[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Phiên ngoại 7 ] [ Hắc Đế x Tuấn Tuấn ] Con sư tử thô bỉ !

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn)

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Phiên ngoại 7 ] [ Hắc Đế x Tuấn Tuấn ] Con sư tử thô bỉ !

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Phiên ngoại 7 ] [ Hắc Đế x Tuấn Tuấn ] Con sư tử thô bỉ !
.
.
. Chán .. thực sự chỉ có một chữ chán mới có thể hình dung được tâm trạng của Hắc Đế hiện tại .. Loài người thật độc ác .. A a , bọn họ tại sao lại có thể ôm ấp nhau bất chấp ta nằm ở một bên như thế này hả !? Các người có bạn lữ , ta cũng muốn có ! Các người thật khốn nạn a , không kiếm cho ta một con sư tử cái là thế éo nào !!!!!
. Hắc Đế phe phẩy cái đuôi , nó nhìn Trương tổng quản muốn về quê thăm gia đình sau đó xách hành lý đi . Nó lại nhìn Ngô Tà ánh mắt phức tạp xoa xoa đầu nó
” Làm sao đây ? Khởi Linh ? ”
. Hai người vốn muốn đi du lịch , lại nói định giao Hắc Đế cho Trương tổng quản mà vừa vặn Trương tổng quản lại về quê , cậu cũng không nỡ cản Trương tổng quản .. Xem ra , lần này bọn họ phải ở nhà rồi !
” Hừ , bỏ nó ở nhà cũng được mà ? Hắc Đế cũng đâu phải ngốc ! ” – Trương Khởi Linh vừa uống nước vừa nói , không hề phát hiện ánh mắt oán hận của đại sư tử kia … Hắc Đế nội tâm gào thét .. các người chỉ biết có các người . Còn ta ? Các người thật quá đáng !!
. Ngô Tà vẫn không chịu , dù sao cũng chỉ là một con thú , để nó ở nhà , chẳng may nó nghịch cái gì đó rồi gây tai họa , chính nó cũng bị thương thì làm sao đây ?
. Sau đó , đột nhiên trong đầu Ngô Tà lóe lên một ý tưởng
” A , phải rồi , chẳng phải nhà tiểu Vương có nuôi một bé hổ trắng sao ? Có thể làm bạn với Hắc Đế đó ! ”
” Ừ , vậy ngày mai chúng ta ra sân bay , sẵn mang Hắc Đế đến đó đi , bọn họ chắc cũng không nỡ từ chối đâu ! ”
. Hắc Đế vừa nghe liền đem tai dựng thẳng lên , long lanh nhìn Trương Khởi Linh .. Ha ha , không có sư tử cái , có hổ cái cũng được !!!
. Đại sư tử thật long lanh long lanh long lanh .. Nào có hay được , đoạn đường tương lai ở phía trước của nó chỉ có thể thấy được hai chữ ĐOẠN-TỤ !

. Hắc Đế phấn khích đứng trước một tòa biệt thự .. Oa oa oa , thích quá đi ! Hôm nay sẽ được gặp hổ trắng , hổ trắng .. Ha ha , là hổ trắng đó ! Chắc chắn em ấy sẽ rất đẹp , rất đẹp nha !!
. Tòa biệt thự này ở vào nơi trung tâm trời dất , được cái thế rồng cuộn hổ ngồi . Đã đúng ngôi nam bắc đông tây , lại tiện hướng nhìn sông dựa núi . Địa thế rộng mà bằng , đất đai cao mà thoáng . Dân cư khỏi chịu cảnh khốn khổ ngập lụt , muôn vật cũng rất mực phong phú tốt tươi … À mà thôi , bỏ đi , nó rõ ràng đang tả Đại La mà nhỉ ? [ trích Thiên Đô Chiếu – Lý Công Uẩn ]
. Hiu hiu , cái chỗ này là trung tâm núi thì phải đó , nhưng xung quanh toàn cây cỏ .. Bất quá , nó là động vật hoang đã nên nó thích a !
. Tiểu sư tử phấn khích đến chạy lòng vòng , chỉ thấy Trương Khởi Linh đi vào , có bé con nào đó vui vẻ chạy ra hôn anh ta cùng Ngô thiếu một cái . Tiểu sư tử hai mắt sáng rực , a , là bé con đáng yêu lúc trước ở nhà nó đó ! Vậy em hổ trắng của bé con đáng yêu chắc chắn cũng rất xinh đẹp ha ? [ Khụ .. bạn sư tử này có vẻ bệnh hoạn :v ]
” Khởi Khởi , Tà ca . Hai anh cứ để Hắc Để ở đây a , em sẽ trông cho , dù sao Tuấn Tuấn bị Khải Khải ngược đãi cũng rất buồn ! ”
. Cái gì ? Ngược đãi Tuấn Tuấn ! Tuấn Tuấn chẳng phải là tên của bé hổ cái xinh đẹp sao ? Ai là Khải Khải ? Mau ra đây solo !!!!! Ai cho ngươi hành hạ bé hổ xinh đẹp tương lai sẽ là của ta kia chứ ? Hả ???
” Được được , vậy bọn anh đi trước nhé ! ” – Trương Khởi Linh không nán lại lâu .. Thực sự là sau khi bé con kia hôn anh cùng Ngô Tà xong , anh liền cảm giác có một ánh mắt muốn giết người xuyên qua mọi vật thẳng chiếu về phía anh cùng cậu ấy .. Anh sau đó liền nắm tay Ngô Tà vội ra xe về …
. Vương Tuấn Khải tức giận ôm lấy bé con , bama đi chơi , bọn hắn ở lại Vương gia canh nhà , thế méo nào lại có kẻ phá đám ?
. Hậm hực chà sát đôi môi hồng nhuận của bé con , Vương Tuấn Khải ức chế
” Không cho em hôn người khác ! Chỉ được hôn anh !! ”
. Bé con nghe thế liền khẽ cười , nhón chân hôn má hắn một cái
” Khải Khải , anh thật keo kiệt ! ”
” Là tại em ! ”
” … ??? ”
. Hắc Đế sớm đã phát hiện ra ở gần cửa chính biệt thự có một con hổ trắng đang nằm rồi , thoạt nhìn thật đáng yêu a .. Tứ chi to to chống đất nè , cái đuôi dài dài nè , bộ lông hai màu trắng đen kia .. thật quyến rũ a ! Quan trọng hơn là em hổ kia thơm quá đi ! Hóa ra Vương gia rất hay tắm cho thú sao ?
. Hắc Đế ngượng ngượng ngửi ngửi lại mình .. A , may quá , hôm qua vừa tắm !
” Nào , Hắc Đế , Tuấn Tuấn có vẻ rất mong gặp ngươi đó ! ”
. Hắc Đế vui vẻ đi đến , oa , em ấy con đẹp hơn tưởng tượng của nó nha !
. Tuấn Tuấn thấy hai người trở lại liền chạy đến , hi hi , ban nãy cậu chủ nhỏ giúp Tuấn Tuấn xoa lông nha , thích quá , nhưng giữa chừng lại đi đón khách , nói là bạn của nó !
. Sau đó Tuấn Tuấn thấy một con sư tử đen tuyền , mái bờm thật đẹp lại đang nhìn nó … Tuấn Tuấn cũng dừng lại , không đi tiếp . Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên nhìn hai con thú đột nhiên bất động liền khó hiểu , Vương Tuấn Khải cũng không muốn tiếp tục chờ , bế Vương Nguyên lên
” Hừ , các ngươi cứ chào hỏi đi , nhớ đừng có phá phách đó ! ”
. Hắc Đế nhìn hai người đi rồi mới tiếp cận tiểu bạch hổ , nhưng mà , hình như có gì đó không đúng ?
. Tuấn Tuấn cũng vui vẻ chạy đến nó , cả hai ngửi ngửi nhau một chút liền đồng loạt quái dị , tai của hai con thú dựng thẳng lên , lùi xa nhau vài bước .. Hắc Đế gầm một tiếng , giậm chân xuống đất : ngươi là hổ đực ?
. Tuấn Tuấn cũng gầm một tiếng , giậm chân xuống đất .. Bất quá , động tác của hổ có đào tạo mềm mại hơn con Hắc Đế thô bỉ kia thôi : ta còn nghĩ ngươi là sư tử cái !
. Hắc Đế tức giận , nhe nanh : sư tử cái cái em gái ngươi ! Làm ta háo hức một đêm !
. Tuấn Tuấn gừ gừ mấy tiếng : ta không có em gái ! Ngươi cũng làm ta mong chờ !
. Hắc Đế ngoe ngoảy duôi : con hổ chết giẫm !!
. Tuấn Tuấn không chịu thua , cũng quất quất đuôi : con sư tử thô bỉ !!
. Vương Bé Con thấy hai con thú kia lâu quá vẫn chưa vào , lúc đi ra lại thấy bọn chúng đang xù lông giậm chân giậm giò nhìn nhau . Bé khó hiểu , ban nãy , vẫn còn tốt lắm kia mà ?
” Tuấn Tuấn , Hắc Đế , vào trong thôi ! ”
. Tuấn Tuấn vừa nghe giọng bé con liền trở về bộ dáng pet-siêu-tiến-hóa-biết-khống-chế-cảm-xúc , thật ngoan hiền chạy đến bé con , ánh mắt khiêu khích nhìn Hắc Đế : cậu chủ nhỏ là của ta !
. Hắc Đế ngay lúc mà Tuấn Tuấn trở nên ngoan hiền thì nó liền ngây ra .. con hổ trắng kia .. bất quá cũng là có chút làm nó .. động lòng đi ? Xùy xùy xùy , chắc là hy vọng nhiều quá nên mới bị như vậy thôi ! Nó vội chạy đến bên còn lại của Vương Nguyên , lại khiêu khích tiểu hổ : Nguyên Nguyên mới là của ta !
. Bé con kinh hãi phát hiện xung quanh mình tràn ngập sát khí , rốt cục quan tâm hỏi
” Làm sao vậy ? ”
. Tuấn Tuấn cọ cọ bé con : thấy chưa , chủ nhân quan tâm ta !
. Hắc đế cũng cọ cọ : ngốc ! Nguyên Nguyên đang quan tâm ta !!
. Lát sau cả hai phát hiện người mà chúng đang cọ bị nhấc bổng lên , đại nam nhân sừng sững đứng trước mặt bọn chúng
” Các ngươi còn không mau biến đi ? ”
. Cả Tuấn Tuấn và Hắc Đế liếc nhau , kiểu như xem ai sẽ vì sợ hãi mà bỏ chạy trước .. Chờ một lúc lâu cũng chẳng ai chịu nhường ai . Vương Tuấn Khải điên lên , giậm chân một cái . Cả hai con không hẹn mà đồng loạt xoay người chạy đi mất tiêu a …
. Vương Tuấn Khải hừ một tiến , ôm bé con vào ngực , lát sau nhẹ vân vê cằm em ấy
” Em thật là ! ”
” Ưm .. Khải Khải ~ ”
. Vương Tuấn Khải lại nhịn không được hôn hôn bé con .. Đứa nhỏ này , càng lớn càng thêm mê người , hại hắn vừa nhìn liền không kìm chế được !!
. Đè Vương Nguyên lên sô pha , Vương Tuấn Khải nhẹ hôn cần cổ em ấy .. Bé con vì ở Vương gia có lò sưởi nên chỉ mặc áo thun rộng một chút , nào ngờ đâu lại bị cái người này !!
” Đừng mà .. ưm .. haa .. Khải Khải .. ”
” Ngoan .. hôn một chút ! ”
” Ư .. ”
. Hắc Đế cùng Tuấn Tuấn trốn trong góc , cả hai nhìn nhau , lại nhìn cảnh xuân trước mặt .. Tuấn Tuấn thở dài , nhà có khách mà còn hôn hôn như vậy đó ! May mắn là chưa có làm tới !
. Hắc Đế liếc Tuấn Tuấn : thường hay như vậy lắm sao ?
. Tuấn Tuấn nhìn nó : ta thực sự phải một ngày nhìn cảnh này ít nhất ba lần , cứ như cơm bữa a !
. Hắc Đế đồng cảm : chủ nhân của ta cũng vậy ! Bất quá , ngươi đáng thương hơn thôi !
. Tuấn Tuấn giậm chân : ngươi mới đáng thương !
. Hắc Đế nghe xong liền dí sát nó : ngươi thương ta sao ?
. Tuấn Tuấn khinh bỉ lui lại phía sau : ngươi thật thô bỉ ! Nói chuyện đừng dí sát như vậy !
. Hắc Đế thật khó hiểu : ta với ngươi có đang nói chuyện sao ?
. Tuấn Tuấn lại lần nữa khinh bỉ : ngốc , chỉ là cách truyền thông tin hơi bị khác thôi !!
. Hắc Đế gật gù , thấy Tuấn Tuấn đột nhiên ngáp một cái , bộ đáng thật giống con mèo nó thường thấy trên chương trình [ Thế giới động vật ] , đáng yêu quá !
. Hắc Đế bất tri bất giác vươn lưỡi liếm liếm mặt của Tuấn Tuấn .. Tuấn Tuấn sau đó nổi điên lên : ngươi thật thô bỉ !!
. Hắc Đế làm ra bộ mặt bất đắc dĩ : ta không thể miễn dịch với những thứ đáng yêu đâu !
. Tuấn Tuấn trừng mắt nhìn nó : vậy ra ngươi nói ta đáng yêu ?
. Hắc Đế gật gật cái đầu lớn : ừ , ngươi đáng yêu lắm ! Nếu ngươi là giống cái , ta sẽ thích ngươi !
. Tuấn Tuấn khinh bỉ đó : hừ , không được giáo dục ! Ngươi không biết cái gì là đoạn tụ sao ? Ngươi nhìn xem chủ nhân kìa , còn đang hôn kìa ! Hừ hừ , nữ nhân là không cần thiết !
. Tuấn Tuấn vốn dĩ vẫn còn nhớ rất rõ nữ nhân ở phòng nhân sự kia đã bắt nạt cậu chủ nhỏ như thế nào a … ! Đáng ghét muốn chết !
. Hắc Đế ngốc manh manh hỏi : vậy , không cần giống cái sao ? Giống cái mới có thể giao phối rồi sinh con mà ?
. Tuấn Tuấn gần như muốn nghẹn lời : tên ngốc ! Giống cái và giống đực cùng nhau vốn chỉ để duy trì nòi giống thôi ! Còn giống đực với giống đực cùng nhau , ấy mới là một tình yêu đúng nghĩa ! [ Ôi .. một bé hổ hiểu chuyện :vv ]
. Hắc Đế giống như vừa ngộ ra chân lý , sáp lại tiểu hổ cọ cọ nó : vậy sao , vậy sao a ? Ta thấy chủ nhân của ta cũng giống lắm ! Ta cũng không thích con nít ! Ta cũng muốn thử với giống đực ! Tuấn Tuấn , ngươi thông minh quá !
. Tuấn Tuấn nghe khen thì đường như phát hiện con sư tử này cũng không quá khó ưa , vì vậy thân thiện hơn một chút : ta dĩ nhiên thông minh rồi !
. Hắc Đế rất lạc quan mà đề nghị : Tuấn Tuấn , hay ngươi thử với ta đi ?
. Tuấn Tuấn tròn mắt nhìn nó : ngươi điên hả ?
. Hắc Đế gừ gừ mấy tiếng : ngươi xem đi , ta là sư tử đen , ngươi là hổ trắng , dù sao cũng là thú quý hiếm ! Mấy con sư tử đực ở thảo cầm viên bẩn lắm , không hợp với ta đâu , ta muốn ngươi cơ !
. Tuấn Tuấn kiên quyết lui lại bảo toàn t-r-i-nh t-i-ế-t : ta là hổ đực !! Không phải sư tử đực !
. Hắc Đế thoải mái chạy lại , tiếp tục cọ cọ nó : hổ hay sư tử đều bốn chân mà ? Đều giống mèo cả thôi !
. Tuấn Tuấn thực sự nghẹn lời , quyết định dùng vũ lực , quay sang cắn cắn cổ nó .. Mà Hắc Đế giống như rất thích a , nằm bò lăn ra cho Tuấn Tuấn cắn tới cắn lui mình . Bởi vì Tuấn Tuấn quen chơi đùa với Vương Nguyên rồi , nên hình thành thói quen không có cắn sâu , chỉ cạp cạp thôi , rất nhột a !
. Lăn một lúc , Hắc Đế lại lật ngược lại , đè lên Tuấn Tuấn : Tuấn Tuấn , ngươi thơm quá ! Thơm quá !
. Tuấn Tuấn giãy ra không được , gầm lên : ngươi thật thô bỉ !! Bỏ ta ra , bỏ ra !!
. Hắc Đế dùng hai chi trước ôm ôm bụng Tuấn Tuấn thích thú cọ cọ ngực nó : ngươi vừa trắng vừa thơm , lại còn mềm nữa !
. Tuấn Tuấn tức giận : đồ thô bỉ ! Bụng dĩ nhiên phải mềm rồi !
. Đang lúc cả hai còn đang lăn lộn liền đã thấy bé con ngồi chồm hổm , hai tay chống má thật đáng yêu đang nhìn bọn nó …
” Các ngươi chơi trò gì vậy ? ”
. Hắc Đế hào hứng vẫy đuôi : chơi trò giống đực chơi với giống đực a ! Nguyên Nguyên xem , Tuấn Tuấn bây giờ là của ta nhé ! Xem nè xem nè , Tuấn Tuấn nhà Nguyên Nguyên thơm quá đi !
. Bé con khó hiểu nhìn nó , đôi mắt to tròn , long lanh vô tội nhìn bé . Bé con gãi đầu , lại nghe anh trai gọi mình liền nói
” Vậy chơi tiếp nhé , ta phải đi tìm Khải Khải thôi ! ”
. Hắc Đế lắc cái bờm : đi vui vẻ nhé !
. Tuấn Tuấn thật thê thảm bị nó đè vẫn chưa buông ra

Chưa có bài viết nào được lên lịch