[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 10 ] Khải Khải thật đáng sợ và Cùng ngắm pháo hoa

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn)

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 10 ] Khải Khải thật đáng sợ và Cùng ngắm pháo hoa

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 10 ] Khải Khải thật đáng sợ và Cùng ngắm pháo hoa !
.
.
” Bé con , em trốn ở đâu , ra đây cho anh !! Anh mà tìm được là em chết với anh ! ”
. Vương Tuấn Khải chân dài , rất nhanh đã vượt qua bốn tầng lầu lên đến sân thượng .
” Nha nha nha … anh … anh … sao lại lên đây …. A ! ”
. Bé con còn đang ngơ ngác đã bị người kia ôm lại đem bế lên
” Đứa ngốc ! Em chạy xe nhanh như vậy , có phải là đến cái mạng này em cũng không cần nữa không , hả ? ”
. Bé con thất thần nhìn người kia lớn giọng , trong mắt chính là không có ôn nhu , vô cùng tức giận . Chính là bị dọa cho rưng rưng nước mắt , nhìn người kia
” Em … em … hức … ”
. Vương Tuấn Khải dù có tức giận nhưng vẫn nhận ra rằng mình vừa làm cho bé con khóc liền vội vàng xin lỗi , bé con lại òa lên khóc , khiến hắn phát hoảng . Hắn chính là quá vô ý đem bé con dọa đến rơi nước mắt rồi !
” Nguyên Nhi , anh xin lỗi , là anh sai !! ”
” Hức … Khải Khải … ban nãy … hức … thật đáng sợ … ! ” – Bé con trong trên tay hắn đem hai dụi dụi mắt dến đỏ hoe , làm Vương Tuấn Khải cảm thấy bản thân vô cùng khốn nạn !
” Ngoan , anh xin lỗi , sau này sẽ không đáng sợ như vậy ! Anh chỉ là lo em chạy xe quá nhanh sẽ nguy hiểm thôi ! ”
” Hức … ư … ”
. Vương Tuấn Khải hôn trán bé con một cái , sau đó vẫn bế bé con trên tay mà bước xuống lầu . Chính là nơi này có chút rộng , ban nãy lo cho bé con nên chạy theo cảm tính chạy được lên đây , bây giờ xuống lầu bốn rồi lại không biết nên đi hướng nào . Chỗ nào cũng toàn là phòng
” Nguyên Nguyên , anh lạc rồi !!! ”
. Vương mama bước lên đúng lúc thấy hai anh em , thằng nhỏ trên tay thằng lớn , thằng lớn ôn nhu cúi xuống nhìn . Cảm giác máu mũi sắp tuôn rơi . Hai đứa nhỏ này của cô tại sao lớn lên lại đẹp như vậy !! Chẳng phải hại chết cô rồi sao ???
” Tiểu Khải , tiểu Nguyên , xuống ăn cơm thôi !! ”
” Ngao ~ ”
” Khải , cho em xuống ~ ”
. Vương Tuấn Khải ôn nhu để bé con xuống sau đó nhìn Vương mama , chậm rãi phun ra ba chữ
” Con lạc rồi ! ”
. Vương mama lại gào thét : vì cái gì nó đối thằng nhỏ ôn nhu còn chính mình lại lạnh lùng như vậy !!!???
” Ây … để mama dẫn xuống lầu ăn cơm ! ”
” Ngao ~ ”
. Vương mama một đường vòng vèo mang hai thằng con xuống phòng ăn . Bỏi vậy mới nói , trong cái tốt luôn có cái xấu , biệt thự rộng như vậy , chính cô cả tháng đầu mới tới còn kẹt trong một góc không biết đi hướng nào kia mà !
.
.
” Tiểu Khải , về sớm như vậy , đừng nói ba là con huấn luyện xong rồi nha ! ” – Vương baba nhân lúc Vương mama đang dọn thức ăn lên cùng Vương Bé Con đang mon men ăn vụn hỏi Vương Tuấn Khải
” Con tìm baba để trả thù đây ! ”
” Haha , xem ra học rất tốt . Ngày mai có đến công ty luôn không ?? ”
” Bỏ đi , con mới mười lăm tuổi , lũ người kia sẽ không trọng con đâu , ba cứ mang công việc trực tiếp gửi qua laptop con , con sẽ làm trên máy a ! ”
” Cũng được . ”
. Hai người sau đó cùng nhau xuống bếp . Hôm nay Vương mama chính là được Vương baba kêu nấu nhiều một chút , đến bây giờ rốt cuộc mới hiểu tại sau .
. Vương mama nhìn Vương Tuấn Khải ngồi ăn mà cứ như không ăn . Toàn đem thức ăn gắp cho Vương Nguyên , còn chính mình lại ôn nhu nhìn bé con ăn đến thất thần .
” Tiểu Khải , con nhìn tiểu Nguyên sẽ no sao ? ”
” No ạ ! ”
. Câu trả lời rất bình thường nhưng ẩn ý sâu xa lại hại Vương mama một phen sặc cơm , mà Vương Tuấn Khải lại không có chút nào tỏ ra quan tâm . Chỉ sủng nịnh mang nước cho Vương bé con uống .
. Hay là mình đem một bé gái về nhỉ ? Có khi nào Vương Tuấn Khải sẽ bám bé gái , tránh xa tiểu Nguyên một chút mình sẽ đỡ nguy hiểm hơn không ?
. Bỏ đi , không có khả năng !!
” Nhaa ~ Khải Khải nè , một chút có lên sân thương ngắm pháo hoa với em không ? ” – Vương Bé Con uống nước xong liền xoay qua nhìn người kia đang nhai nhai mấy cọng rau
” Có a ~ ” – Vương Tuấn Khải sau đó bỏ đũa xuống , ôn nhu đem khăn ăn lau miệng cho bé con – ” Xem em kìa , ăn đến như mèo nhỏ . ”
” Ưm … ”
. Vương bama nhìn hai đứa con trước mặt mình cảm giác trái tim mỏng manh sắp tan vỡ , hai đứa nhỏ này … a … a … rốt cuộc là hại người đủ chưa vậy ???
. Vương mama nhân lúc bé con chạy đi lấy bánh kem ăn tráng miệng liền nhìn chằm chằm thằng lớn
” Vương Tiểu Khải ! Con nghe cho rõ đây , con cùng tiểu Nguyên có thể thân mật bất cứ lúc nào , nhưng không có nghĩa là trước mặt mama nghe chưa hả ? ”
” Ngao ? Con làm gì em ấy là chuyện của con chứ ! ”
” Con … Anh xem , anh xem , Tuấn Khải bắt nạt em ! ” – Vương mama sau đó chính là ăn hiếp không được Vương Tuấn Khải liền xoay qua làm nũng với Vương baba
” Tiểu Khải , baba ban nãy định chuyển giường đơn thành giường đôi đó … xem ra có vẻ không cần ha ? ”
” Ngao !!! Cần mà ! Rất cần nữa !! Baba nhất định phải chuyển , nếu không con cùng em ấy sẽ không hạnh phúc cho ba xem ! ”
. Vương baba haha cười nhìn thằng lớn biểu cảm phong phú nằm vật ra bàn ăn , ăn vạ tới lui .
” Khải Khải ? Anh sao vậy ? ”
. Vương Nguyên từ trong bếp đi ra , tay ôm một cái bánh tròn cỡ vừa nhìn Vương Tuấn Khải ăn vạ , anh ấy thật đáng yêu a !
” Không có gì , em mau đến đây ! ”
. Vương bama nhìn thằng lớn lôi kéo thằng nhỏ lại liền hiểu rằng hai đứa nó còn ở lại chắc chắn sẽ có chuyện không hay , liền lập tức đem cả hai đứa đuổi ra sô pha phòng khách , chính mình lui vào trong bếp mà rửa chén
. Vương Bé Con đem thìa nhỏ đưa cho Vương Tuấn Khải sau đó chính mình cầm một cái xúc bánh ăn . Như thế nào mà bất cẩn đem thìa nhỏ đánh rớt xuống đất , bé con liền vội nhặt lên định mang vào bếp rửa , mông nhỏ chưa rời khỏi sô pha liền bị người kia nắm tay kéo lại , còn không rõ trời trăng gì , trên môi một trận ấm nóng , sau đó liền đem môi nhỏ tách ra , một trận ngọt ngào lại truyền tới
” Ưm … ”
. Vương Tuấn Khải nào có chịu yên ổn , chỉ uy cho bé con một ngụm liền phải ăn lời nha , đem lưỡi của bé con trong khoang miệng bắt lại , cả cơ thể nhỏ nhắn của bé con liền bị hắn áp xuống ghế sô pha , hôn đến triền miên
. Lại nói Vương baba lúc này từ trong bếp đi ra phòng khách , định hỏi xem tối nay hai đứa nhỏ lên sân thượng muốn ăn gì , liền thấy cảnh Vương Tuấn Khải đem Vương Nguyên đè xuống kịch liệt hôn . Cứng đơ người vô ý để cái đĩa trong tay rơi xuống đất
. Vỡ tan …
. Vương Tuấn Khải cùng Vương Nguyên giật mình . Bé con không cẩn thận cắn vào môi dưới hắn một cái , Vương Tuấn Khải mới bị đau nên rời đi . Mà Vương mama cũng bị tiếng đĩa vỡ làm kinh động , vội đi ra cũng đứng hình như Vương baba
. Chính là anh trai Vương nữa đè nữa ngồi trên người em trai Vương !! Thật là hại não ! Mà chính bé con đáng yêu cũng vươn lưỡi liếm liếm môi mình . Lại nói Vương Tuấn Khải bị cắn đến bật máu , vội vơ đại hộp khăn giấy trên bàn mà lau
” Vương Tuấn Khải !!!!! ” – Vương bama cùng đồng thanh hét lớn nhìn hắn , bé con làm như mình là người ngoài cuộc , lấy thìa nhỏ của Vương Tuấn Khải tiếp tục ăn bánh
. Vương Tuấn Khải chỉ gãi đầu , cười cười nhìn Vương bama . Ai nha , được rồi , lần sau sẽ cẩn thận , để người khác nhìn thấy vẻ mặt bé con lúc bị hôn sẽ không hay đâu !
.
.
. Đêm nay là giao thừa , bé con cùng Vương Tuấn Khải và Vương bama lên sân thượng để ngắm pháo hoa . Chính là bé con ngồi cùng baba và mama một chút cũng không quan tâm đến hắn . Hắn vô cùng bực bội nha , hai người tại sao lại tách rời hạnh phúc của hắn cùng tiểu bảo bối chứ !?
. Trời cũng giúp hắn , xem được một nữa Vương mama liền nói mình hơi mệt nên Vương baba liền cùng cô về phòng . Sau khi hai người họ đi , Vương Tuấn Khải như mèo thấy mỡ vồ lại Vương Nguyên , đem bé con ôm vào lòng . Bé con được hắn ôm cũng không có ý bài xích , ngược lại còn rút sâu vào lòng hắn
” Khải Khải , kia thật đẹp ! ”
” Ừm ! ”
” Khải Khải … ”
” Ừ ? ”
” Có thể cho em biết trong chín năm qua anh làm gì không ? ” – Bé con đột nhiên lại nghiêm túc mà hỏi hắn , đôi mắt to tròn vẫn hướng về phía trời đen kia
” Cũng không có gì đặc biệt đâu … anh chỉ muốn tốt cho bé con của anh thôi … ” – Vương Tuấn Khải đem mặt vùi sâu vào cổ Vương Nguyên , ra sức hít lấy mùi thơm tự nhiên dịu nhẹ của bé con – ” … anh sợ nhất là thấy em buồn … sợ nhất là thấy em thương tổn … sợ nhất là thấy em cùng người khác mà bỏ rơi anh … ”
” Khải Khải … ” – Bé con hồ như muốn nói gì đó nhưng lại bị chính hắn chặn lại
” Ngoan … cho anh ôm một chút … ”
” Anh phải làm sao đây , tiểu Nguyên Tử ? Anh ngày càng lún sâu vào rồi … ”
” Anh thật sự là không có giới hạn cho tình yêu mình dành cho em rồi … ”
. Vương Nguyên nghe người kia nói , có chút suy tư lại có chút hoang mang , chẳng phải đây là lời thoại dành cho những người rất yêu nhau , hơn nữa lại là nam nữ nói với nhau sao ? Tại sao lại đem nói với bé con ?
. Vương Tuấn Khải luôn muốn chắc rằng em ấy cả đời này phải thuộc về mình , nhưng em ấy lại quá ngây thơ , không hiểu được những gì mình dành cho em ấy , phải hay không sau này sẽ có cái cảnh thân xác một nơi tâm hồn một nẻo ??
. Sau đó hắn lại bất giác hỏi
” Nguyên Nhi , em … sau này có muốn cùng anh một chỗ hay không ? ”
” Khải Khải , anh nói gì vậy ? Em là phải cùng anh một chỗ rồi ! ” – Bé con lại xoay người nhìn hắn
” Không phải … ý anh là … ” – Ý hắn không phải là như thế này mà chính là một đời một kiếp chung thủy bên nhau , chính là hắn cùng em ấy nguyện yêu nhau một đời á !
” Là như thế nào ? ”
” Không có gì … sau này sẽ từ từ nói cho em hiểu ! ”
” Ưm ! ” – Bé con trong tay hắn liền trèo xuống , đưa tay nhỏ nắm lấy tay hắn – ” Đi ngủ thôi , thân nhiệt anh không tốt , sẽ không thể ngủ trên sân thượng đâu !! ”
” Ừ ”
. Vậy là Vương Bé Con dẫn Vương Tuấn Khải về phòng . Căn phòng lớn nằm ở góc lầu ba chính là phòng của bé con đó giờ . Phòng bày trí rất đơn giản , chủ đạo hai màu lam lục . Mà cái hắn thích nhất chính là cái giường đôi giữa phòng đó ! Hắc hắc , sau này tha hồ cùng bé con của hắn …
” Khải Khải , em tắm rồi , anh mau đi tắm đi ! ”
” Ngao , anh biết rồi ! ”
. Bé con đợi Vương Tuấn Khải xách quần áo vào phòng tắm sau đó mới dọn dẹp lại phòng một chút , chính là bình thường hay tùy ý , chỉ cần nhìn gọn là được , nhưng Vương Tuấn Khải thẩm mỹ cao , bản thân mình không thể lung tung mà bày bừa ! Đành phải từ từ mà xếp gọn . Lại nhìn tới chín cuốn lịch ở góc phòng , khẽ mỉm cười
” Sau này các ngươi đều trở nên vô dụng rồi ! ” – Lại đánh mắt qua lọ thủy tinh cao to kia – ” Cả ngươi nữa ! ”
” Bởi vì anh ấy về rồi ! ”
. Sau đó liền đem những cuốn lịch kia bỏ vào thùng giấy niêm phong lại , dự là sẽ mang xuống nhà kho , nhưng đêm hôm khuya khoắc thế này , xuống đó một mình ma bắt thì phải làm sao ?? Nha nha , kinh dị lắm !!
. Vương Tuấn Khải tắm xong đi ra liền nhìn thấy bé con đem một tấm vải phủ lại hũ thủy tinh nào đó liền tò mò
” Em làm gì thế ? ”
” A … không có gì ! ” – Bé con giật mình vội đem tấm vải nhanh chóng phủ xuống . Mà Vương Tuấn Khải cũng không để ý cái lọ , thừa nước đục thả câu , nói rằng : Nguyên Nguyên hư như mèo giấu đồ không cho anh xem , phải phạt nha ! Sau đó liền đè em ấy xuống giường mà trêu ghẹo
” Nha nha … haha … đừng chọt nữa … haha nhột … a a … chết em mất !! ”
. Bé con bị hắn cù liền ôm bụng cười lăn lộn , mà Vương Tuấn Khải lại càng giỡn càng hăng , đem bé con dồn vào góc giường , tiếp tục nhây
” Như vậy sao đã được ?? Haha … ”
” Haa … đừng lại a a … U waa !! ”
. Và sau đó chính là hai bạn nhỏ cùng nhau lăn ‘ rầm ‘ xuống giường . Quả là một cái kết có hậu !
” Ui … ”
” Được rồi , bé ngoan , đi ngủ nào ~ ” – Vương Tuấn Khải cúi người đem bé con dưới đất bế lên giường , sau đó chính mình cũng trèo lên , ôm em ấy . Tắt đèn !!
. Cái kia … chính là nữa đêm Vương Tuấn Khải trèo xuống giường , cầm điện thoại mở flash , soi đến cái hũ thủy tinh ngay góc phòng , lại đem cái thùng vốn đã được niêm phong yên vị trong góc mở ra . Chính là nhìn thấy một hũ đầy vòng , cùng những cuốn lịch đánh dấu từng ngày từng ngày , trái tim hắn bỗng trở nên vô cùng ấm áp .
. Đem mọi thứ cất lại vị trí cũ , tắt flash , tiến lại phía giường nhìn bé con đáng yêu của mình đang say ngủ , cúi người hôn lên trán bé con một cái , khẽ cười
” Đứa ngốc này

Chưa có bài viết nào được lên lịch