[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 15 ] Thờ ơ cùng nhẫn tâm

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn)

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 15 ] Thờ ơ cùng nhẫn tâm

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 15 ] Thờ ơ cùng nhẫn tâm
.
. Hai anh em thực không biết làm gì mà ở trong khách phòng đến tối mới ra . Bạch Hy được Vương mama cho ở lại Vương gia , Bạch Lâm nán lại một đêm đến sáng mai thì về .
. Cả bốn người con đang lo lắng nhìn chằm chằm cửa khách phòng , tự hỏi tại sao hai người bọn họ lại lâu đến như vậy thì cửa phòng khách mở ra . Vương Tuấn Khải mặt lạnh đi ra , sau đó nhìn mọi người , không nhanh không chậm nói
” Chuyện sáng nay là con quá kích động , thành thật xin lỗi . Con cùng Vương Nguyên vẫn là chưa có làm gì , mọi người không cần lo ! ”
. Nói rồi liền đi ra ngoài
” Tiểu Khải ! Con đi đâu ? ”
” Con ra ngoài , đêm nay không về đâu ! ”
. Vương baba lắc đầu nhìn con trai lớn sau lại quay vào khách phòng nhìn Vương Nguyên đang ngủ say trên giường , hai đứa nó rốt cục là có chuyện gì vậy ?
. Bạch Hy cùng Vương mama cũng luyến tiếc , tại sao lại chưa có làm gì ? Rõ ràng là ở lâu như thế !
. Chỉ có Bạch Lâm là vẫn im lặng ôm laptop mượn của Vương baba giải quyết chút công việc .
.
.
. Vương gia chìm vào đêm tối tĩnh mịch . Vương bama cùng Bạch Hy đã đi ngủ . Vương Nguyên vẫn ngủ tại khách phòng kia . Bé con đang say ngủ , cửa phòng đang đóng đột nhiên hé mở . Một bóng đen nhẹ nhàng tiến vào , đến bên giường bé con .
. Tay vừa chạm vào tấm chăn , thân thể bé nhỏ trên giường liền bật dậy
” AI !? ” – Kèm theo tiếng nói , một thứ lạnh lẽo chĩa thẳng vào thái dương của bóng đen nọ . Bé con vươn tay bật đèn bàn thứ vốn dĩ không cần thiết , bởi vì bé có thể nhìn rõ mọi thứ trong bóng tối , chỉ là mở lên cho người ta không cảm thấy bé con có chút quái dị thôi .
” Bạch Lâm ca ca ? ”
” Nguyên Nguyên , em có thể bỏ cái thứ này khỏi đầu anh hay không ? Này không phải đồ chơi đâu ! ”
” Ai nha , em xin lỗi ! ” – Bé con nhận ra mình đang làm gì liền vội vàng mang thứ kia giấu xuống gối nằm , ban nãy đang ngủ tự nhiên phát hiện có người vào phòng , rõ ràng không phải Vương Tuấn Khải bé con liền đề cao cảnh giác .
” Không có , là tại anh đêm hôm khuya khoắc chui vào phòng em thôi ! ” – Bạch Lâm ngồi xuống bên giường , vươn tay định xoa đầu bé con , tay vừa chạm đến Vương Nguyên liền né tránh , bỏ lại bàn tay xấu hổ lơ lửng giữa không trung .
” Anh tới đây làm gì ? ” – Bé con ngáp ngáp vài cái nhìn người kia
. Bạch Lâm không nhanh không chậm thu tay lại , cười cười nhìn bé con
” Cậu ta vẫn chưa về nữa ! Đánh anh gãy hai cái xương sườn sau đó liền chạy rồi ! ”
” Ai bảo anh chọc Khải Khải làm gì ! ”
” Anh đâu có ngờ cậu ta bạo như thế ! ”
. Bé con ngồi trên giường nhún nhún , đôi mắt đẹp có chút lạnh lùng nhìn cậu
” Anh rốt cục là tới làm gì ? ”
” Anh nhớ em ! ”
” HỪ , anh còn nói , tất cả là tại anh , rõ ràng hôm nay nếu anh không đến Khải Khải sẽ không giận em , anh ấy cũng sẽ không đi cả đêm , cũng sẽ không có không muốn nhìn mặt em nữa , anh … a .. càng nói càng giận , anh mau biến đi … nếu không em lại bắn anh a … ”
. Bé con vừa nói vừa lần tay xuống gối chạm vào cái thứ lạnh lẽo kia , Bạch Lâm có chút ngạc nhiên , quen với em ấy bao lâu rồi lại không biết em ấy có cái mặt này kia chứ ?
” Thực sự không có chỗ cho anh sao ? ”
” Không có ! Em ngay từ đầu đã muốn cùng với Khải Khải anh ấy cả đời rồi ! ”
” Em có biết cùng nhau một đời là thế nào không ? Em có biết nó có nghĩa thế nào không hả ? ”
” Biết a … chẳng phải là cứ như bây giờ hảo hảo bên nhau sao ? ”
. Bạch Lâm lúc này mới phát hiện ra rằng em ấy thực sự quá ngây thơ rồi ! Vương Tuấn Khải đã phát sinh thứ tình cảm kia em ấy vẫn mơ màng cho rằng là anh trai cùng em trai một cách bình thường sao ?
” Vậy chuyện kia cậu ta làm với em lúc chiều là bình thường sao ? ”
” Nha , bình thường , chỉ là lúc chiều anh ấy có chút kích động … cho nên … ”
” Em … Đó vốn dĩ là thứ không nên làm em có hiểu không hả ? Hắn như thế rõ ràng là đi quá giới hạn em vẫn ngây ngô không chịu hiểu hay sao ? ”
” Là thế nào ? Em … không biết … ” – Bé con ban nãy còn hùng hồn thế mà giờ lại cúi đầu xuống , vò vò góc chăn nhìn cậu ta
” Em nghe cho rõ đây , thứ tình cảm hắn dành cho em vốn dĩ không phải là tình cảm anh em thông thường , mà chính là yêu thích ! ”
” Yêu thích … ? ”
” Đúng vậy ! Chính là vì em mà muốn làm mọi thứ , tình nguyện đánh đổi hết thảy để nhìn thấy em nở nụ cười , không muốn nhìn thấy em rơi nước mắt . Hắn rời đi chín năm vẫn là vì có làm bị thương chính mình cũng muốn em hạnh phúc ! Đổi lại hắn chỉ cần em cười với mình hắn , chỉ muốn em vì một mình hắn mà vui vẻ , không muốn thấy em cùng người khác thành đôi đó ! Hắn ghen rõ như thế em còn không biết hay sao ? ” – Bạch Lâm một tràng lớn tiếng nhìn Vương Nguyên
” Em … ”
” Được rồi , em từ từ suy nghĩ một chút , vẫn là chưa có muộn đâu ! ”
. Cậu ta nói xong liền đi thẳng ra khỏi phòng để lại Vương Nguyên một mình . Ra tới bên ngoài chính cậu mới cảm thấy hối hận , thích em ấy tại sao lại cố gắng mang em ấy về với Vương Tuấn Khải , cố gắng giải thích cho em ấy hiểu tình cảm của Vương Tuấn Khải dành cho em ấy ?
. Bạch Lâm cười khổ , sau lại tự nói với chính mình
” Chỉ cần em ấy hạnh phúc thì cứ coi như là chính mình hạnh phúc đi ! ”
. Nhưng dù có nói thế nào thì … tim cũng thật rất đau …
.
.
. Về phần Vương Nguyên , sau khi Bạch Lâm rời đi , bé con thừ người một lúc lâu rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ
” Thực sự anh yêu thích em sao ? ”
.
.
. Vương Bé Con một đường ngủ thẳng tới sáng trong khách phòng , sau đó tỉnh dậy liền ra chào Vương bama , bộ dáng làm như chuyện gì xảy ra
” Tiểu Nguyên , con không sao chứ ? ”
” Sao cái gì ạ ? ”
” Con … thôi bỏ đi , con không có chuyện gì là tốt ! ”
. Bé con cười cười định đi xuống bếp , cửa lớn vừa vặn lại mở ra . Vương Tuấn Khải một bộ dáng xộc xệch đi vào
” Tuấn Khải , chào buổi sáng ! ”
. Vương Tuấn Khải nhìn Vương Nguyên chào mình , không mặn không nhạt đáp lại chữ ‘ ờ ‘ , sau đó liền lập tức lên phòng không nán lại lâu .
. Vương Nguyên nghe hắn chào như vậy mặt cũng không biến sắc , thế nhưng nội tâm lại chua xót vô cùng , hắn rốt cuộc có cần phải vô tình đến như thế hay không ?
. Vương Tuấn Khải đi lên phòng , vừa đóng cửa lại hắn liền ôm ngực thở dốc … em ấy gọi hắn là ‘ Tuấn Khải ‘ không phải là ‘ Khải Khải ‘ , hắn ban nãy vừa về đến nhà thấy em ấy thực rất muốn tiến lại ôm em ấy vào lòng , thế nhưng lại không thể …
. Hắn đêm qua bên ngoài tìm thực nhiều nữ nhân để phát tiết , nhưng cảm giác lại một chút cũng không thỏa mãn , đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bé con , nụ cười thực đẹp của bé con , dáng vẻ mê người của bé con . Hắn chỉ cần nghĩ như thế liền hoàn toàn có thể ‘ tới ‘ rồi !
. Vốn dĩ cứ nghĩ kì nghỉ Tết này có thể vui vẻ cùng nhau , vậy mà lại xảy ra sự cố , còn gì mà vui với không vui nữa kia chứ ?
. Vương Tuấn Khải thở dài đi vào phòng tắm , mẹ nó , nữ nhân bên ngoài cũng thật bẩn đi , một chút cũng không bằng bé con ! Vương Tuấn Khải vừa nghĩ đến bé con dưới thân liền có phản ứng . Tay hắn không tự chủ mà di xuống bên dưới , đem vật nam tính của mình mà chậm rãi xoa nắn , trong đầu ngập tràn hình ảnh đáng yêu ma mị của bé con .
” Nguyên Nhi … ư … ”
. Đem bên dưới luân động đến bắn ra , Vương Tuấn Khải cười khổ nhìn tay mình dính đầy thứ dịch nhớp nháp , sau đó đem chính mình tắm rửa thật sạch sẽ .
. Khóa vòi nước , hắn mới chợt nhận ra rằng bản thân ban nãy quá vội nên quên mang quần áo vào . Liền đem khăn tắm quấn quanh hạ thân , mở cửa bước ra . Nào ngờ bắt gặp bé con đang ngồi trên giường nghịch nghịch điện thoại . Bé con thấy hắn như thế , bán khỏa thân . Cả cơ thể thực sự rất đẹp , cơ bụng vô cùng hoàn hảo chứ không phải phẳng lì như bé con , nhìn một lát liền đỏ mặt , a a vài tiếng sau đó chui vào trong chăn , không dám tiếp tục nhìn .
. Vương Tuấn Khải cười cười tiến về phía tủ quần áo thay đồ , một thân tây trang nghiêm chỉnh bước ra ngoài , không quên nói lại một câu
” Thay xong rồi ! ”
. Bé con đáng yêu từ trong chăn chui ra , nhìn người kia đã đi mất , lại nghĩ đến bộ dáng vừa rồi liền xấu hổ úp mặt vào gối , ra sức dụi a dụi .
” Ứ ừ … Khải thật đẹp … ”
.
.
” Baba , con đến công ty ! ” – Vương Tuấn Khải đi xuống lầu , vuốt vuốt lại tóc hướng Vương baba đang đọc báo nói
” Ừ , vị tri giám đốc tài chính của con đã sắp xếp xong rồi đó ! ”
” Vâng ! ”
. Vương Thiên Nhật nhìn Vương Tuấn Khải rời đi rồi liền bỏ báo xuống thở dài , anh rõ ràng muốn nhân dịp nghỉ Tết dẫn cả nhà đi chơi , thế mà thằng con trai lớn lại bảo rằng công việc trong những dịp nghỉ Tết của công ty chưa hoàn thành xong , một hai đòi xông pha đi làm cho bằng được .
” Em a … pha hộ anh ly cà phê !! ”
.
.
. Vương Tuấn Khải đang trong phòng làm việc , vô cùng nghiêm túc , cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ
” Mời vào ! ”
” Giám đốc ! ” – Thư kí mở cửa bước vào , tiến đến bàn làm việc của hắn , vị trí đứng hình như có chút lệch … tại sao lại đứng gần như thế ?
” Chuyện gì ? ”
” Giám đốc , đây là một số công văn chưa xử lí xong của chủ tịch nhờ tôi chuyển đến cho anh hộ ngài ! ”
” Để đó , ra ngoài đi ! ”
. Nhận thấy chính mình đã lên tiếng muốn cô ta rời đi , cô ta tại sao lại còn đứng đó !?
” Vẫn còn chuyện gì sao ? ”
” À , không có ! Cái kia … giám đốc , anh có nghĩ một mình thực buồn chắn không a ? ” – Thư kí nọ bắt đầu không đoan chính đưa đôi bàn tay trắng nõn xoa bóp vai Vương Tuấn Khải
” Ờ , cũng thực buồn chán đi ! ” – Vương Tuấn Khải không mặn không nhạt vừa xử lý công văn vừa nói . Hoàn toàn không quan tâm đến đôi bàn tay như ma trảo kia loạn trên người mình
” Nha , vậy anh có muốn cùng em một chút … ah … ” – Thư kí chưa kịp nói hết lời liền bị hắn ép lên tường , một đường hôn lên cổ . Cô vốn cứ nghĩ hắn đã muốn cùng cô , nào ngờ liền cảm thấy một trận đau nhói trên cổ . Giám đốc là đang cắn cô … răng nanh thực quá nhọn …
” Ư .. giám đốc … ! ”
. Vương Tuấn Khải rời ra , một tay đút túi quần nhìn chằm chằm cô ta
” Công ty thực trả lương cho cô quá ít hay sao mà lại kiêm thêm một công việc này ? Tuổi của cô rõ ràng gấp đôi tuổi của ta mà còn vọng tưởng cái gì ? Hừ … về ăn cơm đi ! ” – Hắn nói xong liền trở lại bàn làm việc , tiếp tục giải quyết công văn như chưa có chuyện gì xảy ra
” Giám đốc !! ”
” Biến xuống phòng nhân sự nhận lương tháng này ! ”
” Giám đốc !!!! ” – Cô ta thực vẫn còn níu kéo , một tay ôm cần cổ đang chảy máu , tay kia nắm lấy đầu vai Vương Tuấn Khải
” Cô muốn tự đi hay muốn ta gọi bảo an lên ôm cô xuống ? ”
. Thư kí nọ ấm ức nện giày cao gót xuống sàn nhà , sau đó rời khỏi phòng . Đã không được lợi lộc gì lại còn bị đuổi việc , mà công việc ở Vương thị lương đương nhiên rất cao , cô thực sự là quá ngu xuẩn rồi , đi chọc vào một vị giám đốc chưa đủ tuổi vị thành niên lại còn nghiêm chỉnh !!
. Lại nói Vương Tuấn Khải không chỉ đuổi việc mà còn để lại một vết đen vào hồ sơ nhân sự của cô . Hoàn toàn là muốn triệt con đường sống của cô mà !
. Vương Tuấn Khải liếm liếm môi , hắn hình như bị cuồng máu thì phải … nhưng mà ả kia mùi thực sự quá khó chịu ! Một chút cũng không thuần khiết như bé con của hắn !
. Vương Tuấn Khải vò vò đầu , lại nhớ đến bé con nữa rồi !
. Hắn còn đang lang mang suy nghĩ , điện thoại đột nhiên vang lên
” Alo ? ”
” Tuấn Khải ! Anh có muốn em mang cơm trưa đến cho anh không ? ”
” Không cần , cảm ơn ! ”
. Là bé con gọi hắn ! Hắn thế nào lại lãnh đạm trả lời em ấy sau đó đập máy , không để cho em ấy cơ hội nói thêm lời nào .
. Vương Nguyên ở đầu dây bên kia chỉ nghe tiếng ‘ tút … tút … ‘ liền thở dài … anh ấy tại sao lại khách sáo như vậy ? Thực sự là không cần em nữa sao ?
.
.
. Vương Tuấn Khải cùng Vương Nguyên cứ như vậy cả tuần lễ , ngay cả lời nói cũng tiết kiệm với nhau . Vương Tuấn Khải ban ngày đến công ty , ban đêm đi ra ngoài cả đêm không về . Có những lúc ở nhà buổi tối liền lăn xuống giường nằm , không chịu ngủ trên giường mà cũng không muốn sang khách phòng . Ăn cơm thì ngồi theo một đường chéo , anh ăn thế nào kệ anh , em ăn thế nào kệ em .
. Vương Nguyên mấy ngày đầu còn che giấu được cảm xúc , kiềm chế được mình nhưng chính là ngày càng chịu không được sự thờ ơ của hắn

Chưa có bài viết nào được lên lịch