[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 9 ] Phạt anh tự lái Maybach về và Vương gia không có người nối dõi !!?

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn)

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 9 ] Phạt anh tự lái Maybach về và Vương gia không có người nối dõi !!?

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 9 ] Phạt anh tự lái Maybach về và Vương gia không có người nối dõi !??
.
.
” Tuấn Khải , hiệu trưởng có việc cần tìm cậu ! ”
. Cả lớp đang có chút nháo liền nhìn thấy một thiếu niên da màu bạch nhược yếu ớt , lại có chút cao , mái đầu màu nâu chạy vào gọi Vương Tuấn Khải
” À , tới ngay ! ”
. Thiếu niên trước khi xoay đi liền nhìn Hoàng Vũ Hàng ngồi ngay góc lớp mỉm cười , sau đó mới chạy đi . Mà Hoàng Vũ Hàng nhìn nụ cười của thiếu niên kia cũng ngơ ngẩn hồi lâu mới đem tập vở ra chuẩn bị học tiết ba .
.
.
” Tại sao Khải Khải lại đi lâu như thế nhỉ ?? Tiết 5 rồi vẫn chưa về !! ” – Vương Nguyên ngồi cuối lớp chính là không có người kia nên buồn đến lảm nhảm linh tinh rồi ! Người kia đi thật lâu , giờ đã là tiết cuối , không biết có chuyện không .
. Bé con đang mơ màng suy nghĩ liền thấy cửa sau mở ra , Vương Tuấn Khải tiêu sái bước vào , hì hì nhéo má bé con một cái sau đó mới về vị trí ngồi
” Ngốc , mơ màng gì đó ? Có phải là nhớ anh không hả ? ”
” Ai mà nhớ chứ … ” – Bé con đỏ mặt xoay chỗ khác , lại tìm cách lảng sang vấn đề khác – ” … mà hiệu trưởng gọi anh làm gì vậy ? ”
. Vương Tuấn Khải cũng không chú ý việc bé con lảng sang chuyện khác , chỉ ôn nhu vén vén mấy sợi tóc của bé con , chậm rãi lên tiếng
” Ừm … anh bỏ học chín năm nên hồ sơ có chút rắc rối , ban nãy vì nóng lòng muốn gặp em cho nên làm mau một chút cho xong . ”
” Dạ … ”
. Vương Nguyên đối với việc Vương Tuấn Khải làm gì trong chín năm không phải là không tò mò , chỉ là bé con muốn đợi khi nào anh ấy muốn nói thì anh ấy nói . Chính mình muốn hỏi mà anh ấy không muốn nói thì cũng không hay .
. Vương Bé Con cắm cúi viết bài hồi lâu vẫn không thấy người kia chọc ghẹo mình nên xoay người qua nhìn người kia . Bé con chỉ thấy người kia không viết bài mà chỉ liên tục ôm điện thoại , bấm bấm gì đó . Từ năm mười hai tuổi bé con đã bắt đầu đến công ty để làm quen , nên nhìn vào liền biết là hắn đang làm cái gì
” Khải Khải , anh đợi lúc về hẵng làm ! Giáo viên bắt được sẽ không hay đâu ! ”
” A … ừm ” – Vương Tuấn Khải nhìn mấy bài tập thở dài , hắn làm biếng lắm nên mới làm mấy chuyện công ty , chứ bằng không lại đem bé con trêu chọc ảnh hưởng em ấy thì không tốt tí xíu nào .
. Mà Vương Tuấn Khải vừa bỏ điện thoại ra thì liền có trống hết tiết . Vì là tiết cuối nên giáo viên cũng không muốn kéo tiết , phải thả cho học sinh về với cha mẹ nên liền chốt bài cùng giao bài tập sau đó lập tức li khai .
” Vương Nguyên a ~ Cùng về không ? ” – Lưu Chí Hoành dọn dẹp tập vở xong liền quay xuống hỏi bé con đang chuẩn bị cùng anh trai về nhà
” Không được ! Hôm nay giao thừa , cậu phải để cho Vương Nguyên về sớm chứ , đi với cậu thể nào cậu ấy cũng sẽ la cà lung tung ! ” – Vương Nguyên chưa kịp trả lời liền bị Dịch Dương Thiên Tỉ trả lời hộ – ” Hơn nữa cậu còn phải đi với tớ ! ”
” Được được , vậy các cậu cứ đi cùng , tớ và em ấy về trước ! ”
. Vương Tuấn Khải nói xong liền lập tức cầm tay Vương Nguyên dẫn đi , ngay cả chào hai người kia bé con cũng không kịp !
” Ai … cặp nào nhìn lạ thế ??? Kia chẳng phải là lớp trưởng Vương sao ? ” – Vương Tuấn Khải cùng bé con nhà mình vừa đi xuống dưới sân liền bị các bạn học nhìn tới nhìn lui , xì xào bàn tán
” Kia là học sinh mới a ~ Cái gì Karry ấy ! ” – Bạn học X bắt đầu chỉ trỏ
” Ha , hai người họ còn nắm tay thân thiết như vậy , chẳng lẽ lớp trưởng Vương là hoa đã có chủ sao ?? ” – Bạn học Y nghi hoặc
” Haha , cậu nói xem , lớp trưởng Vương rõ ràng dễ thương như vậy làm sao mà thành đôi với cái cậu mặt như cục nước đá kia ?? ” – Bạn học Z liền ngay lập tức phủ định
. Vương Tuấn Khải nhíu mày nhìn người vừa nói kia , sau đó đem bé con bên cạnh áp lên thân cây , hung hăng hôn môi một cái . Vương Bé Con có chút bất ngờ … sau đó chợt nhận ra đây là sân trường liền cúi mặt xuống , đưa tay nhỏ nắm lấy ngón tay út người kia kéo kéo
. Vương Tuấn Khải hôn bé con xong liếm liếm môi nhìn cậu bạn vừa nói kia . Hừ , tên kia nghe giọng điệu là đã biết có ý với bé con của hắn rồi , cho cậu thấy em ấy là của ai a ~
. Vương Tuấn Khải đang đắm chìm trong hũ giấm chua không phát hiện bé con kéo tay mình . Bé con bực bội kéo thêm cái nữa , làm mấy bạn học khác nhìn vào liền có cảm giác này chính là một ngốc manh thụ làm trò đáng yêu câu nhân nè , sau đó liền móc điện thoại ra chụp lại , up lên web trường
” Lớp trưởng Vương đã có chủ nha , đề nghị mọi người tránh xa kẻo dính điện !! ”
. Vương Tuấn Khải cúi xuống nhìn bé con thẹn thùng
” Sao vậy ? ”
” Khải Khải … lần sau đừng như vậy … ” – Bé con lí nhí nói
” Ngao ? Tại sao ? ”
” Ngại ngùng … ! ” – Bé con đáp , sau đó không cho hắn hỏi tiếp liền nói – ” Mau cùng em xuống gara lấy xe …”
. Haha , bé con nhà hắn không phải là do sợ mất hình tượng mà là do ngại ngùng mới không cho hắn hôn a !!!!
” Ừ ! ”
. Vương Tuấn Khải đem bé con dẫn xuống gara , sau đó lại nhìn bé con thuần thục móc chìa khóa chui vào xe sau đó đóng cửa lại .
. Vương Tuấn Khải có chút ngạc nhiên nhìn bé con
” Nguyên Nguyên ? ”
” Phạt anh !! Anh dám hôn em … em … em không cho hôn nữa !!! Xấu xa , Maybach ở đó tự mà về đi !!! ” – Sau đó phóng xe chạy đi , bỏ lại Vương Tuấn Khải có chút ngơ ngác … Em ấy …
” Nguyên Nhi a— ” – Hắn nhìn chiếc BMW màu đỏ lái đi mới phát hiện điều kinh dị : em ấy chỉ mới mười bốn tuổi sao lại lái xe !!!
. Còn nữa !! Ờ thì Maybach của hắn , nhưng giả sử không phải của hắn thì sao ?? Hắn đi bộ về á !!??
. Vương Tuấn Khải bực bội đem chìa khóa mở cửa xe , ‘ rầm ‘ một cái đóng vào , sau đó lại lầm bầm
” Em tốt nhất về nhà trốn cho kĩ , hừ , anh không phạt em , anh liền theo họ em !! ”
. Sau đó liền phóng xe đuổi theo .
. Anh trai Vương à , chẳng phải bé con của anh cũng mang họ Vương sao ? Anh theo họ em ấy cùng cái họ hiện tại của anh có khác chút nào hay không ?? Vợ chồng cùng họ quả thật có lợi quá mà !!!
.
.
. Bé con về tới nhà liền vội để xe ngay cổng biệt thự hét lớn
” Quản gia a , mau giúp cháu mang xe vào gara a ~~ ”
. Sau đó vội chạy vào trong nhà , quăng cặp sách tại sô pha sau đó chạy đi , Vương bama còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì
” Tiểu Nguyên ? Sao lại chạy đến như vậy ? ”
” Bama a , con phải trốn a trốn , nếu không sẽ bị bắt , bama đừng nói con ở trên sân thượng nha !!! ”
. Vương Thiên Nhật nhíu mày , chẳng phải … ?? Tại sao tiểu Nguyên lại phải trốn ? Mà tại sao đứa ngốc này trốn cũng phải nói địa điểm ? Không lẽ là nhờ anh gián tiếp nhắc nhở người đuổi theo rằng : nó ở trên sân thượng ? Chắc là vậy a !
” Anh xem , con với cái , vừa về đã chạy mất tiêu ! ”
” Kệ nó đi , nó mà không trốn chắc sẽ không ổn đâu ! ”
” …? ”
” Thằng nhóc kia sẽ về mà , em nấu cơm nhiều một chút ! ”
” Ai cơ ? ”
. Vương mama còn đang nghi hoặc thì một thiếu niên đã xông vào cửa , thiếu niên tóc đen cùng một phần nhỏ tóc nhuộm thành màu trắng , bên tai là khuyên tai màu xám tro nhìn rất tuấn mĩ . Chỉ là quần áo có chút xộc xệch , nhìn hai người , vội hỏi
” Bama con vừa về ! Ba ~ em ấy đâu rồi ạ ??? ”
” À , tiểu Nguyên trên sân thượng ấy ! ”
. Lý Bạch Ngọc ngơ ngác nhìn thiếu niên tuấn mĩ kia , sau đó bất động hồi lâu nhìn thiếu niên vừa đi lên lầu vừa lầm bầm : ” Em ấy chạy xe nhanh như vậy rất nguy hiểm a nguy hiểm , hơn nữa còn bỏ con ở lại , ai nha … ”
. Cô nhìn qua Vương baba , nghi hoặc hỏi
” Con ngoài giá thú của anh hả ? ”
” … ”
” Không sao không sao , em sẽ chấp nhận nha ! Thật đẹp trai nha , rất chuẩn công nha ! ”
. Vương Thiên Nhật siết tay làm nhăn nhúm một góc báo . Vợ của anh lấy cái ‘ giả sử ‘ gì mà hại anh như thế !? Lại nói , cô ấy tại sao lại không ghen mà còn nhiệt tình như thế ? Chẳng lẽ anh bị thất sủng ????
” Em !! Thằng nhóc kia là Vương Tuấn Khải !! ”
. Vương mama nhìn Vương baba sau đó đại não lục lọi một chút mới nhớ ra gì đó
” A ~ nó tại sao về lại không nói với em , ai nha , ai nha , có phải là nó đi học cách làm lão công của Nguyên Nhi rồi mới về phải không hả ?? Vừa về liền không thèm nói đi mà chạy đi tìm tiểu Nguyên ! ”
” Em bớt đi , nó vừa về em không nói nhớ nó lại đi nói mấy thứ linh tinh của em ! ”
” Nga , gì mà linh tinh chứ ! Tiểu Khải soái thế này , Vương gia ta chắc chắn sẽ không có người nối dõi rồi !!!
” Em !!!! ”
.
.
. Hết chương 9 .
.
.
– Cầu cmt , cầu vote . Hôm nay tuôi được học sinh giỏi , bấn loạn quá nên quên mất hôm nay thứ sáu , up chương mới cho mọi người =)))

    Chưa có bài viết nào được lên lịch