[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 8 ] Anh trai tốt biến thành sói cùng bé cừu nhỏ ngây thơ !

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn)

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 8 ] Anh trai tốt biến thành sói cùng bé cừu nhỏ ngây thơ !

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 8 ] Anh trai tốt biến thành sói cùng bé cừu nhỏ ngây thơ !

. Cả lớp sau khi nhìn hai người chạy ra khỏi lớp liền có chút ồn ào bàn tán , cô giáo thấy thế cũng phải đành lên tiếng

” Các em trật tự , có thể hai em ấy có chuyện gì cần giải quyết , tạm thời các em cứ lấy tiết sinh hoạt chủ nhiệm này làm tiết tự học , thời khóa biểu học kì hai một lát sẽ do bạn phó học tập thông báo , cô có việc cần đi trước ! ”

” Vâng — ”

. Lưu Chí Hoành chợt xoay qua hỏi Dịch Dương Thiên Tỉ

” Dương Dương , cậu nói xem , hai người đó có gì không ổn phải không ? ”

. Dịch Dương Thiên Tỉ đứng lên nhân lúc không ai để ý lấy tờ giấy ghi thời khóa biểu che lại , cúi người hôn xuống đôi môi nhỏ đang luyên thuyên kia , sau đó nhìn cậu

” Cậu đừng nghĩ linh tinh nữa , cho dù hai người đó có ổn không thì cũng không liên quan với cậu cùng tớ . Được thì cậu cứ quan tâm tớ này ! ”

” Ưm … Tớ đương nhiên sẽ quan tâm cậu ! ”

” Ừ . ”

. Sau đó chính họ Dịch kia đem lớp ổn định lại rồi công bố thời khóa biểu .

.

.

” Nguyên Nguyên ! Đứng lại ! ”

” Nguyên Nguyên !! ”

. Vương Tuấn Khải cùng Vương Nguyên đuổi nhau đến tận hành lang gần cầu thang , em ấy vừa chạy vừa khóc như vậy , xuống cầu thang chẳng may té thì sao ? Vì thế Vương Tuấn Khải vội tăng tốc đem Vương Nguyên đang chạy kia bắt lại ép vào tường , chính mình dùng hai tay vây lại để chặn bé con .

” Anh … anh … ” – Bé con bị hắn vây lại liền đem cánh tay che ngang miệng , mơ hồ chuẩn bị bật khóc .

. Trước mắt hắn chính là bé con đáng yêu ngày nào , xinh đẹp đến ma mị , làn da trắng như sữa , mắt to tròn đen láy tựa hồ có ánh sao ở nơi đó , chỉ là giờ đây đang có chút phiềm hồng , mặt mũi ướt nhem .

. Bé con ban nãy vừa thấy hắn liền chạy hại hắn không kịp ngắm , bây giờ nhìn thấy bé con rồi chỉ hận không thể đem bé con giấu đi , làm của riêng , một mình mình từ từ nâng niu chiều chuộng !

” Nguyên Nguyên … xin lỗi ! ”

” … Hức … uwaa … anh … không thương em … !! ” – Bé con vừa nghe hắn gọi liền òa lên khóc , đôi tay nhỏ liên tục đấm vào ngực hắn , nhưng chính là một chút cũng không đau , chỉ là nhìn em ấy như vậy … thật xót ! Rốt cuộc trong chín năm em ấy nhớ hắn như thế nào , hắn cũng chẳng thể rõ được …

. Vương Tuấn Khải vội mang Vương Nguyên ôm vào lòng , cứ nghĩ bé con sẽ đẩy ra , nào ngờ lại vòng tay siết chặt eo hắn , đem mặt áp vào ngực hắn , lại còn dụi dụi , như vẻ đang làm nũng .

” Là Khải Khải không tốt ! Khải Khải đi mà không nói Nguyên Nguyên một tiếng , Khải Khải xin lỗi em … ”

” Hức … em … em rất nhớ anh … ” – Bé con kia nghe xong lại vùi sâu vào ngực hắn mà nhỏ giọng lên tiếng , chính là có chút như mèo kêu , nghe đáng yêu vô cùng . Vương Tuấn Khải đem bé con từ trong ngực mang ra , nhìn em ấy vẫn còn thút thít , cúi người liếm liếm nước mắt trên má em ấy . Bé con bị nhột liền thoáng rùng mình , chợt nhận ra hắn làm gì liền lên tiếng gọi

” Khải Khải— … ưm ” – Chính là lời chưa kịp nói liền cảm giác trên môi một trận ấm nóng , Vương Tuấn Khải nhẹ ma sát đôi môi hồng nhuận kia của bé con , dụ dỗ em ấy khẽ mở miệng để hắn đem lưỡi chính mình tiến vào dò xét

. Ừm … rất ngọt … răng nanh có chút nhọn … lưỡi thực mềm a …

. Bé con bị Vương Tuấn Khải hôn mà chẳng phản ứng , lưỡi nhỏ không biết làm gì hơi vươn ra một chút liền bị Vương Tuấn Khải bắt được ra sức quấn lại . Bé con bị hôn đến hai chân nhũn ra Vương Tuấn Khải mới chịu buông tha .

. Bé con ỉu xìu được hắn đỡ , ngại ngùng úp mặt luôn vào hắn , không cho hắn cơ hội thấy dáng vẻ kia của bé con .

” Nguyên Nguyên … ” – Vương Tuấn Khải ôn nhu khẽ gọi

” Ưm … ? ” – Bé con trong ngực hắn chỉ dùng giọng mũi đáp lại . Bé ngại a ngại a ngại lắm ~~

” Em thật đáng yêu … ! ” – Hắn ngừng một chút sau đó lại lên tiếng – ” Anh muốn hung hăng bắt nạt em ! ”

. Bé con còn đang ngạc nhiên , tay hắn đã men theo khoảng cách nhỏ giữa hai người luồn vào trong áo bé con , xoa xoa cái bụng bằng phẳng

. Bé con bị dọa cho hết hồn vội ngước mặt lên nhìn hắn

” A … a … anh … anh làm gì … ? ”

. Vương Tuấn Khải đem mặt mình dí sát mặt bé con , hơi thở mùi bạc hà có chút vươn trên mặt bé . Bé con bị bàn tay hư hỏng kia xoa gần lên đến ngực làm cho run rẩy , hai tai đỏ hồng lên , nhắm mắt lại .

. Lát sau , bàn tay kia cũng không nghịch nữa , trên đầu nhũ nho nhỏ của bé con nhéo loạn một cái làm bé con bật ra tiếng rên khẽ rồi mới li khai . Người kia xấu xa cười cười , trên mũi bé con cắn một cái

” Xem kìa … em còn như vậy sao ? ” – Hắn ha ha vỗ lên bụng bé con vài cái – ” Thật gầy , em rốt cuộc có chịu ăn đầy đủ không hả ? ”

. Bé con vì bị người kia trêu chọc đến xấu hổ lại chui vào lòng hắn , lí nhí

” Khải xấu … trêu em … ”

” Vậy chứ em nghĩ anh làm gì ? ”

” Dùng cái tay lạnh ngắc của anh đóng băng em chứ còn gì ? ” – Bé con bĩu môi nói , chọc người ta xong đã lại làm như không có gì !

. Vương Tuấn Khải trời sinh thân nhiệt thấp nghe câu này của bé con liền bật cười , không ngờ bé con của hắn vẫn trong sáng như vậy . Làm đến như thế mà em ấy lại nói rằng cái gì mà đóng băng … thật ngây thơ ~

” Đứa ngốc , tối nay anh sẽ làm bữa tối cho em ! ”

” Thật sao ?? ” – Bé con đang ngại mà nghe đến thức ăn liền háo hức , bỏ cả những chuyện vừa xảy ra ngước lên nhìn hắn

” Thật , cho em ăn đến tròn quay luôn ! ”

” Khải Khải tốt nhất !! ” – Bé con chỉ vì bị dụ mấy câu mà đã đem cả thùng huy hiệu người tốt tặng cho hắn .

. Vương Tuấn Khải định cúi xuống hôn Vương Nguyên một cái nữa nhưng chợt nhớ ra gì đó …

” Nguyên Nguyên , đôi môi nhỏ này của em rốt cuộc có ai hôn qua chưa ? ”

” Có … ” – Bé con lại rơi vào mode xấu hổ

” Ai ?? ” – Vương Tuấn Khải thực kích động nắm lấy vai bé con , là ai to gan đến như vậy hả ???

” Là anh đó … anh … biết rồi còn hỏi … ” – Vương Nguyên trong lòng lẩm nhẩm vế sau , sau đó đem thùng huy hiệu người tốt vừa tặng cho người kia toàn bộ đều lấy lại

” Ngao ? Dọa anh rồi !!! ” – Vương Tuấn Khải còn đang lèm bèm thì tiếng trống hết tiết một vang lên . Vương Nguyên cũng bị âm thanh làm giật mình , vậy là bé con trốn tiết một rồi sao ???????

” Bé con của anh , về lớp thôi ! Sắp bắt đầu tiết hai rồi ! ” – Sau đó hắn liền đưa tay nắm tay nhỏ của bé con kéo về lớp . Bé con còn đang sốc vì chính mình lần đầu tiên bỏ tiết , liền bị hắn kéo về lớp .

” Lớp trưởng Vương , em về rồi , đi đâu vậy !? ” – Chị A liền nhào ra hỏi

” Tiểu Nguyên , sao mắt em lại đỏ như thế ?? ” – Chị B hỏi

. Chỉ có một người như phát hiện gì đó , gào lên

” Vương Nguyên sao môi cậu lại bị sưng rồi ?? ” – Người đó chính là bạn Lưu Chí Hoành ngây thơ . Vương Nguyên bị hỏi xong liền rơi vào thế bí , lúng túng không biết trả lời như thế nào .

. Dịch Dương Thiên Tỉ tốt bụng giải vây giùm bé con

” Mọi người ổn định chỗ ngồi , sắp vào tiết rồi ! ”

” Ai nha , họ Dịch kia , cậu thực khó tính !! ”

. Cũng may nhờ y mà bé con thoát một phen hỏi ngu của Lưu Chí Hoành . Mà giáo viên cũng vừa lúc đó vào lớp . Cả lớp đứng nghiêm chào giáo viên bộ môn xong , vừa ngồi xuống bé con liền bị Lưu Chí Hoành xoay xuống hỏi

” Tại sao vậy ?? A , nam thần , cậu cùng cậu ấy đi đâu vậy ? ”

” Bọn tớ là có chút việc cần giải quyết ! ” – Vương Tuấn Khải tỉnh như ruồi mà giải thích với Lưu Chí Hoành , chính là làm bé con bên cạnh mặt đỏ đến tận mang tai . Lưu Chí Hoành còn định hỏi thêm gì đó nhưng giáo viên bộ môn đã yêu cầu cả lớp lấy giấy ra kiểm tra chất lượng đầu học kì .

. Lưu Chí Hoành đáng thương bị dọa cho sợ

” Tại sao a … Kiểm tra chất lượng đầu học kì …. A … ”

. Ba người kia cũng chẳng có vẻ gì là quan tâm đến cậu ta , tự động lấy giấy ra chép đề . Đề kiểm tra chất lượng tương đối dễ , không làm khó được hai người nào đó , Vương Nguyên cùng Vương Tuấn Khải nhắm mắt làm cũng ra . Chỉ là cái này là theo suy nghĩ của hai người thôi ! Bởi vì thực chất điểm kiểm tra chất lượng không nhập vào bảng điểm , chỉ đánh giá khả năng để giáo viên biết cách dạy thôi , cho nên trên thực tế là khó vô cùng .

. Dịch Dương Thiên Tỉ cũng phải ngồi cũng mất ba phần tư thời gian để làm hết bài , chỉ Lưu Chí Hoành đáng thương ngồi loay hoay mãi một lúc chưa xong . Vương Tuấn Khải cùng Vương Nguyên tốn ít thời gian để làm nên hai người trực tiếp nộp bài sau đó về chỗ tự nghịch . Vương Tuấn Khải nhìn Vương Nguyên đáng yêu nhà mình đang muốn giúp Lưu Chí Hoành phía trên , đưa tay bẹo má bé con một cái

” Bé hư ! ”

” Khải Khải ~ Phải giúp cậu ấy ~ ” – Bé con nũng nịu quay sang nhìn hắn , anh đừng có xấu tính như vậy chứ !

. Vương Tuấn Khải nhìn thấy biểu cảm của bé con liền thở dài , bé con nhà mình tốt bụng quá rồi !! Sau đó chính mình lấy giấy note ra nhanh chóng viết đáp án sau đó đưa lên cho Lưu Chí Hoành

” Khải Khải thật tốt ! ” – Bé con cười đến híp cả mắt , trong lòng âm thầm đem huy hiệu người tốt tặng cho hắn . Vương Tuấn Khải nhìn bé con cười đến sáng chói như vậy , liền nhịn không được mà lợi dụng vị trí cuối lớp , chồm người qua hôn lên má em ấy một cái .

. Dịch Dương Thiên Tỉ phía trước đột nhiên nổi da gà , nghe hai người kia nói chuyện trước một tiếng ‘ Khải Khải ‘ sau một tiếng ‘ Khải Khải ‘ , lại còn ‘ chụt ‘ một cái hôn nhau . Rốt cuộc các người coi nơi đây là rừng hoang à ? Coi tôi cùng 38 người còn lại là khỉ à ???

. Sau một lúc tự nguyền rủa hai người phía sau xong , họ Dịch liền xoay qua giúp Lưu Chí Hoành . Vương Tuấn Khải vì tình thế cấp bách chỉ làm những câu nhiều điểm , còn hai điểm bài toán khó hơi dài hắn không ghi nên chính y đành phải ra tay giúp Dịch phu nhân tương lai của mình !

” Nga , cậu thật tốt , nam thần ! ” – Lưu Chí Hoành sau khi kiểm tra xong liền quay xuống nói cảm ơn Vương Tuấn Khải . Dịch Dương Thiên Tỉ kế bên thật hận , y cũng có giúp , cậu ta vì cái gì chỉ cảm ơn Vương Tuấn Khải kia ????

” Không có gì , là em ấy muốn giúp thôi . ” – Vương Tuấn Khải lãnh đạm trả lời . Hừ , nếu không phải tôi sợ bé con nhà tôi giúp cậu bị giáo viên bắt thì tôi dù có mười năm nữa cùng không có giúp cậu !

. Mà chắc gì mười năm ? Cả trăm năm á !!!

” Hì hì , cảm ơn cậu , Vương Nguyên ~ ”

” Không có gì , haha , tớ là Nguyên Nguyên siêu tốt bụng mà !! ” – Bé con kia được cảm ơn liền tự đắc mà cười lớn . Vương Tuấn Khải nhìn bé con cười như vậy cũng một bộ dáng sủng nịnh xoay qua xoa đầu em ấy . Lại nói bé con được xoa đầu liền nhắm tịt mắt cười đến đáng yêu , các nữ sinh trong lớp chỉ hận không thể bay lại một phen xoa xoa bé con giống người kia !

. Chỉ là … tại sao hai người đó lại thân thiết đến như vậy ?? Không lẽ …

.

.

. Hết chương 8 .

.

.

. Cầu cmt , cầu vote … Tuôi thi văn có 6 điểm thôi òa ~~

    Chưa có bài viết nào được lên lịch