[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – ngoại truyện 5 : HẠNH PHÚC BẤT TẬN

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – ngoại truyện 5 : HẠNH PHÚC BẤT TẬN

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Sau khi sức khỏe Vương Nguyên đã phần nào hồi phục , mọi người mới dám hỏi về việc đêm hôm đó . Chí Hoành đã lấy hết sức bình sinh dặn dẹo nằm bò trường nửa giường nửa sàn để cởi trói cho cậu. Lúc đầu Vương Nguyên cũng lao lên tìm cách tháo chiếc vòng nơi cổ chân của Hoành nhưng bất lực , càng dụng sức thì Hoành lại càng bị đau nên cả hai quyết định bể cậu chạy đi tìm cứu viện .
Vương Nguyên cẩn trọng đi từng bước xuống lầu , vừa bước xuống góc cầu thang , cậu thấy Bạng Hổ đang dùng vật gì đó đánh vào Hạo Nhiên, hắn bất tỉnh . Đang thu mình vào thanh vịn thì Bạng Hổ quay sang nhìn cậu, trong lúc hoảng loạn, Vương Nguyên vùng chạy ra khỏi căn nhà, cắm đầu chạy đến mất phương hướng…. Sau đó thì lạc đường. Đến khi Tuấn Khải tìm cậu thì cũng là ở một nơi không ngờ đến, nằm giữa bùng binh, ẩn mình trong những đám hoa cỏ xung quanh, một cái vòng xoay có bảy ngã rẽ. Chả trách Tuấn Khải tìm hết bảy hướng vẫn không thấy được cậu, cũng thật là biết chỗ trốn .
Sau này hỏi lại Bạng Hổ mới biết, là do tình cờ thấy Hạo Nhiên bắt Chí Hoành cùng Vương Nguyên đi nên mới bám đuôi theo sau . Hạo Nhiên không phải là một người xấu, Bạng Hổ đến thuyết phục hắn thả cả hai ra nhưng bất thành nên mới dùng hạ sách đó . Đến khi quay sang tính lên tầng trên giúp cả hai trốn thoát thì đã thấy Vương Nguyên với bộ mặt sợ hãi thất thần ở đó từ lúc nào. Chưa kịp làm gì thì Vương Nguyên đã chạy đi mất, sợ cậu tâm tính không tốt, lao ra ngoài sẽ gặp chuyện nên đã đuổi theo , nhưng với thân hình không mấy nhỏ nhắn của mình Bạng Hổ đã để mất dấu Vương Nguyên .
Tuấn khải và Thiên Tỉ hôm nay thật nhàn rỗi , ngồi uống trà đàm đạo ôn lại kỷ niệm thời xưa cũ . Nào là cái lúc cả hai bị bà dì bắt từ hồi mẫu giáo , rồi chuyện đọ bỉm và đại kết cục chiến thắng năm mười bảy tuổi thuộc về Thiên Tỉ , rồi cả chuyện Tuấn Khải để cho Thiên Tỉ phải tắm dùm lúc mười tám tuổi ….
Hôm nay Tuấn Khải thật trở thành tiền đề làm trò cười đến muối mặt rồi , nghĩ lại cũng hay , lịch sử đen tối của Thiên Tỉ vẫn không mấy nhiều bằng Tuấn Khải mà , trách ai được chứ .
– Khải ca
– Hở ?
– Sao đã gần trưa rồi mà không thấy Vương Nguyên xuống , không phải anh gọi em với Chí Hoành sang đây ăn tiệc bánh ngọt của Vương Nguyên sao ?
– À ừ thì tối qua có vận động một chút nên chắc vẫn còn mệt …. cơ mà anh cũng không thấy Chí Hoành .
– …. Nhiều khi suy nghĩ không biết tại sao lại là anh em tốt , giờ thì hiểu rồi , lý do cũng giống anh thôi Khải ca .
Hai người chồng trẻ năm nay cũng chỉ mới hai mươi lăm tuổi , so với lúc trước thì đúng là vẻ ngoài có trưởng thành hơn một chút nhưng tâm hồn thì cũng như mấy cậu nhóc mười bảy , mười tám tuổi . Dạo này cả hai gia đình có ít gặp nhau một chút nên mỗi lần gặp hai vị này đều tranh thủ ôn lại kỷ niệm xưa và trao đổi chút kinh nghiệm gì đó . Cả hai đang luyên thuyên về chuyện thời đó bây giờ thì ngoài cửa vọng vào tiếng của trẻ con , một trai một gái :
– Ba Chiên !!!
– Khải baba !!
Cả hai đặt tách trà xuống bàn , quay lại nhìn theo tiếng gọi với nét mặt ôn nhu và cưng chiều .
<Toàn văn hoàn>

    Chưa có bài viết nào được lên lịch