[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 13 ] Khách đến thăm cùng phẫn nộ !

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn)

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 13 ] Khách đến thăm cùng phẫn nộ !

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 13 ] Khách đến thăm cùng phẫn nộ !
.
.
. Cả nhà dùng bữa xong thì vẫn là bé con giúp Vương mama dọn dẹp . Hai cha con kia bị đá ra phòng khách .
. Vương gia một lúc sau liền có khách . Vương Tuấn Khải ngồi trên sô pha dùng chân đẩy đẩy Vương baba
” Baba đi mở cửa đi ! ”
” Con đi mà mở ! ”
” Baba mở đi ! ”
” Con mở đi ! ”
. Chính là cha con cãi nhau một lúc cũng không ai ra mở . Chuông cửa vẫn là ầm ĩ kêu . Vương mama trong bếp đang dọn dẹp cũng bực bội . Gọi Vương Nguyên .
” Tiểu Nguyên , con ra mở cửa đi . Hai ba con đó lại ở lì phòng khách không chịu đi mở kìa ! ”
” Vâng ạ ! ”
. Bé con ngoan ngoãn khác hẳn người kia cũng từ phòng bếp đi ra mở cửa , lờ đi cặp cha con nào đó còn đang đùn đẩy . Vừa mở cửa ra , người trước cửa liền làm bé con cười tít mắt
” Bạch Lâm ca ca ! Bạch Hy tỷ tỷ ! ”
” Nha ~ Nguyên Nhi ! Em càng lớn càng xinh nha ! ”
” Nguyên Nguyên thật đáng yêu ! ”
. Vương Tuấn Khải nghe tiếng cười của bé con cũng đi ra . Sau đó liền bắt gặp cảnh bé con đang ôm một nam , một nữ . Hắn nhíu mày đem bé con gỡ ra
” Nguyên Nhi ! Em không được tùy tiện ôm người khác !! ”
” Khải Khải … ”
. Hai người họ Bạch này , nếu hắn nhớ không lầm thì chính là anh chị họ của hắn cùng bé con , hừ , có là anh chị họ đi nữa thì hắn có cho phép bọn họ gọi bé con của hắn là ‘ Nguyên Nguyên ‘ hay ‘ Nguyên Nhi ‘ không hả !?
” Cậu là … ” – Bạch Hy nghi hoặc nhìn hắn , cậu trai trẻ trước mắt này cùng tiểu Nguyên chắc chắn có gì đó ! Ban nãy hai người họ mới ôm một tí đã làm ầm lên rồi nha !
” Vương Tuấn Khải ! ”
” Thành viên mới sao ?? ” – Bạch Hy nhíu mày nhìn hắn , hắn vận là đồ ở nhà . Chắc chắn không phải khách , nhà chỉ có ba người … không lẽ hắn là bạn của Vương Nguyên … không thể , bạn bè cũng không quản xa như vậy ! Cơ mà giọng ban nãy thật có chút gắt , không lẽ … là chồng của em ấy !!!????
” Ây , Bạch Hy , Bạch Lâm các con mau vào trong ! Tiểu Khải , sao lại để khách đứng ngoài cửa kia chứ !!? ” – Hắn còn đang định giải thích thì Vương mama đã bước ra mời hai người họ vào nhà rồi .
. Nhìn đám người đi vào trong , Vương Tuấn Khải liền đem Vương Nguyên ép lên tường , không nói không rằng mà hôn xuống . Hung hăng đem môi em ấy ma sát sau lại cắn nhẹ một cái , bé con bị đau liền hé miệng rên một tiếng . Vương Tuấn Khải cũng không tha mà đem đầu lưỡi tiến vào , càn quét khoang miệng bé con . Đợi bé con bị hôn đến chân đứng không vững , hắn mới rời ra .
. Vương Nguyên mang đôi mắt to tròn phủ một màn sương mờ cùng đôi môi hồng nhuận có chút sưng nhìn hắn , hắn sau đó liền nhịn không được mà cúi xuống , vốn dĩ định hôn thêm một cái lại nhìn thấy bé con run rẩy nên chỉ vươn đầu lưỡi liếm liếm môi em ấy . Sau đó di di đến mũi , cắn một cái .
” Ah … Xấu tính … anh lại hôn em … lại còn cắn ! ”
” Hừm … em còn ôm người khác tùy tiện nữa liền tiếp tục hôn ! ”
” Ứ ừ … không chịu đâu ! ” – Bé con ngại ngùng ôm lấy hắn , úp mặt vào ngực hắn mà cọ cọ
. Vương Tuấn Khải còn đang cười nhìn em ấy , liền nhìn thấy bên cạnh là Bạch Hy đang đứng nên nhíu mày .
. Bạch Hy nhìn đến thất thần , không quan tâm đến cặp mắt đầy sát khí của hắn cùng không khí xung quanh giảm xuống vài phần . Nàng ánh mắt đầy hưng phấn tiến lại gần hai người
” Hai người … hai người … ”
. Vương Tuấn Khải giây trước còn đang bực bội nhìn Bạch Hy lắp bắp , giây sau liền nhe răng khểnh cười cười nghe nàng la hét ầm ĩ
” Hai người … a a … chết chị mất !! Nguyên Nhi , em chính là ngây thơ tiểu thụ , bị hôn đến như vậy còn ôm người ta … Còn cậu a … cái gì Khải á … cậu rốt cuộc là phúc hắc đến thế nào … nha nha , tôi nói cậu , em ấy sau này còn như vậy phải liền mang em ấy về phòng trừng phạt , không thể đơn giản chỉ hôn như thế biết chưa hả , cậu mà dễ chịu như thế , em ấy liền sinh hư ! Nha nha … không ngờ tôi đến Vương gia lại lời đến thế ha ha … !! ”
. Nàng một tràng phun ra sau đó đi vào phòng khách , Vương Tuấn Khải sủng nịnh xoa đầu bé con đang đỏ mặt kia , nắm tay tay em ấy đi theo . Vừa vào liền nhìn thấy nàng hưng phấn nắm tay Vương mama kịch liệt lay
” Dì a … dì a … dì phải cho con dọn đến Vương gia !!! Nhà dì thật có phúc nha ! Con sẽ trả tiền trọ đàng hoàng , chỉ cần dì cho con dọn đến đây ngắm hai người kia , nha nha , muốn con làm gì cũng được !!! ”
” Hy Hy , em bình tĩnh đi ! ” – Bạch Lâm nhìn vẻ phấn khích của em gái cũng phải lên tiếng
” Ai … anh nghĩ xem , em còn phải bình tĩnh thế nào đây !! Anh thật tốt khi bảo em cùng anh đến Vương gia chúc Tết nha ! ”
” Sớm biết như thế đã không gọi em tới !! ” – Bạch Lâm lạnh lùng phun ra một câu . Mà Bạch Hy cũng không quan tâm , tiếp tục lay Vương mama
” Dì à … làm ơn đi , phu phu bọn họ hạnh phúc như thế , một mình dì ngắm mà không có người nghị luận sẽ buồn lắm đó ! ”
” Con nói cái gì mà phu phu !? Cái kia , hai đứa là con trai của dì đó ! ” – Vương baba còn đang mừng nghe Vương mama giải thích câu trước . Câu sau liền đem Vương baba làm cho ức chế nhịn đến nội thương – ” Thằng công là con lớn , bé thụ là con nhỏ , hai đứa nó là loạn luân con có biết chưa !! ”
” Dì a … tại sao dì có chồng , có con lại còn hạnh phúc hơn người khác nữa vậy !! ”
. Bạch Hy chỉ kịp cảm thán sau đó liền bị Bạch Lâm cầm một cái tách trà ném vào đầu
” Em ăn nói cho đàng hoàng ! Dì đương nhiên là hạnh phúc , em muốn như thế thì cứ đi lấy chồng đi ! Ở đây cảm thán cái gì !? ”
” Anh trai !! ”
. Vương Tuấn Khải kéo Vương Nguyên đến sô pha trống ngồi , nào ngờ bé con bị Bạch Lâm gọi một tiếng liền đi lại phía cậu ta . Lại nói Bạch Lâm không biết tiết chế , Vương Nguyên vừa đi tới liền bị cậu ta kéo vào lòng , ngồi trên đùi cậu , tranh thủ một chút hôn lên cái má trắng nõn kia
” Em thật là đẹp mà ! ”
” Nha , ca ca ~ ” – Bé con không phản kháng vẫn là ngại ngùng đáp lại
” Ách !! ” – Cả Vương mama cùng Bạch Hy vội nhìn qua Vương Tuấn Khải mặt đầy hắc tuyến , đứng lên tiến về phía Vương Nguyên cùng Bạch Lâm – ” Tiểu Khải bình tĩnh ! ”
. Vương Tuấn Khải một đường đem Vương Nguyên giằng ra , ôm vào lòng . Phẫn nộ nhìn cậu ta . Bạch Lâm cũng không vừa , đứng lên trừng lại hắn .
” Bạch Lâm ! Em ấy là của tôi ! ”
” Của cậu ? Haa , nực cười ! Em ấy khi nào là của cậu ? Thời gian cạnh em ấy của cậu nói ra còn ít hơn của tôi ! ”
” Anh dựa vào đâu mà nói em ấy cạnh anh nhiều hơn tôi !? ” – Vương Tuấn Khải gằn giọng , đem cảm giác muốn tặng hắn một quyền đè xuống . Ở đâu chui ra lại còn bảo bên cạnh Vương Nguyên nhiều hơn hắn !!
” Tôi nói cậu biết ! Chín năm trước lúc cậu rời đi rõ ràng chỉ mới sáu tuổi . Nguyên Nhi em ấy chính là rất buồn , tôi là anh họ em ấy liền cùng Bạch Hy dọn qua sống với em ấy ! Bạch Hy là con gái nên ở phòng riêng , tôi cùng em ấy dĩ nhiên một phòng , chăm sóc em ấy là tôi cùng Vương bama của em ấy , bồi em ấy ăn là tôi , mang em ấy đi học là tôi , chơi đùa cùng em ấy là tôi , tắm em ấy cũng là tôi ! Cậu làm em ấy đau buồn đến như thế , cậu dựa vào cái gì mà nói em ấy là của cậu !? ”
” Tôi … tôi rời đi cũng chính là vì lo cho em ấy , muốn em ấy sống tốt ! Năm đó nếu không xảy ra sự cố kia , tôi không rời đi thì anh làm gì có thể đứng đây nói nhảm mấy lời này ! Anh là muốn cái gì đây ? Thi công cầu báo hả !? ”
” Cậu hỏi tôi muốn cái gì ? Tôi là thích em ấy ! Muốn em ấy đó !! ” – Lời vừa nói ra , Bạch Lâm liền nhận một cú đấm , khiến cho không kịp phòng bị mà ngã lăn xuống đất . Bé con trong lòng hắn cũng sợ hãi , vùng ra mà tiến về phía Bạch Lâm đỡ cậu ta
” Bạch Lâm ca ! Anh có sao không !?? ”
” Ha … không sao , anh không sao … ” – Vương Nguyên nhìn cậu ta khóe môi đã chảy máu , mang đôi mắt phiếm hồng nhìn hắn còn đang thở dốc đứng đó
” VƯƠNG TUẤN KHẢI ! ANH LÀM CÁI GÌ VẬY HẢ !!? ”
. Vương Tuấn Khải sững người … em ấy … vì nam nhân khác mà …
” Nguyên Nhi … em … em gọi thẳng tên anh … em vì nam nhân khác mà dám đứng trước mặt anh mà trừng mắt với anh ? ”
” Anh dám đánh người khác thì em việc gì mà không dám !? Anh quá đáng lắm rồi !! ”
” Haa … được ! Anh liền đánh chết anh ta , em liền không dám ! ” – Nói rồi liền tiến tới dự tiếp tục đả thương Bạch Lâm nhưng liền bị Vương Thiên Nhật ngăn lại
” Tuấn Khải , con trước mắt bình tĩnh ! ”
. Lý Bạch Ngọc cùng Bạch Hy cũng vội tiến lại chắn trước Bạch Lâm .
” Ha ha … các người … được lắm … ” – Vương Tuấn Khải vượt qua mặt Vương Thiên Nhật cùng hai người , tiến về phía Bạch Lâm , không phải tiếp tục đánh cậu ra mà là lôi Vương Nguyên bên cạnh đi
” Vương Tuấn Khải , cậu mang em ấy đi làm gì !! ” – Bạch Lâm nén đau muốn giữ bé con lại , nhưng hắn chính là vuột tay
” Tuấn Khải !! Con làm gì !? ” – Lý Bạch Ngọc vội hét lên
” Mẹ không cần quan tâm ! ” – Vương Tuấn Khải một đường đem bé con vào phòng ngủ dành cho khách ở lầu một gần đó chốt cửa phòng lại .
. Vương Thiên Nhật cùng Lý Bạch Ngọc vội tiến lại đập cửa phòng
” Tuấn Khải !! Con bình tĩnh , mau ra đây !! ”
. Bạch Hy cũng không còn hơi sức nào mà YY cái gì đó hai anh em , mang Bạch Lâm đỡ lên
” Anh trai … anh … ”
” Mau mở cửa phòng , cậu ta sẽ làm Nguyên Nguyên bị thương !! ” – Bạch Lâm cũng gượng dậy . Vương Tuấn Khải ban nãy ra tay rất mạnh , đánh cậu ngã xuống lại va phải thành ghế sô pha , không biết gãy mấy cái xương sườn rồi !
. Phòng cho khách tuy cách âm hơi tệ chút nhưng vẫn chỉ nghe được chút ít tiếng nói bên trong . Vương Thiên Nhật vội xoay sang nhìn Lý Bạch Ngọc
” Em , mau tìm chìa khóa !! ”
” A … dạ ! ” – Cô quay đi tìm , chính là lúng túng quá cũng không biết để chìa khóa ở đâu
” Hy Hy con mau giúp dì tìm chìa khóa !! ”
” Dạ … ”
. Bạch Lâm cũng khập khiễng tiến về phía phòng ngủ cho khách , đập cửa
” Vương Tuấn Khải ! Cậu muốn đánh thì ra đây đánh tôi này !! Không được đả thương em ấy !! ”
” Con đừng lo , nó không làm bị thương Nguyên Nguyên đâu ! ” – Vương baba dù có chút hoảng nhưng vẫn rất bình tĩnh chờ Vương mama tìm chìa khóa
” Cậu à , cậu làm sao mà chắc chứ !! Lỡ cậu ta điên lên cái gì cũng dám thì sao ? ”
” Đó , cậu là sợ cái gì cũng dám làm đó ! Nó thương Nguyên Nguyên còn không hết , đương nhiên sẽ không đánh nhưng con chọc nó ghen như vậy biết đâu nó sẽ làm cái gì !? ”
” A … ” – Bạch Lâm lúc này cũng mới hiểu ý Vương Thiên Nhật thì cửa phòng truyền ra tiếng la lớn
” TUẤN KHẢI !! ANH BỎ RA !! ”
.
.
. Hết chương 13 .
.
.
– Cầu cmt , cầu vote
– Hụ hụ .. tuôi viết word đến chương 23 đã cảm thấy câu chuyện đi vào bế tắc rồi ! Làm sao đây !?? Shortfic hóa longfic mất tiêu rồi !!

    Chưa có bài viết nào được lên lịch