[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 3 ] Chiến tranh không khói súng tại trường Mẫu giáo !

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn)

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 3 ] Chiến tranh không khói súng tại trường Mẫu giáo !

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Chương 3 : Chiến tranh không khói súng tại trường Mẫu giáo
. Căn nhà nhỏ của Vương gia đang tận hưởng bình minh buổi sớm trong sự tĩnh lặng lại đột nhiên vang lên tiếng hét lảnh lót của bé con mà ai-cũng-biết-là-ai đó
” Khải Khải a a a … Mama a a … trễ rồi a a … sao không ai gọi con vậy !?? ”
. Cục bông tròn tròn kia từ trên giường le te le te chạy xuống chạy đi làm vệ sinh cá nhân , thay đồng phục của trường mẫu giáo rồi sau đó chạy lại bên giường , lay lay Vương Tuấn Khải dậy
” Anh … anh anh … mau dậy , sẽ trễ ~~ !! ”
. Lay lay hồi lâu , Vương Tuấn Khải mới mở mắt nhìn bé con ăn mặc chỉnh tề kia , chớp mắt mắt cái rồi rất tự nhiên lôi bé con không bé hơn mình bao nhiêu đang đứng bên giường xuống , ôm vào trong ngực , sau đó mở miệng lèm bèm
” Ngủ thêm một chút đi , không có trễ đâu ! ”
” Khải Khải , buông em ra ! ”
” Ứ ừ … không buông đâu ! ” – Vương Tuấn Khải cơ hồ một chút cũng không muốn dậy , dùng giọng mũi nhè nhè bé con trong ngực , có biết hắn hôm qua phải chờ Vương Nguyên ngủ say để quăng con gấu bông xuống giường đến nữa đêm không hả ??
” Anh dậy đi … !! Dậy trễ tiệm ăn đó sẽ bán hết bánh bao xá xíu đó ~ Anh có đền cho em được không hả !? ”
” Ưm … ” – Vương Tuấn Khải xoay người nằm ngửa , buông bé con ra , vuốt tóc mấy cái sau đó mới nhìn bé con giở giọng la liếm – ” Moa moa anh một cái đi rồi anh dậy ! ”
. Vương Bé Con đối với thói quen hôn chào buổi sáng cùng hôn chúc ngủ ngon này của hắn cũng không lấy làm lạ , cúi xuống hôn một cái rõ kêu vào má hắn .
. Cùng lúc đó Vương mama mở cửa phòng hai thằng con trai bước vào định gọi hai đứa dậy , nào ngờ thấy cảnh này liền vô cùng tự giác đóng cửa phòng lại , bước vào bếp làm đồ ăn sáng .
. Vương baba đang ngồi trên sofa đọc báo , thấy Vương mama đi ra , mà đi đứng cứng ngắc liền vô cùng quan tâm mà hỏi thăm
” Hai đứa nó làm gì ở trong phòng vậy ?? ”
” Anh vào mà xem !! Hai thằng nhỏ còn tình hơn em với anh , cái gì mà hôn chào buổi sáng ?? Thằng nhóc Vương Tuấn Khải mới nhiêu đó tuổi thôi mà đã biết tranh thủ chiếm tiện nghi của tiểu Nguyên rồi ! ”
” Haha , anh còn tưởng em thấy hai thằng con trai của em như vậy chứ ?? Cơ mà em cũng muốn như hai đứa nó sao ? Lại đây ! My baby ~~ ”
” BỎ ĐI !! ”
. Vương mama sau khi bị Vương baba trêu chọc liền cùng tức giận muốn nấu buổi sáng thật nhiều thật nhiều muối , nhưng nghĩ đi nghĩ lại , như vậy không phải là cô tạo cơ hội cho thằng con trai lớn chiếm tiện nghi của thằng con trai nhỏ hay sao ? Vì thế cho nên vì lợi ích của Vương Tiểu Nguyên nên Vương mama quyết định cho cả nhà ăn một buổi sáng bình thường như bao nhà khác .
. Đề phòng trường hợp máu lên não bất ngờ nên sau khi ăn xong cô liền tống khứ cả ba cha con ra khỏi nhà với lý do : nhanh đi kẻo trễ .
. Vương baba sao khi đưa hai đứa nhỏ tới trước cổng trường mẫu giáo liền ngay lập tức tới công ty , không chần chừ thêm phút nào .
. Bạn hỏi tại sao lại như vậy á ? Bạn có thấy trường hợp nào mà một ông bố kè kè đưa hai thằng con trai đi học lại bị thằng lớn lườm đến mất tự nhiên luôn không ??
” Khải a , sao baba không đưa chúng ta vào lớp ? ”
” Kệ baba đi ! ”
” Ừm ! ”
. Hình ảnh Vương baba mỗi bữa sáng không đứa hai anh em vào lớp trong đầu của em trai Vương luôn dễ dàng được anh trai Vương xóa nhòa như vậy đó !
.
.
~ Lớp Lá 2 ~ [ Vâânggg , bạn nào học Mẫu giáo cũng biết có 3 cấp ha , lớp Mầm cho mấy bé 3 tuổi , lớp Chồi cho mấy bé 4 tuổi và lớp lá cho mấy bé 5 tuổi . ]
” Các bạn đứng !! ” – Bạn lớp trưởng Vương Nguyên vô cùng nghiêm túc mà hô cho các bạn chào cô . Thực ra bé con mới 4 tuổi thôi, nhưng vì lý do không muốn xa anh trai cho nên Vương bama để cho hai anh em cùng chung một lớp , có gì Vương Tuấn Khải cũng sẽ bảo hộ cho em trai đáng yêu nhà mình khỏi mấy cô bảo mẫu cuồng trẻ con luôn .
” Ừm , cô chào các con ! ” – Cô giáo sau khi chào các bạn xong liền trực tiếp vào tiết luôn , hôm nay cô cho các bạn đếm từ 1 đến 30 nè , ấy vậy mà bạn Vương Tuấn Khải với bạn Vương Nguyên có quan tâm đâu , lo ngồi dưới cuối lớp nắm tay nắm chân đó thôi . Hai an hem được ngồi cùng với nhau là do đầu năm , Vương Tuấn Khải sống chết gì cũng dính chặt cứng Vương Nguyên , một chút cũng không chịu buông nên cô giáo nhất thời mềm lòng mới để Vương Nguyên ngồi cùng Vương Tuấn Khải , chứ thực ra cô giáo muốn bắt bé con Vương Nguyên tròn tròn , trắng trắng lên ngồi chung với mình lắm chứ .
” Vương Nguyên nè , cậu đếm được không a ? Thật khó nhớ ! ” – Bạn học phía trên tên Lưu Chí Hoành nghe hai anh họ Vương kia nói chuyện liền muốn tham gia náo nhiệt mà xoay xuống luôn
” Được chứ sao không ! ”
” Nguyên Nguyên thật giỏi nha ! ”
. Vương Nguyên cùng Lưu Chí Hoành nói chuyện mà bỏ rơi Vương Tuấn Khải cùng một bạn học khác ngồi cùng Lưu Chí Hoành . Vương Tuấn Khải bực bội vò vò mẩu giấy búng vào đầu Lưu Chí Hoành , Hoành Hoành đáng thương bị đau liền kêu lên một tiếng , sau đó bị cô giáo gọi đứng dậy đếm cho cô nghe
” Dạ thưa cô , một nè , hai nè … mười bốn nè … ấy ấy không phải mười ba xong mới tới mười bốn … hai mươi chín nè , ba mươi nè !! ”
” Chí Hoành rất giỏi , cô cho bạn một điểm cộng nha ! ”
. Lưu Chí Hoành dưới sự trợ giúp của bạn học kế bên liền đếm từ 1 đến 30 dễ như ăn bánh , vừa ngồi xuống liền xoay qua nắm tay bạn kế bên
” Dương Dương , cảm ơn cậu !! Sau này tớ nhất định sẽ làm chồng cậu !!! ”
” Hừ , cậu chỉ được làm vợ thôi , không được làm chồng !! ”
” Ừm … thế cũng tốt a ! ”
. Bạn học kế bên Chí Hoành chính là Dịch Dương Thiên Tỉ , y nhíu mày nhìn Vương Tuấn Khải phía sau , lại nhìn tới cặp chân thon dài đang dưới ghế mình , nhếch miệng cười gian , sau đó khẽ đứng dậy , nhích nhích cái ghế ngay đúng chân Vương Tuấn Khải , đè xuống rồi chính mình ngồi lên
” Ai nha , chỗ hơi chật ! ”
. Vương Tuấn Khải đang ngắm bé con say sưa viết bài bên cạnh nên không để ý , liền bị cái ghế cùng khối lượng một cậu bé trạt tuổi đè lên bàn chân , cảm giác đau ngay lập tức truyền đến
” Ư … ”
. Tiểu Khải giờ phút này cực kì đáng thương đang cực lực kiềm chế âm thanh của mình . Nhẹ nhàng nâng cái ghế phía trước lên rút chân của mình ra , thở dốc một tiếng … trong lớp không được đi giày , tại sao chân ghế lại còn không có đệm cao su ???
. Dịch Dương Thiên Tỉ phía trước liếc hắn một cái sau đó nhìn miếng đệm cao su bị chính mình quẳng vào góc tường , khinh bỉ một câu
” Dám ăn hiếp vợ của tôi a ? Cho cậu chừa ! ”
” Cậu … !! ” – Vương Tuấn Khải phía sau nhíu mày úp mặt xuống bàn . Chân hắn mà không chảy máu hắn liền không mang họ Vương !
. Vương Nguyên đang chép bài thấy người kia không làm phiền mình nữa liền tò mò xoay qua , chỉ thấy vai ai kia hơi run . Sau đó bé con không biết chuyện gì lại nhìn xuống dưới
” A … Khải Khải … anh sao lại chảy nhiều máu vậy !? ” – Bé con vội vã cúi xuống . Cô giáo trên bục nghe tiếng kêu thất thanh của bé con cũng vội đi xuống , nhìn thấy máu dưới chân Vương Tuấn Khải liền vô cùng hốt hoảng .
” Khải Khải , con sao vậy !? ”
” Không cẩn thận! ” – Vương Tuấn Khải nén đau nhìn cô giáo đứng sát bé con của hắn liền nhíu mày – ” Nguyên Nguyên , giúp anh xuống phòng y tế ! ”
” Để cô giúp con ! ” – Cô giáo toan chạm vào người hắn liền bị hắn hất ra .
” Không cần , cảm ơn ạ . Nguyên Nguyên giúp em là được rồi , cô tiếp tục dạy đi ạ ! ”
. Cô giáo nhìn bé con nửa lôi nửa dìu Vương Tuấn Khải xuống phòng y tế , liền nói
” Khải Khải để cô giúp ! ”
” Khải Khải không phải để cô gọi ! ” – Chỉ nghe hắn nói một câu sau đó từ Vương Nguyên dẫn hắn thành hắn dẫn Vương Nguyên . Hai đứa nhỏ đắt nhau xuống phòng y tế . Lớp thấy tình cảnh này cũng không khỏi nháo nhào
” Tuấn Khải thật ngầu ! ” – Bạn học A lên tiếng .
” Đúng đúng a ! ” – Bạn học B phụ họa .
” Hừ , không tôn trọng cô giáo thì có ! ” – Duy trong lớp chỉ một mình Dịch Dương Thiên Tỉ khoanh tay lèm bèm .
. Lưu Chí Hoành kế bên nhìn y , hai mắt sáng rực
” Cậu không thấy sao , ban nãy , Tuấn Khải nhìn vô cùng oai phong lẫm liệt đó !! ”
. Dịch Dương Thiên Tỉ liền phản lại
” Muốn oai phong lẫm liệt tớ cũng có ! ”
” Ừm , Dương Dương của tớ cũng rất ngầu ! … Cơ mà sao Tuấn Khải lại bị chảy máu vậy nhỉ ?? ”
” Chắc là chơi ngu chứ gì ! ” – Hung thủ nào đó làm như bản thân là người ngoài cuộc , nói ra một câu cực kì phi lí . Nhưng người kế bên không hiểu nghĩ như thế nào cũng phụ họa một chữ
” Ừm ! ”
Hết chương 3 .

    Chưa có bài viết nào được lên lịch