[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 11 ] Bé con mộng du dẫn đến anh trai mộng xuân !

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn)

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 11 ] Bé con mộng du dẫn đến anh trai mộng xuân !

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 11 ] Bé con mộng du dẫn đến anh trai mộng xuân !!
. Màn đêm tĩnh mịnh bao trùm cả thành phố C , chính là căn biệt thự trên núi kia của Vương gia cũng không có ngoại lệ . Phòng lớn của hai anh em chỉ có tiếng hít thở đều đều cũng những âm thanh nhỏ vụn của đồng hồ .
. Vương Tuấn Khải đang ngủ ngon đột nhiên bên cạnh mình truyền tới một chút động tĩnh , hắn bất thình lình mở mắt ra , hắn nhìn thấy chính là bé con của hắn ‘ ư ư ‘ vài tiếng sau đó đứng dậy bắt đầu đi loạn .
. Vương Tuấn Khải dở khóc dở cười nhìn bé con đi lung tung một hồi liền tông sầm vào cửa , như thế nào vẫn chưa tỉnh ngủ ?
” Bảo Bảo ? ”
” … ” – Người kia trung thành úp mặt vào cửa , không lên tiếng , Vương Tuấn Khải hơi ngạc nhiên tiến lại phía bé con gọi lần nữa
” Bảo Bảo ?? ”
” Ưm … ”
” Đứa bé này ! ” – Vương Tuấn Khải bất đắc dĩ thở dài , đem bé con đang mơ mộng gì đấy ôm vào trong ngực tiến về phía giường .
. Vừa đặt Vương Nguyên xuống giường , Vương Tuấn Khải dự là sẽ đi vệ sinh một lát sau đó mới quay lại ngủ cùng bé con . Nào ngờ vừa đi được hai bước hắn liền bị kéo lại , xoay lại nhìn chính là bé con đang nắm góc áo của hắn , sau còn giật giật , đôi môi nhỏ khẽ mấp mấy
” Vương … ”
. Ngao ? Cái gì mà ‘ Vương ‘ hả ? Vương Tuấn Khải nhíu mày nhìn bé con liên tục chỉ nói một chữ ‘ Vương ‘ …
” Vương … thích nhất là anh … ”
” Nguyên Nhi ? Em nói cái gì hả !? ” – Vương Tuấn Khải khẽ gầm một tiếng sau đó liền trực tiếp cúi xuống hôn bé con , cả cơ thể cũng trực tiếp áp lên thân thể nhỏ nhắn . Bé con đang ngủ cũng chẳng biết trời trăng gì . Vương Tuấn Khải một đường hôn thẳng xuống dưới cổ , đem bung mấy cúc áo ngủ của bé con , tay sau đó liền tiến vào xoa nắn hai điểm nhỏ trước ngực .
. Vương Nguyên bên dưới thân hắn có chút run rẩy , hơi cựa mình một chút , vẫn là tiếp tục nằm im . Vương Tuấn Khải bên trên hôn hôn , liếm liếm hai khỏa anh đào kia của bé con , vẫn là rất nhẹ nhàng ngậm vào miệng . Tay bên dưới cũng không yên phận bắt đầu lần vào cạp quần , động chạm phân thân của bé .
. Cái kia , bị Vương Tuấn Khải ngậm vào một lúc lại thêm có chút khí lạnh , hai điểm nhỏ trước ngực của bé con liền cương lên , bên dưới bị trêu chọc một hồi cũng có phản ứng .
” Ứ ừ … ”
. Vương Tuấn Khải nghe bé con kêu lên liền hoàn hồn , bé con trước mắt hắn áo ngủ mở toan , hai khỏa anh đào có chút sưng , thủy quang bóng loáng . Lại nhìn đến bên dưới , chính tay của hắn đang chạm vào tiểu huyệt nhỏ của bé con cũng vội rụt lại . Vương Tuấn Khải thầm kêu không ổn , vội đem cúc áo sơ mi cài lại cho bé con , quần cũng kéo lại nghiêm chỉnh . Nhét Vương Nguyên vào trong đống chăn ấm , hắn mới vội chạy vào nhà vệ sinh để tự giải quyết
” Mẹ nó … này là cái tình hình gì vậy nè !! ”
. Tay bên dưới không ngừng lộng , trong đầu hắn chính là mấy viễn cảnh bé con trắng trẻo đáng yêu đang a ư rên rỉ dưới thân hắn , sau đó bụng dưới co rút một trận
” Ư … ”
. Vương Tuấn Khải chính là phải mất lúc lâu sau mới trở về phòng , cả người hắn ướt nhem , chính là tắm không thèm lau khô nên không dám ôm bảo bối của hắn . Nào ngờ hắn vừa nằm xuống giường , Vương Nguyên liền trực tiếp quấn hắn . Lại nói cả người hắn lạnh ngắt , bé con da thịt lại mẫn cảm liền giật mình
” Ưm … Khải Khải ? Sao lại lạnh như vậy ? ”
” Ngoan , không có gì , ngủ đi ! ”
” Ưm . ”
. Vương Tuấn Khải thở dài , ôm bé con vào lòng , trùm chăn lại . Thật sự là không ổn … hắn tại sao phản ứng đối bé con ngày càng mạnh rồi , không ổn không ổn !!
. Mà lại nói , ‘ Vương ‘ kia là ai ???
. Vương Tuấn Khải vì suy nghĩ vô cùng tập trung mà hô hấp cũng bắt đầu loạn , trong đầu hắn liên tục ảo tưởng trong chín năm hắn đi đã có cái loại chuyện gì . Nên chính là làm kinh động đến bé con bên cạnh , Vương Nguyên trong ngực ngước đầu lên nhìn hắn , ngây ngô hỏi
” Anh không ngủ được sao ? ”
” Ngao ? Ảnh hưởng em à ? ” – Vương Tuấn Khải thoáng giật mình , hắn thật là không tốt nha , làm bé con cũng ngủ không được !
” Có chuyện gì vậy ? ”
. Vương Tuấn Khải hít sâu , đem bé con ấn vào trong ngực mình , hôn lên tóc bé
” Haa , tiểu Nguyên Tử , cái gì đó tên Vương là ai ? ”
” Vương ? ” – Bé con trong ngực hắn cảm thấy rất ấm , liền cọ a cọ a cọ , chính là cái đầu kia cọ đến làm hắn có chút nhột , cười cười xoa đầu bé con
” Anh hỏi Vương là ai chứ anh có bảo em cọ đâu ? ”
” Ứ ừ … lúc trước anh đi một tiếng cũng không nói , Hoành Hoành trí nhớ kém , nhớ được nhan sắc của anh lại không nhớ được tên . Cậu ấy cũng chỉ có nhớ anh họ Vương nên suốt ngày trước mặt em cứ ‘ Vương đẹp trai ‘ , ‘ tớ rất thích Vương ‘ , ‘ Vương là nam thần của lòng tớ ‘ , … sau đó em chính là nghe nhiều nên bị liệu a ”
” Ra là vậy … ”
” Anh như thế nào lại hỏi ? Bây giờ đã mấy giờ rồi ? ”
. Vương Tuấn Khải một tay ôm Vương Nguyên một tay thò lên tủ đầu giường . Bị ánh sáng trên điện thoại làm lóa mắt liền nhíu mày
” Bốn giờ rưỡi sáng rồi ! ”
” Nhaa … không ngủ thì làm sao mai đi nhận lì xì được ! Tất cả là tại anh ! Mau bồi thường đi ! ”
. Vương Bé Con vừa dứt lời liền bị Vương Tuấn Khải lôi lên hôn thật sâu , sau đó lại còn trên môi em ấy cắn một cái
” Au … ”
” Như thế này có đủ chưa ? ” – Hắn ranh ma cười một cái
. Bé con xấu hổ chui vào ngực hắn , sau đó úp mặt vào
” Xấu ~ Không chơi với anh nữa ! ”
” Haha ~ ”
. Vương Tuấn Khải sau đó ôm Vương Nguyên thật chặt , cố gắng điều chỉnh nhịp thở của mình . Sự việc ban nãy vẫn là làm hắn kinh hãi . Bé con chỉ mới mười bốn tuổi , hắn lại tròn mười lăm , vậy … có nên tránh xa em ấy một chút hay không ?
. Không đúng , nếu tránh xa em ấy thì ngộ nhỡ có chuyện gì hắn phải làm sao ? Hắn thực không muốn thương tổn bảo bối , cho dù hắn có bá đạo cỡ nào cũng vẫn phải chừa cho em ấy một con đường lui . Dù cho sau này em ấy không thích hắn , lại yêu sâu đậm một người khác hắn cũng không cảm thấy quá có lỗi …
. Vậy thì … vẫn là cứ dõi theo em ấy đi , chỉ cần tạo khoảng cách là tốt rồi !
. Vương Tuấn Khải đang định nhắm mắt ngủ , lại thấy trước ngực mình có chút ướt , hình như cũng có chút đau . Nhìn xuống liền thấy thiên hạ trong lòng đang gặm gặm phần áo trước ngực mình …
. Vương Tuấn Khải cố gắng không để bản thân bùng cháy , chờ đến khi bé con nhả ra hắn cũng gần nhịn đến nội thương , bên dưới quả nhiên là lại lên tinh thần rồi .
” Ách — !! ”
. Bé con kia không biết mơ cái gì mà lại đưa tay nắm lấy tính khí đang cương lên của hắn . Hắn còn đang lúng túng không biết phải làm sao liền nghe bé con rên rên cái gì đó , nghe kĩ một chút liền được một câu làm hắn đứng hình
” Ah … ưm … Khải Khải cho em … ứ ừ … ~~ ”
. Cái con mẹ gì vậy ??? Bảo bối của hắn đang mơ thấy cái gì mà lại nói ra mấy cái lời phản cảm như vậy
” Ô … ô … Khải Khải xấu … bắt nạt … ưm … cho em … ~ ”
” Cho em cái gì ?? ” – Hắn thực có chút chờ mong nha , bé con biết đâu chừng đang mộng xuân , mà đối tượng lại là hắn thì sao ? Vương Tuấn Khải liền ngay lập tức mà hỏi . Nào ngờ đâu lại nghe một câu trả lời chớt quớt , đánh sập con mẹ nó tư tưởng táo bạo của hắn
” Ứ ừ ~ Xúc xích … a … giấu còn hỏi ~~ ”
. Được rồi , bình tĩnh , bé con của hắn trong sáng , là hắn nghĩ bậy , chỉ là hắn nghĩ bậy !! Nhưng mà tại sao thanh âm lại kiều mỵ đến như thế ! Nếu hiện tại bên cạnh Vương Nguyên không phải Vương Tuấn Khải mà là Liễu Hạ Huệ cũng phải đem bé con này áp dưới thân thôi !
. Vương Tuấn Khải đem mặt xoay chỗ khác , làm ngơ với thực trạng bên dưới , nhắm mắt lại cố ngủ . Chính là bé con bên dưới cũng không làm gì quá đáng , chỉ là lâu lâu tay nắm ‘ tiểu Khải ‘ lộng một chút mà thôi , nên Vương Tuấn Khải rất nhanh liền ngủ mất .
.
.
. Hết chương 11 .
.
.
– Cầu cmt , cầu vote .. chương này có chút ngắn , tại tuôi cắt không có đúng chỗ , mọi người thông cảm !
– Tin tuôi đi , sắp có biến nhẹ :vv

    Chưa có bài viết nào được lên lịch