[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 5 ] Tên thần kinh cùng một nhát dao do đất mẹ bao la ban tặng !

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn)

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 5 ] Tên thần kinh cùng một nhát dao do đất mẹ bao la ban tặng !

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 5 ] Tên thần kinh cùng một nhát dao do đất mẹ bao la ban tặng !
. Vương Bé Con ngây thơ không hiểu chuyện nhìn La Đình Tín ướt như chuột lột từ đầu đến đuôi còn bản thân mình có cái đầu cùng mấy cái bánh bao không bị ướt liền hi hi ha ha một trận cười đắc thắng
” Xem nào ! Ướt hết rồi , nếu không mau lên bờ sẽ bệnh đó ! ”
” Dạ ~ ! ”
. Cả hai người chưa kịp lên bờ thì người bên ngoài đã phá cổng xông vào, đi đầu chính là Vương baba aka Vương Thiên Nhật aka Bang chủ Shadow , theo sau đó là thằng con trai lớn bị thương ở chân nhưng tư thế đi vẫn có vẻ không bị ảnh hưởng gì từ vết thương .
. Vừa nhìn thấy Vương Nguyên dưới nước hắn liền vội chạy tới , đem bé con dưới hồ vớt lên , bé con được vớt lên xong ngay lập tức quăng mấy cái bánh bao mà bé tích cực giữ gìn nãy giờ để ôm lấy Vương Tuấn Khải
” Khải Khải … anh … hức … ”
” Bé ngoan , Khải Ca tới chậm , hại em bị bá tước xấu xa làm ướt rồi ! ”
. Lúc đó , đài phim hoạt hình thiếu nhi của Trung Quốc cho một bộ phim tên là ‘ Bá tước xấu xa ‘ . Cả bộ chỉ nói về những việc xấu xa mà ông ấy làm , nào là bắt cóc trẻ con , đem kẹo của trẻ con vứt đi , hay là chọc cho trẻ con khóc … tất nhiên là vì tạo hình dành cho trẻ con nên cái chữ ‘ xấu xa ‘ được bộc lộ rất nhẹ nhàng thôi .
” Ư ư , không phải như vậy … Anh ấy rất tốt !! ”
” Tốt ? ” – Vương Tuấn Khải vừa nghe bé con nhà mình nói tên con trai xa lạ nào đó ‘ tốt ‘ liền bực bội . Chính là mới vừa xa hắn không lâu liền nói nam nhân khác tốt rồi ! Thế là như thế nào ???
. La Đình Tín có chút ngạc nhiên nhìn hai đứa nhỏ ôm nhau sau đó nhìn hai đứa nó hội thoại . Cậu vốn dĩ nghĩ bé con kia ở bên mình rất vui , nào ngờ thằng bé cũng chỉ là cười cho có , đem mình làm người tiêu khiển giết thời gian chờ anh trai nó đến thì đúng hơn ! Còn nữa còn nữa , thằng nhóc Khải Khải gì đó , hắn còn tưởng cũng cỡ tuổi hắn trở lên , vẫn là không ngờ được nó cũng chỉ lớn hơn bé con có một chút . Có điều suy nghĩ của tên Khải Khải này chắc hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa khác đi , đó đó , nhìn cái vẻ mặt ôn nhu , sủng nịnh giúp bé con lau khô người của nó đi , rất thành thục đó !!! Mà bé con cũng không có ý bài xích nữa … Không lẽ cái thời huynh đệ hữu cung đã trở lại ????
. Mãi suy nghĩ về hai thằng nhỏ trước mắt , phía bên Vương Thiên Nhật đã lao vào đánh nhau lúc nào cậu cũng không hay . Chỉ khi bé con đưa bàn tay nhỏ khều vai hắn , hắn mới phát hiện
” Anh , người của anh đánh nhau với người của baba em kìa ! ”
” A ? A ? À , anh biết rồi ! ” – La Đình Tín vội leo lên bờ , đi được ba bước mới thấy có gì đó không ổn … bé con chẳng phải là đã tin mình là người tốt hay sao ? Bé ấy cũng đâu biết mình là bang chủ Phong Vân , sao lại có vẻ rất tự tin mà cho rằng đó là người của mình nhỉ ???
. Thở dài , thôi bỏ đi , lát suy nghĩ sau , bình loạn trước đã !
. Vương Tuấn Khải nhìn người kia đi rồi mới xoay qua , vén vén mấy sợi tóc có chút ướt trên trán bé con , sau còn ôn nhu hôn hôn lên đó
” Em nói anh ta là người tốt mà ? Anh ta có cả một đám người xấu như vậy đánh nhau với baba mà cũng là người tốt sao ? ”
” Anh ta cũng không hại tới em . ”
. Vương Tuấn Khải thực hài lòng sau khi nghe câu trả lời của bé con , vẫn là không tùy tiện tin người ngoài !
. Bên kia La Đình Tín bình loạn có chút khó , bởi vì cơ bản hai bên đã sáp lá cà với nhau thì khó lòng mà dừng lại được . Cậu thực không ngờ đứng bình loạn một hồi cũng bị tên nào đó đánh đau thế là bực bội tham chiến luôn .
. Vương Tuấn Khải cùng Vương Nguyên không ai để ý , dự là hắn sẽ mang bé con ra ngoài xe trước , chờ baba giải quyết xong sự việc rồi về luôn . Nào ngờ vừa đi ra tới gần cổng , một tên gác cổng sợ chết nào đó trốn trong bụi cây nhảy ra , cầm dao de dọa hai đứa nhỏ
” Hai đứa bây muốn đi đâu ??? Chú nói cho hai đứa bây biết , muốn ra khỏi cửa phải bước qua xác của chú ! ”
. Vương Tuấn Khải nhíu mày nhìn người kia từ trên xuống dưới , sau đó nắm tay bé con bước qua người đó
” Bước qua rồi đó , giờ thì làm sao ?? ”
” Thằng nhãi ! Mày troll chú sao ? Mày bước qua xác chú sao chú còn sống ?? ”
” Cái thể loại gì vậy ?? ”
. Bé con đang nắm tay Vương Tuấn Khải cũng phải bỏ ra , đem hai tay chống lên cái eo tròn tròn , phồng má nhìn cái tên cà lơ phất phơ nào đó đang cầm dao , tên này thần kinh hay sao ?
” Thể loại gì mà thể loại hả ?? Thấy con dao nhọn này không hả ? Chú đâm một phát là hai đứa mày như sốt cà chua luôn á !! ”
. Nhân vật đang cầm dao này thật sự nghĩ bọn nhỏ cũng giống mấy đứa nhóc cùng trang lứa khác , tùy tiện dọa một chút sẽ làm bọn nhỏ sợ , nào ngờ bọn nhỏ nhìn gã cứ như nhìn tên điên nào đó trốn trại vậy .
. Vương Tuấn Khải phía sau Vương Nguyên nhìn nhìn một chút , vẫn là cảm thấy con dao đó nguy hiểm liền đem bé con giấu tới sau lưng mình , mặt không biểu tình nhìn nhân vật kia
” Muốn thế nào thì mới có thể đi ? ”
” Đi ?? Ha ha , mày nghĩ chú cho mày đi dễ như vậy sao ?? ”
. Vương Tuấn Khải lúc này đã khẳng định được nhân vật này trong Phong Vân bang chắc chắn thường xuyên bị đàn áp cho nên nhìn bọn nhỏ như hắn liền muốn tùy tiện giương oai diễu võ , hù dọa bọn hắn sợ . Xin lỗi , nhưng hắn mà sợ tên tâm thần này hắn liền không làm con của Vương Thiên Nhật nữa mà đi làm con tên này luôn đi !!
. Nhìn xung quanh một chút , bé con sau lưng hắn rốt cục cũng tìm thấy một người vận đồ đen a , sau đó liền hoan hỉ hô lên
” Nhất Lân ca ca !! Đến đến !! Giúp bọn em với !! ”
” Nga ? ” – Lưu Nhất Lân ở phía xa nghe tiếng gọi trong trẻo của bé con nào đó liền quay lại , vô thức đi lên vài bước , lại đem nhân vật bệnh hoạn cầm dao kia dọa sợ , gã vội tiến về phía Vương Tuấn Khải . Nào ngờ mặt đất trơn trợt làm sao khiến gã trượt chân theo quán tính ngã về phía trước . Con dao trên tay cũng vì thế mà găm vào ngực Vương Tuấn Khải đang ra sức bảo vệ bé con …
” Hư … ”
” A … a … tao tao … tao không cố ý , nhóc con … mày không sao chứ !!? ” – Nhân vật kia vì hoảng sợ rụt tay lại liền đem con dao rút ra , máu từ trong ngực Vương Tuấn Khải cứ thế là tuôn ra …
” Khải Khải ~ !!! ” – Bé con nhìn thấy người kia bị đâm một nhát khụy xuống liền vội ôm lấy cơ thể Vương Tuấn Khải . Kịch liệt lay lay , một lát sau mặt liền đẫm nước mắt – ” Khải Khải … ư ư đừng làm em sợ mà !! ”
” Nguyên Nguyên … ngoan ~ Cái này … ưm cũng thật đau đi … ha … ”
” Khải Khải ! Anh đừng có sợ … hức … Nguyên … Nguyên Nguyên sẽ nói baba mang anh đến bệnh viện ! ”
” … ” – Vương Tuấn Khải không trả lời , trực tiếp ngất đi trong vòng tay của Vương Nguyên . Bé con sau khi định thần lại , nhìn Vương Thiên Nhật là người ngoài cuộc đang quan sát trận chiến liền gào lên
” Baba !!! ”
. Vương baba nào đó đang chăm chú cũng nghe tiếng con trai nhỏ gọi liền vội xoay lại , đập vào mắt anh chính là con trai lớn đang nằm trong tay con trai nhỏ , cả người bê bết máu . Vương Thiên Nhật vô cùng hốt hoảng tiến lại đem con trai lớn ôm lên . Sau đó quay sang nhìn Lưu Nhất Lân
” Mang hắn đến tầng hầm của Shadow ! Tiểu Khải mà có việc gì lập tức … !! ” – Vương Thiên Nhật không nói tiếp vế sau . Dừng lại tại đó có lẽ Lưu Nhất Lân cũng đủ hiểu rồi . Con về phần tại sao anh không ra lệnh cho y giết hắn luôn chính là bởi vì bé con còn đang ở đây . Để bé ấy trông thấy sẽ không tốt !
” Vâng . ”
. Vương baba mang Vương Tuấn Khải cùng Vương Nguyên đến bệnh viện dưới tầm kiểm soát của Vương thị để bảo đảm an toàn cho tiểu tổ tông nhà mình . Vương mama nghe chuyện cũng vội chạy đến bệnh viện . Vừa đến nơi liền thấy bé con một bộ đáng luộm thuộm ngồi trên đùi Vương baba khóc , lại nói Vương baba đó giờ chỉ chơi với súng đạn , rất ít khi phải dỗ hai đứa con , mà có thì cũng được một lúc liền bị Vương mama giành lại .
” Ba … Khải Khải sẽ không sao chứ ? ”
” Không sao … ” – Vương Thiên Nhật lãnh đạm ôm bé con trong lòng . Anh cũng thực không biết phải nói sao . Vết dao đó do quán tính tên thần kinh kia bị ngã cho nên đâm vào rất sâu , lại sát tim nên nguy hiểm đến tính mạng đã là chuyện tất nhiên rồi , giờ bảo anh nói với con trai bảo bối của mình con trai lớn không sao thì thật là có chút …
” Tiểu Nguyên ! ”
” Mama !! ” – Bé con kia vừa nhìn thấy Vương mama , cứ như ăn vạ lại càng khóc dữ dội hơn . Đón Vương Nguyên từ tay Vương baba , cô nhẹ giọng dỗ dành bé con …
” Khải Khải sẽ không sao đâu ! ” – Thằng nhỏ chắc chắn sẽ không sao … Vương mama tự trấn an mình . Vương Tuấn Khải cho dù không tỉnh lại vì hai người họ nhưng chắc chắn phải tỉnh lại vì Vương Nguyên …
” Tiểu Nguyên sợ … ” – Bé con khóc đến ướt cả áo , nép sát vào ngực Vương mama , nhìn đáng thương đến vô cùng . Cô cũng ôm chặt lấy Vương Nguyên , mắt cũng hoe hoe đỏ , rất muốn khóc … nhưng bây giờ chính cô nếu khóc lại sẽ làm bé con sợ hãi cùng hoang mang thì sao ?
. Cả nhà ba người ngồi trên băng ghế của bệnh viên , xung quanh chỉ có mũi thuốc sát trùng cùng không khí nặng nề đến tận 9 giờ đồng hồ , Vương Nguyên là trẻ nít , mệt là chuyện đương nhiên . Bé con liền nép vào người Vương mama mà ngủ , thế nhưng của phòng cấp cứu vừa được mở ra , bé con liền tỉnh lại .
” Bác sĩ … !! ”
. Bác sĩ dường như đã quen với việc vừa mở cửa liền thấy thân nhân tiến lại tới tấp hỏi , rất bình tĩnh trả lời
” Cậu bé tuy đã qua giai đoạn nguy hiểm , nhưng vết thương quá sâu lại mất khá nhiều máu nên dẫn đến hôn mê , sẽ không tỉnh lại trong thời gian ngắn , có thể là … vĩnh viễn không tỉnh .”
. Vương mama nghe vậy hai chân liền run đến đứng không vững , Vương baba lại có chút giống như vừa bỏ được hòn đá trong lòng nhưng lại bị treo lên hòn đá mới : tiểu Khải có thể cả đời hôn mê !
. Vương Nguyên lại khóc lớn hơn khiến bác sĩ cùng cả y tá giật mình , bé con đáng yêu như vậy lại khóc thành ra bộ dáng này , thật đáng thương . Một vị bác sĩ trẻ tuổi tiến lại , xoa đầu bé con an ủi
” Bé ngoan đừng có khóc , người kia sẽ tùy thời tỉnh lại mà ! ”
” Tùy thời … hức … là bao lâu … ? ”
” Cái này … ” – Vị bác sĩ kia bị hỏi ngược lại có chút ngoài ý muốn . Muốn y nói bao lâu đây ? – ” … có thể là một tuần chẳng hạn ! ”
” Một tuần … huhu , tại sao lại lâu như vậy !! ”
. Một tuần mà lâu ??? Bác sĩ trong lòng xem xét bé con , đối với người bị thương nặng như vậy mà một tuần tỉnh là hay lắm rồi !!!
. Nhưng chính vị bác sĩ đó lại không biết rằng bé con không thể một buổi không có Vương Tuấn Khải kia !
. Vị bác sĩ thấy phương pháp an ủi có chút không ổn liền đem cho bé con một cái kẹo , bé con cũng ngoan ngoãn đưa hai tay nhận lấy sau đó nói cảm ơn . Bé con thất thần nhìn anh trai được đẩy vào phòng chăm sóc đặc biệt , cũng không biết mình đang làm gì , đem kẹo trên tay bóc vỏ , sau đó quăng viên kẹo đi , đem vỏ kẹo nhét vào miệng mình .
. Bác sĩ dở khóc dở cười nhìn bé con nhai nhai vỏ kẹo mà cũng không biết , thoạt nhìn trông giống một Tiểu Bất Điểm ngu ngốc nhưng lại dễ thương vô cùng . Cơ mà đem vỏ kẹo ăn sẽ không tốt đâu !! Bác sĩ tốt bụng nhắc nhở bé con đem vỏ kẹo trong miệng lấy ra , chính bé con lúc này mới biết mình đang nhai là vỏ kẹo , vội lấy ra bỏ thùng rác , sau đó bỏ lại vị bác sĩ tốt bụng cô đơn trước phòng cấp cứu , đi theo Vương bama vào phòng chăm sóc đặc biệt .
.
.
. Hết chương 5 .
.
.
. A a , mấy cô xem tuôi tạch toán rồi !! Mau mau cmt + vote an ủi tuôi xem ~~~

    Chưa có bài viết nào được lên lịch