[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 14 ] Kinh hãi cùng cách xa nhau một chút

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn)

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 14 ] Kinh hãi cùng cách xa nhau một chút

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 14 ] Kinh hãi cùng cách xa nhau một chút
.
.
. Cửa phòng mạnh bạo đóng lại , Vương Tuấn Khải đem Vương Nguyên mạnh mẽ ném lên giường , sau đó liền ngay lập tức áp lên thân thể nhỏ nhắn của cậu .
” Khải … đừng … ưm … ” – Vương Nguyên chưa kịp nói gì liền bị Vương Tuấn Khải hôn xuống . Đầu lưỡi thô bạo đem đôi môi nhỏ tách ra , mang lưỡi của bé con quấn đi , càn quét khắp nơi .
. Vương Tuấn Khải phẫn nộ một đường hôn xuống cổ , trực tiếp giật bung cúc áo của Vương Nguyên , ngay lập tức liền sáp xuống , gặm cắn hai điểm nhô lên trước ngực
” Nga … không … Khải bỏ ra … ” – Vương Nguyên hé miệng rên vụn vài tiếng chính là làm Vương Tuấn Khải càng ra sức mà mút mạnh , bé con bị đau liền hét lên , hai tay vung loạn xạ đẩy hắn ra – ” TUẤN KHẢI !! BỎ RA !! ”
. Vương Tuấn Khải cứ như con người không còn lí trí , đem hai tay còn quơ quơ kia nắm lại , dùng chính áo sơ mi bị hắn xé nát cột chặt lại , hoàn toàn không quan tâm em ấy rốt cuộc có đau hay không .
” Anh mở ra … anh điên rồi … ahh !! ”
. Hắn không chút lưu tình mang quần lớn cùng quần nhỏ của bé con kéo xuống , đem phân thân nhỏ đáng yêu kia nắm lại
” Sao ? Anh làm vậy là em không dám nữa chứ gì ? ”
. Bé con đáng yêu cắn chặt môi dưới , quay đầu sang hướng khác không muốn nhìn hắn , Vương Tuấn Khải bực bội mang phân thân nhỏ kia bóp mạnh một cái . Bé con liền kêu một tiếng mê người , nhưng sau đó vẫn là kiên trì ngậm chặt miệng
” Hừ , em cũng là thích đi ! ”
. Vương Nguyên bị hắn khi dễ liền nhắm mắt , liên tục lắc đầu , cơ thể cũng theo đó mà run rẩy
” Đừng mà … ”
. Vương Tuấn Khải trườn người lên , tiếp tục hôn lên cổ bé con , xương quai xanh tinh tế , tay bên dưới vẫn không ngừng xoa nắn , lại hôn lên môi nhỏ hồng nhuận kia nhưng liền bị bé con xoay mặt tránh né .
” Ưm … ahh … anh … không muốn đâu … a a vô sĩ .. !! ” – Bên dưới bị xoa nắn đến như thế , bé con vẫn là không nhịn được mà ư ư mấy tiếng , đầu óc có chút trống rỗng , hai mắt bắt đầu mờ mờ , phủ một lớp nước
” Vô sỉ ? Hừ , em chín năm ăn ở cùng với tên kia còn bảo anh vô sỉ ?? Vậy anh cho em biết cái gì là vô sỉ đi ? ” – Vương Tuấn Khải vừa nói vừa hung hăng lộng bên dưới . Đem bé con làm đến phát ra tiếng rên ma mị
” Anh … ưm … dừng lại .. em không được … aah ~ ” – Vương Nguyên chính là bị làm đến bắn ra . Vương Tuấn Khải nhíu mày nhìn tay mình dính đầy tinh dịch bé con , sau đó liền đưa tay lên trước mặt em ấy
” Mau , liếm sạch đi ! ”
. Vương Nguyên mang cơ thể phấn hồng run rẩy nhìn bàn tay dính đầy chất dịch trắng đục kia , đầu lưỡi nhỏ vươn ra , đem thứ kia thử nếm một chút , sau đó vẫn là rụt lưỡi lại , liên tục lắc đầu .
” Hừ ! ” – Vương Tuấn Khải đem bé con úp sấp xuống , mang ngón tay dính chất dịch kia ma sát trước tiểu huyệt nhỏ của bé con , nhưng cũng không tiến vào . Bé con dù có kiên cường thế nào thì vẫn là bắt đầu nấc lên , ban đầu chỉ là ư ư vài tiếng , nhưng sau đó bị hắn ma sát liền khóc lớn
” Khải … làm ơn .. hức … dừng lại … cầu anh … hức ư ư mau buông em ra … em … em … hức oa oa … ”
. Bàn tay phía trước huyệt nhỏ định tiến vào nhưng sau đó lại dừng lại . Vương Tuấn Khải đứng hình nhìn bé con như đà điểu úp mặt xuống gối , miệng nhỏ ra sức cắn cắn cánh tay trắng nõn để ngăn chính mình rên rỉ cùng khóc nấc .
. Hắn … rốt cục là đang làm cái gì vậy ?
. Em ấy năm đó dù sao chỉ là một đứa trẻ không hơn không kém , cần có người chăm sóc . Bạch Lâm nói đúng , hắn rời đi chín năm nào có biết em ấy thương tâm đến thế nào ? Dù là có vì em ấy đi chăng nữa thì cũng không tránh được đau khổ cho cả hai . Hắn lúc đó vốn dĩ nên đợi mình hồi phục , sau đó một tiếng nói với em ấy , hảo hảo bảo em ấy chuyên tâm đợi mình , chứ không phải quăng tất cả trách nhiệm lên người Vương baba cùng một cái lý do ‘ vì em ấy ‘ do chính hắn ngụy biện .
. Hắn không có tư cách khẳng định Vương Nguyên là của hắn .
.
. Bàn tay Vương Tuấn Khải run run chạm vào tấm lưng trần của Vương Nguyên , bé con nghĩ hắn lại muốn tiếp tục làm gì đó liền kịch liệt run rẩy
” Hức … em … anh … anh đừng làm nữa … a … em sau này sẽ ngoan … sẽ ngoan … oa oa … anh đừng như thế … a hức … em … ”
. Vương Tuấn Khải cười khổ , chính hắn lại làm bé con sợ rồi , hoàn toàn đi lệch mục đích ban đầu … Hắn đưa tay cởi bỏ áo sơ mi rách tả tơi đang buộc Vương Nguyên , nhìn cổ tay nhỏ trắng nõn bị cột chặt đến hằn lên những vết đỏ , tin hắn thắt lại … rõ ràng là chính hắn làm kia mà ?
. Bé con vừa được cởi bỏ liền xoay người lại ôm hắn , không kịp cho hắn phản ứng . Vương Tuấn Khải cứ như thế bị Vương Nguyên ôm chặt , bên tai truyền tiếng nức nở của em ấy
” Khải … Nguyên Nhi thực biết sai … ư ư … sau này sẽ ngoan … hức … anh đừng tái làm chuyện này … em … là em sai … hức … đáng sợ … oa ”
. Vương Tuấn Khải cũng không làm gì , đem em ấy ôm trước ngực , vùi mặt vào hõm cổ em ấy .
. Lúc này Lý Bạch Ngọc cũng tìm thấy chìa khóa phòng , vừa mở cửa vào liền thấy Vương Nguyên một thân trắng nõn lại có mấy dấu hôn , hai chân vòng qua eo Vương Tuấn Khải ôm chặt hắn , mà Vương Tuấn Khải lại một thân quần áo thẳng thóm ôm bé con .
. Cô kinh hãi che miệng … không phải đã xảy ra chuyện gì chứ ?
. Vương Tuấn Khải cũng không quan tâm , tay đem mền quấn bé con lại , tiếp tục ôm em ấy . Vương Thiên Nhật nắm vai Lý Bạch Ngọc , khẽ nói
” Em , mình ra ngoài , cho hai đứa nó chút không gian … ”
. Vương mama nghe lời Vương baba đi ra ngoài , vừa đi vừa lẩm bẩm suy tính gì đó
” Em lảm nhảm cái gì vậy ? ”
. Vương baba hỏi , cô vẫn không trả lời , tiếp tục lẩm bẩm , lát sau khi Vương baba đã không buồn quan tâm nữa cô liền xoay qua hỏi anh
” Anh à ! Sau này con của hai đứa nó sẽ gọi chúng ta là ông bà nội hay ông bà ngoại đây ? ”
. Vương baba còn đang ngạc nhiên trước câu nói của cô , Bạch Hy đã tranh thủ xen vào
” Dì lo làm gì , con nghĩ cứ gọi ông bà thôi là đủ , ngoại hay nội đâu phải vấn đề ! Quan trọng là dì phải tính ngày lành tháng tốt gả tiểu Nguyên đi sau đó rước tiểu Nguyên về mới đúng ! ”
” À , con nói đúng ha , nha nha , nếu vậy sẽ có nhiều chuyện để làm nha !! ”
” Em à !!! ”
. Vương mama hiên ngang dẫn Bạch Hy đi lo mấy chuyện kia , bỏ mặt Vương baba còn đang than vãn . Vương baba thấy mình một mình nói như kẻ tự kỉ , liền xoay qua nhìn Bạch Lâm mặt mũi trắng bệch ngồi trên sô pha , níu kéo cậu
” Hay là cậu đưa con đi bệnh viện nha !? ”
” Vâng … ” – Bạch Lâm như người mất hồn đáp trả … Ban nãy mở cửa ra cậu thực kinh hãi … hai người họ như vậy , phải chăng là cậu ngay cả một cơ hội nhỏ cũng chẳng còn ??
.
.
” Khải Khải … anh khóc sao ? ” – Bé con ngồi trên người hắn , cảm nhận đầu vai mình có chút ẩm ướt , anh trai của bé đó giờ quật cường là thế , vậy mà vẫn khóc … Vì cái gì ?
. Vương Tuấn Khải không trả lời , đem bé con từ trong ngực mình lôi ra , hai tay nắm vai em ấy
” Mọi chuyện là anh sai … ngay từ đầu không nên quyết định ra đi huấn luyện tại Shadow … do anh không tốt vừa rồi đã làm em sợ … ”
” Em thực rất đẹp , rất khó cho anh giữ đúng cương vị một người anh trai … ”
” Anh sau này sẽ kiềm chế chính mình , hảo hảo bảo vệ em , cố gắng không nổi tà tâm với em … ”
” Vì thế cho nên … Vương Nguyên , sau này chúng ta tốt nhất nên cách xa nhau một chút ! ”
. Vương Nguyên nhìn hắn , cũng không làm ầm lên như hắn nghĩ , chỉ lặng lẽ đưa tay nhỏ , giúp hắn lau lau nước mắt , miệng cong cong lên cười
” Em hiểu rồi … anh trai ! ”
. Nụ cười em ấy rất đẹp , nhưng tại sao giờ đây lại cỡ này thống khổ , lại cỡ này bi thương … ?
.
.
. Hết chương 14 .
.
.
– Cầu cmt , cầu vote ;))
– Chương này tương đối có chút ngắn , do chương sau có chút dài :))

    Chưa có bài viết nào được lên lịch