[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 1 ] Hẹn em kiếp sau

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn)

[Longfic Sủng Ái] Khải Nguyên – Không giới hạn (Hoàn) – [ Chương 1 ] Hẹn em kiếp sau

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

. Chương 1 : Hẹn em kiếp sau
. Vườn cỏ xanh mướt vang vọng tiếng cười đùa của hai con người tràn đầy sắc xuân trai trẻ . Một thái tử gia ngày thường vô cùng nghiêm túc giờ đây cơ hồ là buông bỏ mọi lễ nghi mà chơi rượt bắt cùng tiểu đệ đệ của mình .
” Huynh a , huynh a … mau , ha ha mau tới bắt đệ !! ”
” Tiểu Nguyên , chạy chậm lại , cẩn thận ngã ! ”
” Hắc … chạy chậm lại cho huynh bắt á … ahh … ! ” – Con người kia còn vừa cười vừa chạy hơn nữa còn xoay đầu nhìn về phía sau , theo lẽ thường tình , hai chân không cẩn thận xoắn vào nhau sau đó liền ngã nhào xuống đất . Người đang rượt phía sau vô cùng hốt hoảng , chạy vội về phía người kia đang ôm chân ư ư rên rỉ thiếu điều muốn òa khóc .
” Ta nói không nghe , có sao không ? Mau mau để ta xem ! ”
” Đau … ”
. Vương Tuấn Khải ôn nhu giúp tiểu đệ xem vết thương liền bị người kia chặn lại , không muốn cho xem .
” Sao vậy ? ”
” Không cho huynh xem … Huynh xem xong sẽ bắt ta bôi thuốc , đau lắm ! ”
” Đồ ngốc ! Không cho ta xem ta liền bỏ mặt đệ ! ” – Hắn nói xong liền giả vờ đứng lên phất áo đi vài bước , nhưng chính là đi được 3 bước không thấy người kia gọi lại . Hắn tò mò xoay lại phía sau thì thấy người kia trước tiên là hít hít mũi vài cái sau đó liền òa lên khóc , tay chân quơ loạn .
” Huynh xấu … xấu … dám bỏ mặt ta … ư ư … ”
” Ấy … Tiểu Nguyên ! ”
. Vương Tuấn Khải vội vàng tiến lại , trực tiếp đem bé con kia ôm vào lòng , miệng rối rít xin lỗi . Một lúc sau bé con mới ngừng khóc , xoay qua ôm lại hắn . Vương Tuấn Khải vô cùng đốn mạt nâng mặt bé con , nhắm ngay đôi môi hồng nhuận kia mà hôn xuống . Bé con đáng thương bị hôn đến hít thở không thông , vừa mới khóc xong lại bị hôn đến như vậy , vạn nhất tuổi thọ sẽ bị giảm a a a …
” Xấu ! ” – Bé con bị hôn xong mặt mũi đỏ bừng , vờ hất mặt sang hướng khác không thèm nhìn hắn . Vương Tuấn Khải giả điên đem người kia lần nữa ôm vào lòng , hôn lên mái tóc mềm mại đen bóng . Gật đầu một cái : rất thơm a ! Sau đó thuận miệng , ôn nhu hỏi
” Nguyên Nguyên có yêu ta không ? ”
. Bé con phụng phịu , nắm lấy tay hắn , nghịch nghịch
” Không yêu ! ”
. Miệng nói không yêu , nhưng đệ đệ lại trong lòng bàn tay hắn vẽ một chữ ” yêu ” . Quả thật là đáng yêu không ai sánh bằng !
” Vậy sao ? ” – Vương Tuấn Khải đứng lên kéo theo đệ đệ đứng dậy , sau đó bế người kia lên – ” Xem ra phải mang đệ về cung để ta còn hung hăng trừng phạt ! ”
” Ách … ”
. Hai người kẻ nọ bế kẻ kia , chậm rãi tiến về cung .
.
.
. Vương Tuấn Khải sau khi giúp người kia xử lý vết thương do ban nãy bị té , liền bảo tiểu đệ ở lại nghỉ ngơi , bản thân phải đến thư phòng một lát , buổi tối sẽ quay lại . Trước khi đi còn quăng lại một câu
” Ta không có quên phạt đệ đâu ! ”
” … ”
. Vương Nguyên nhìn người kia đi rồi liền thở dài vò vò góc chăn đến nhăn nhúm
” Tuấn Khải , ta không cố ý đâu … ”
.
.
. Buổi chiều hôm đó , thành phía đông bị giặc Minh chiếm giữ , ngay sau đó các thành lân cận cũng bị bao vây . Hoàng cung vội mở hội nghị .
. Vương Nguyên đang ngủ ngon liền bị một tên hầu cận gọi dậy , cái thói quen gắt ngủ chỉ có Vương Tuấn Khải có tiếp nhận nhịn không được liền bùng phát làm cho giọng nói có phần cáu gắt
” Có chuyện gì !? ”
” Thưa , hoàng thượng mở hội nghị , triệu kiến ngài gấp . Thái tử cũng đã có mặt ở chính cung ! ”
” A … Ta biết rồi ! ”
.
.
. Không khí vô cùng căn thẳng , quan binh đại thần gì đó mặt ai cũng biểu cảm vô cùng tệ . Vương Nguyên bước vào liền bị mọi người nhìn chằm chằm . Y vội vã tiến về phía Vương Tuấn Khải liền nghe được giọng hoàng thượng
” Ngươi đứng yên đó cho ta ! ”
” Phụ hoàng … ”
” Câm miệng !! ” – Hoàng thượng phẫn nộ đứng lên , nhìn thẳng về phía y – ” Ta hỏi ngươi , thành đông bị chiếm , giặc đã sắp tiến vào hoàng cung , có phải là do ngươi bán nước hay không !!!?? ”
. Vương Tuấn Khải cũng nhìn y , ánh mắt thập phần tin tưởng : tiểu đệ đệ của ta chắc chắn một chút cũng không có liên quan !!!
” Ta … ta … ” – Vương Nguyên run rẩy nhìn về phía người mình gọi là phụ hoàng , sợ sệt lên tiếng – ” Là … là do ta … ”
” Hỗn tử !!! ” – Hoàng thượng lên giọng gào lên . Sau đó liền vài bước tiến về phía Vương Nguyên , tay giơ lên ngay lập tức má y xuất hiện một dấu bàn tay đỏ chói .
. Đại não Vương Tuấn Khải chấn kinh , cơ hồ một câu nói thôi đã lôi hắn xuống vực sâu vạn dặm
” Không … không thể nào … tại sao đệ lại làm vậy ? ”
. Vương Nguyên im lặng , lát sau lại lên tiếng
” Ta ghét … ta không thích phụ hoàng đối với huynh nuôi dưỡng chỉ để kế ngôi … Ta … thiết nghĩ nếu bán đi đất nước này ta cùng huynh có thể làm một phàm dân ngày ngày yên ổn không cần phải lo nghĩ nhiều như vậy … Hơn nữa … ngày ngày nhìn phụ hoàng bóc lột bá tánh , dân chúng đã khổ lại thêm khổ ta thực chịu không được … ”
” Ấu trĩ !! ” – Hoàng thượng kia quát một tiếng sau đó tiện tay rút kiếm của một thị vệ đâm xuyên qua người y .
” VƯƠNG NGUYÊN !!! ” – Vương Tuấn Khải hét lên một tiếng , vội vàng chạy lại , ôm lấy thân thể nhỏ bé kia , kịch liệt lay động , nhưng lại vô cùng thất vọng nhìn cậu từ từ nhắm mắt .
” Ngươi … ngươi … ngươi giết đệ ấy có thể khôi phục lại giang sơn sao ? Ngươi cho rằng giết đệ ấy giặc Minh sẽ không động vào trí đế vương của ngươi sao ? Suy cho cùng mọi chuyện cũng là do ngươi … ngươi … ” – Hắn gào lên nhìn hoàng thượng tay vẫn cầm thanh kiếm nhuốm máu đỏ , lý trí không thể khống chế liền đứng lên giằng thanh kiếm chém ngang qua cổ của tên cẩu hoàng đế đó , tiếp theo liền một nhát tự kết liễu mạng sống của chính mình .
” Vương Nguyên … là ta vô dụng … ”
. Thân thể cường tráng khụy xuống , coi như kiếp này là xé nháp cho tình yêu bọn họ …
. Không cần phải ở thân phận người người mơ tưởng , không cần phải là bá hộ giàu có , cũng chẳng cần có nhan sắc hơn người . Chỉ cần là một con người bình thường trong những con người bình thường cũng đã mãn nguyện . An an ổn ổn sống bên nhau , từ từ mà vun đắp hạnh phúc .
. Vương Nguyên , hẹn đệ kiếp sau .
Hết chương 1.

    Chưa có bài viết nào được lên lịch