đúng là bảo bối của chúng ta. Tôi thấy, để con bé này mãi mãi ở lại bên cạnh chúng ta, chúng ta nên…".

Người đàn ông lớn tuổi cười thành tiếng: "Cậu nghĩ giống hệt ta. Bảo bối này ngày càng có bản lĩnh, đôi cánh ngày càng cứng. Chắc con bé chưa tới hai năm sẽ kiếm được năm mươi triệu đô la tiền chuộc thân. Ta không muốn làm đứt sợi dây khống chế nó. Đợi nó quay về đây, chúng ta sẽ tiến hành kế hoạch bàn từ trước".

Tiếng cười thâm hiểm vang vọng khắp thư phòng. Một lúc sau, người đàn ông ngoài bốn mươi phát hiện trong gói đồ vẫn còn một phong thư. Hắn vừa bóc thư vừa cười lớn: "Không biết con bé Duẫn Nhi lại giở trò gì? Còn gửi thư nữa… Gì hả? Đồ khốn khiếp…". Sắc mặt hắn bỗng dưng tối sầm, hắn đấm mạnh xuống bàn, làm mấy ly rượu pha lê rơi xuống đất vỡ tan.

Người đàn ông trẻ tuổi hơn thấy vậy vội cầm bức thư hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Trong phong thư có một tờ ngân phiếu một trăm triệu đô la Mỹ kèm lời nhắn: "Ngân phiếu một trăm triệu đô la Mỹ ở ngân hàng Thụy Sỹ. Đây là khoản tiền Duẫn Nhi và Tú Nghiên chuộc thân theo giá đã thỏa thuận. Sau này chúng tôi không còn dính dáng đến các ông nữa". Sắc mặt người đàn ông trẻ hơn cũng trở nên rất khó coi.

"Cô giỏi lắm, Duẫn Nhi. Đủ lông đủ cánh rồi muốn bay phải không? Làm gì có chuyện dễ dàng thế. Nơi này không phải là nơi cô muốn đến thì đến, muốn đi thì đi". Hắn vo tròn tờ ngân phiếu trong tay, quay người đẩy cửa hét lớn: "Người đâu…".

    Chưa có bài viết nào được lên lịch