[LONGFIC ] TAENY – ĐẬU MÁ HÔN NHÂN!!!! – Chap 17 – Con nít mà chăm con nít

[LONGFIC ] TAENY – ĐẬU MÁ HÔN NHÂN!!!!

[LONGFIC ] TAENY – ĐẬU MÁ HÔN NHÂN!!!! – Chap 17 – Con nít mà chăm con nít

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Tiffany xuất viện đã được hai tuần. Các nhóc con đã bắt đầu cứng cáp hơn. Ông bà Hwang và ông bà Kim về được tuần đầu tiên chăm cháu, nhưng xung khắc trong việc chăm mấy nhóc quá, suốt ngày cãi nhau nên Kim Taeyeon cắn răng mua thêm một chuyến du lịch dài ngày bên Châu Âu cho 4 người họ. Nói Taeyeon khó ở là hoàn toàn sai, sẽ ra sao khi suốt ngày bạn đắm chìm trong những cuộc cãi vã kiểu như :

"Fany, con phải cho bé bú tự nhiên, sữa mẹ là tốt nhất cho hai nhóc con."
"Bà Kim, ngày xưa Fany nhà tôi cũng toàn ăn sữa ngoài, vẫn lớn lên xinh đẹp, thông minh đó thôi. Một mình Taeyeon nhà bà phá hoại nhan sắc Fany là đủ rồi. Một lúc hai nhóc bú thì mấy chốc ngực Fany con tôi xệ như mướp mất. Mua sữa ngoại đi, ông Hwang nhà tôi chi tất."
"Chị Hwang nói vậy thì coi thường nhà họ Kim quá rồi. Mấy cái khoản nhỏ nhỏ đó, nên để ông nội chúng nó chi thì đúng hơn."
"Ông ngoại nó cũng có phần nhé, đã đặt tên không hỏi ý kiến tôi là tội lớn rồi. Giờ định chia cắt luôn cái quyền chăm sóc cháu ngoại sao?"
"Kim Taeyeon, nhân danh mẹ vợ, mẹ đề nghị con hạn chế tiếp xúc Fany. Ngực con bé hai đứa đã chảy xệ, con đừng có mà tăm tia nữa đấy"

Taeyeon sau mỗi ngày tiếp nhận tranh cãi từ ông bà của hai đứa nhóc đã chính thức bùng nổ. Đương nhiên, Taeyeon đã có cách giải quyết nhanh chóng nhất. Một chuyến du lịch châu Âu đã giúp Taeyeon lấy lại bầu không khí yên bình, mà có lẽ không phải vậy nhỉ? Taeyeon từ lúc đón hai nhóc về, tự tay chăm từng chút một, cô không muốn ai bất cẩn làm ảnh hưởng đến hai nhóc cả. Một mình chăm một bà bầu và hai đứa nhóc sinh đôi. Taeyeon cũng tự thấy bản thân mình tài giỏi.

"Tae à ~" –

Tiếng Tiffany vọng lên từ lầu hai. Taeyeon vừa nằm chợp mắt ở sofa phòng khách vội vàng mở mắt, quýnh quáng chạy lên lầu.

"Chồng đây, vợ cần gì hả?"
"Tae làm gì dưới nhà vậy? Tae có biết em nhớ Tae lắm không hả?" – Tiffany trề môi trách mắng. Từ lúc về nhà, Taeyeon không cho cô làm bất cứ một việc gì, cứ bắt nằm trên giường. Hết ăn rồi ngủ, Tiffany cảm thấy bản thân sắp thành heo mất rồi.
"Tae vừa cho hai nhóc ngủ mà. Em làm gì mà không ngủ đi. Cũng mười giờ tối rồi. Thức khuya không tốt cho sản phụ đâu nha em." – Taeyeon ngồi xuống bên giường, đưa tay vén vài lọn tóc trên mặt Tiffany, không kiềm lòng mà hôn nhẹ lên đôi môi nhỏ đang trề ra.
"Người ta thiếu hơi Tae mà."
"Tae tự hỏi bản thân điều này…"
"Điều gì?"
"Là liệu chúng ta có quất được chưa nhỉ?"
"Yah!!!"

Tiffany đánh bôm bốp vào ngực Taeyeon. Đúng là tên chồng biến thái. Đã nói câu vô duyên còn thêm quả cười nhếch môi. Tiffany đúng muốn đánh chết tên này đi mà. Ai đời chồng con suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện ấy thôi.

"Đau Tae mà em." – Taeyeon nắm lại hai cổ tay Tiffany. Ánh mắt nhìn chăm chăm vào đôi môi của Tiffany và tự liếm môi mình. Tiffany biết, Taeyeon đã thèm hơi cô lắm rồi.
"Hình như con khóc đấy Tae."
"Đừng đánh trống lảng."
"Em nói thật, Joo Hyun khóc kìa."
"Tae muốn làm cho cô bé của em khóc hơn" – Taeyeon gằn giọng, ngữ điệu có chút khiêu khích.
"Này này, biến thái lắm rồi đấy nhé."
"Fany à !"
"Em nghe"
"Bà xã à ~"
"Nói đi, em nghe nè"
"Cám ơn em."
"Tae nói điều này nhiều lắm rồi. Em nghe đến phát chán rồi đấy." – Tiffany đưa tay nhéo lấy cánh mũi đang chun lại của Taeyeon.
"Tae sẽ nói mỗi ngày, Tae sẽ nói đến hết cuộc đời. Em bên Tae đã là một điều hạnh phúc với Tae, lại còn ban tặng cho Tae những hai bảo bối xinh xắn nữa. Mỗi ngày đều nói lời cảm ơn em, đó là hạnh phúc của Tae."

Vừa nói, Taeyeon vừa hướng ánh mắt về phía cuối phòng. Nơi đặt chiếc nôi đôi và có hai thiên thần đang say giấc. Không biết từ lúc nào, không cần biết khi nào, và điều gì xảy ra, cứ nhìn vào hai nhóc, lòng Taeyeon bình yên đến lạ kì, tựa như có hàng trăm ngàn con bướm đang bay lượn trong bụng. Taeyeon đã từng nghĩ, có con là điều hạnh phúc, là cầu nối cho mối quan hệ vợ chồng thêm bền vững. Và Taeyeon hoàn toàn đúng, từ lúc hai đứa nhóc có mặt trên đời, Taeyeon dường như đã trưởng thành hơn, tuy có vài lúc lúng túng khi chăm con nhưng cứ kệ, là con cô, cô có thể chăm theo cách của cô. Ai dám lên tiếng sao?

"Tae à."
"Em nói đi."
"Cho con bú chưa?"
Taeyeon nghệch mặt nhìn Tiffany. Thật là biết cách phá cảnh lãng mạn mà.

—————————————————————————————————————————————-

7 tháng sau

Bây giờ hai nhóc đã khá lớn rồi, đã có thể tự ngồi vững được và bò khắp nhà. Taeyeon đã cho mọi người di dời tất cả đồ đạc ở phòng khách bao gồm tranh ảnh, tủ kiếng và sofa đi, nhường chỗ cho hai nhóc có thể tha hồ lượn khắp nhà. Mọi cánh cửa trong nhà đều phải mở toang cho hai nhóc. Và hai đứa thật sự là tiểu quỷ đó. Taeyeon và Tiffany đi theo dọn dẹp tàn cuộc của hai nhóc mà mệt phờ người. Ai bảo chăm con nhỏ là dễ đâu.

"Seo Hyun à, không được gặm cái đấy!" – Taeyeon hét to lên khi thấy Seo Hyun xé một trang giấy ở tài liệu của cô và cho vào miệng.
" A… a… a " – Seo Hyun gào lên phản đối khi bị Taeyeon tước lấy mảnh giấy trong tay.
"Biết rồi, Taeng sẽ cho con cái khác. Ôi trời ơi Seo Hyun à, tài liệu Taeng vừa được cô Yuri đưa qua bị con làm nhão nhoẹt cả rồi này. "

Taeyeon cầm lấy mảnh giấy ướt đẫm dịch vị và thơm mùi sữa kia cho vào thùng rác gần đó. Đây là lần thứ 10 trong tháng Seo Hyun phá nát tài liệu của cô rồi. Lẳng lặng nhắn tin cho Yuri chuẩn bị một tài liệu khác cho mình sau đó bế thốc con bé lên, Taeyeon không ngừng hôn liên tục vào cái má hồng hồng và cặp môi đang chu lên vì bị cướp đồ chơi của Seo Hyun. Mỗi đứa con cô đều sớm bộc lộ một tính cách khác lạ. Seo Hyun thì đặc biệt có hứng thú với giấy tờ, sách vở và các thứ đại loại vậy. Còn Joo Hyun thì chỉ thích chơi với máy tính, điện thoại hoặc các đồ công nghệ khác. Nói là chơi nhưng thật ra Seo Hyun thì cắn nát, còn Joo Hyun thì đập vỡ không thương tiếc mọi thứ trong nhà.

Khoan, Joo Hyun đâu rồi?

"Quản gia Han, bế Seo Hyun giùm tôi" – Taeyeon đưa Seo Hyun cho quản gia Han và tức tốc đi tìm bảo bối còn lại. Đương nhiên, nhà Kim Gia đủ rộng để Joo Hyun có thể thoải mái tự do bò tứ tung. Có lần cả nhà nháo nhào vì không tìm thấy Joo Hyun đâu, cuối cùng là tìm thấy nhóc ấy trong hốc tường gần tủ lạnh và ngủ ngon lành.
Taeyeon đã tìm khắp phòng khách, phòng bếp nhưng vẫn không thấy Joo Hyun đâu cả. Đứa nhóc này thật làm cô khổ sở mà. 7 tháng trôi qua, Tiffany và cô cũng đã có thể sinh hoạt " chuyện ấy " lại bình thường, mà vừa nhập cuộc là Joo Hyun nó lại gào lên đòi ăn. Taeyeon đôi lúc bực mình còn dọa cho nó vào Trại Taengoo. Mỗi lần bị Taeyeon dọa, không biết nó có hiểu không nhưng cứ nhe nướu ra mà cười làm Taeyeon và Tiffany vừa tức vừa bực mình. Sở hữu một tiểu quỷ trong nhà thật đúng là họa mà. À mà mọi người không biết hai đứa nhóc sẽ gọi Taeyeon là gì đúng chứ? Là Taeng. Taeyeon không muốn hai nhóc gọi là mẹ hay bố, vì cả hai đều không phản ánh đúng bản chất của cô. Nên Taeyeon sớm đã tự xưng là Taeng với mấy nhóc, mà theo Taeyeon nói là " Rất cool ngầu".

"Joo Hyun à " – Taeyeon vào phòng làm việc ở tầng 1 để kiểm tra.

Cạch

"Joo Hyun, con làm gì ở đây vậy?"

Joo Hyun đang nắm trong tay một khẩu súng, là khẩu súng ngày xưa Taeyeon được Tiffany tặng.

"Joo Hyun, cái đó không nghịch được đâu. Trả lại cho Taeng nào."

Kịch Kịch

"Joo Hyun à, sao lại lên nòng làm gì đó?? Á , sao lại chĩa súng vào người Taeng?? Con muốn bắn người sinh ra con à? Có ai không? Cứu tôi, cứu tôi với!!."

Bốp

Taeyeon nhận ngay một cái cốc vào đầu, không phải là Joo Hyun đánh đâu, mà chính là Tiffany.

"Sao đánh Tae vậy?"
"Tae đi tìm con hay là đi diễn kịch với nó đây? Một đứa bày trò chưa đủ sao còn thêm Tae chơi trò này nữa hả?"- Tiffany nhéo lấy tai Taeyeon và xách lên. Vừa về nhà, nghe quản gia Han bảo Joo Hyun phá phách trốn mất, Tiffany lật đật chạy đi tìm, vừa qua phòng này gặp ngay Taeyeon đang giả làm nạn nhân bị bắn súng, còn Joo Hyun thì chỉa súng vào người Taeyeon một cách điệu nghệ, lại còn cười khanh khách trước cảnh Taeyeon giả đau đớn, lăn lóc trên sàn. Taeyeon chơi với con nít riết cũng bị nhiễm theo.
"Đau Tae mà, em phải phạt Joo Hyun chứ sao phạt Tae."
"Ai bày trò súng ống ra cho con chơi?"
"Nó tự lấy đó!"
"Súng của ai?"
"Em mua chứ ai!"
"Lần sau còn bày trò bạo lực nữa chết với em. Đồ con nít ! Đau lắm hả?" – Tiffany xoa xoa lấy đôi tai Taeyeon và hôn vội vào môi.
"Môi có đau đâu mà hôn trời. Hehe"

Tiffany liếc xéo Taeyeon và đi tới bế Joo Hyun lên tay.

"Bảo bối của mẹ, không được nghịch nữa."
"A…a…a.a…"
"Ừ mẹ biết là Taeng bày hư cho con rồi. Bảo bối mẹ ngoan đâu có tự phá được đâu nhỉ?"
"A..a…a….a…"
"Mẹ biết, mẹ biết. Là Taeng hư, bảo bối bị lôi kéo. Mẹ phạt Taeng sau. Bảo bối hôn mẹ một cái nào."

Chụt

"Ngoan lắm. Bảo bối đói chưa? Mẹ cho bảo bối đi ăn sữa nhé?"
"A…a"
"Fany à, em hiểu Joo Hyun nói gì sao?" – Taeyeon từ nãy đến giờ đứng nghệch mặt trước màn đối thoại có một không hai và không ngừng há hốc mồm.
"Đương nhiên rồi. Tae còn lâu mới hiểu được nhé. Chỉ ba mẹ con em hiểu thôi."
"Xì, gì chứ mấy cái a a a gì đó là Tae hiểu hết!"
"Thế hiểu là gì, nói em nghe xem."- Tiffany nhếch môi về phía Taeyeon.
"Nghĩa là : Tae à, sướng quá, nữa đi, nhanh lên, Tae à, em đến rồi. " – Taeyeon vừa nói xong thì co giò chạy mất trước khi bị Tiffany túm đầu, bỏ lại Tiffany ở sau đang giận sôi người và Joo Hyun không hiểu chuyện gì nhưng cũng đang cười ngặt nghẽo. Đúng kiểu cười vào mặt Tiffany luôn!

—————————————————————————————————————————————-

Cả bốn người nhà Taeyeon đang dùng bữa tối.
Taeyeon và Tiffany đặt hai nhóc vào hai chiếc ghế gỗ cao, sát cạnh bàn ăn để dễ chăm và ngó chừng hai nhóc. Với cả, hai nhóc nhà này quá sức đáng yêu. Càng lớn, càng cứng cáp thì càng xinh xắn. Nên đặt bên cạnh để tiện ngắm đó mà.
Seo Hyun thì giống Tiffany. Hiền lành, ít quấy phá, đôi môi đỏ suốt ngày chu lên làm nũng.
Joo Hyun thì lại y chang Taeyeon. Từ dáng điệu, cử chỉ không lẫn vào đâu được. Nhiều lúc Tiffany có cảm giác, Joo Hyun lúc nào cũng thủ sẵn cho mình rất nhiều trò quậy phá khác nhau. Từ gào lên đòi ăn, ị đùn đến hất tung cả mọi thứ trước mặt. Chỉ đến khi đưa cho nhóc ấy một chiếc điện thoại thì mọi việc mới được khắc phục. Nhìn nhóc ấy cứ chau mày vào khám phá, đáng yêu kinh hồn.

"Tae à, đừng ngắm con nữa, ăn nhiều vào một chút đi."

Tiffany gắp cho Taeyeon một chiếc đùi gà. Taeyeon cứ mải ngắm hai nhóc mà chẳng chịu ăn.

"Em có thấy là con rất xinh không?"
"Con em đẻ không xinh mới lạ."
"Ây gu vợ thật là tự tin quá đi" – Taeyeon nhéo má Tiffany.
"Em biết con xinh rồi, nhưng Tae ăn đi. Con em xinh vậy, ngắm suốt mòn con của em mất."
"Dạo này biết cách nói chuyện quá nhỉ?" – Taeyeon lại chồm về phía Tiffany hôn lấy đôi môi nhỏ. Nhẹ nhàng đẩy lưỡi vào và âu yếm phần mông.
"A..a…a…..a"- Hai nhóc đồng thanh hét lên.
"Được rồi, Taeng không đụng vào mẹ của hai đứa nữa là được chứ gì? Em dạy con hay quá đó Fany."

Taeyeon tặc lưỡi rời khỏi người Tiffany, ngoan ngoãn ăn lấy phần đùi gà.

"Chừng nào thì Tae đi làm lại vậy? Em nghĩ em có thể lo tốt cho hai nhóc. Đừng bỏ bê công việc lâu quá. Em biết Tae tin tưởng Yuri, nhưng hãy nghĩ tí cho Jessica. Họ cũng cần hẹn hò nhưng công việc ở KH-Company đã lấy trọn thời gian của Yuri rồi."
"Tae có nghĩ về việc này rồi. Tae dự định mừng sinh nhật hai nhóc xong sẽ sắp xếp đi làm lại. Khi đó, hai nhóc cũng có thể gửi bảo mẫu được rồi " – Taeyeon nắm lấy tay Tiffany – " Và em, cũng đã đến lúc thực hiện ước mơ của riêng em."
"Lấy được Tae, có con và sống một cuộc sống hạnh phúc, đó chính là ước mơ của em. Em không cần thêm một ước mơ nào khác nữa."
"Tae biết chứ. Nhưng em còn trẻ, Tae không muốn em phải hối hận về những việc mình chưa được làm. Dù gì, bất cứ việc gì, Tae cũng sẽ ủng hộ quyết định của em."
"Em yêu Tae."
"Hôn một cái được chứ?"

Tiffany quay sang và ra lệnh cho hai đứa nhóc.

"Giờ mẹ sẽ hôn Taeng của các con, nên không được phản đối hay la ó. Biết chưa? Ngoan ngồi yên đó cho mẹ."
"A..a.a"
"Tốt lắm."
"Tae nói thật là Tae không thấy sự khác biệt giữa những chữ a a a đó. Em đang có một phép màu đó Fany."
"Đừng nói nhiều, lại đây đi Tae Tae."

Kết thúc bữa ăn là màn hôn nhau say đắm bất chấp ánh nhìn kì thị của hai đứa nhóc và một vài tiếng cười khúc khích của người làm lẫn quản gia Han. Tình yêu giữa họ cứ như mỗi ngày đều nhiều lên chứ không hề ít lại. Thật sự rất đáng để ghen tị nha. Nhìn cách họ hôn nhau, có lẽ hôm nay có đến 10 Joo Hyun khóc cũng không ngăn được họ nữa rồi. Thôi thì Joo Hyun bé nhỏ à, đêm nay cưng ngủ ngoan cho hai người hành sự nhé!!!
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
"Tae à ~"

Tiffany rên to khi đôi môi Taeyeon dán chặt vào hõm cổ cô. Phát ra một vài tiếng rên điên dại và không ngừng thở hổn hển. Tiffany thật sự nhớ cảm giác này, mùi hương này và Taeyeon chồng cô đúng là một tay thợ lành nghề.

"Em vẫn thơm như ngày nào. Bên cạnh mùi thơm da thịt có cả mùi sữa non. Tae rất thích điều này."
"Hãy làm những gì Tae muốn, chiếm lấy em như những ngày trước."
"Kể cả làm mẹ rồi, em vẫn hư hỏng lắm đấy Fany à" – Taeyeon thầm thì giữa những nụ hôn ngắt quãng.
"Em biết Tae thích mà."
"Khoan! Có mùi gì vậy nhỉ?"
"Em đâu thấy mùi gì. Tiếp tục đi Tae" – Tiffany nắm lấy cổ áo Taeyeon và ghì chặt.
"Để Tae đi kiểm tra đã."

Taeyeon quyết định ngừng

Chưa có bài viết nào được lên lịch