[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – Ngoại truyện 4(p2) : BẮT CÓC

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – Ngoại truyện 4(p2) : BẮT CÓC

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

__________________________
Trong lúc này , Thiên Tỉ chợt nhớ là mình trước đó rất lâu đã gắn thiết bị định vị vào chiếc nhẫn của Hoành . Biết sao được , cậu nhỏ ngây thơ ngờ nghệch này chuyên gia đi lạc , cậu dường như mắc chứng mù hướng bẩm sinh . Sau nhiều lần Hoành bù lu bù loa gọi về báo tin đi lạc , anh đi tìm cậu khắp nơi để dắt về , anh gắn luôn định vị cho cậu .
Lúc cả hai đến nơi , là căn nhà có phần phô trương của Hạo Nhiên . Có điều lúc bước vào thì hắn ta đã bị đánh cho bất tỉnh , nằm chèo queo . Cả hai lần mò lên phòng phá cửa , cảnh tượng trước mắt họ là Chí Hoành quần áo có phần xộc xệch ngồi trên giường thủ thế , chĩa chân nến về phía cửa .
-Thiên Thiên … oahuhu _ cậu nhỏ từ lúc bị bắt đến giờ rất kiên cường , một tiếng than cũng không hé răng nhưng vừa thấy Thiên Tỉ lại bật khóc như một đứa trẻ .
Thiên Tỉ không trả lời hồi đáp Chí Hoành mà trực tiếp đi sang bế cậu ôm vào lòng mà dỗ dành .
– Vương nguyên đâu ? _ Tuấn Khải mang một bộ lo âu sắp chết khi nhìn khắp các ngõ ngách mà vẫn không thấy Vương Nguyên của anh .
-Em … hức … hức tháo dây cho cậu ấy chạy về nhà báo mọi người .. hức _ Nhìn Chí Hoành trong lòng ngao ô đáng thương như một con mèo nhỏ mắc mưa mà hận bản thân đã không bảo vệ cậu cho tốt . Trong khi Thiên Tỉ ở lại tìm chìa khóa mở xích cho Chí Hoành thì Tuấn Khải chạy ngược về nhà , trên đường vẫn không ngừng tìm kím bóng dáng quen thuộc .
Thục mạng chạy về nhà tung cửa hết các phòng nhưng không thấy cậu , anh lại hớt hải chạy sang nhà Thiên Tỉ nhưng không có . Nghĩ là mình đã bỏ sót trên đường , anh lại chạy về hướng nhà của Hạo Nhiên một lần nữa , lần này anh còn tiến đến từng bụi rậm trên đường xem nhưng kết quả vẫn là … không tìm thấy . Thiên Tỉ sau khi cõng Chí Hoành ngủ say trên lưng trở về nhà cũng chỉ kịp giao cậu cho Dịch mama rồi huy động người đi tìm Vương Nguyên .
Cả một đêm trời mưa gió vẫn không tìm thấy , tất cả bây giờ vẫn chỉ là sự tuyệt vọng . Trời mưa càng lớn thì sự sợ hãi trong lòng họ càng tăng thêm gấp bội . Dầm mưa nguyên đêm đến sáng , mọi người trở về nhà thay đồ rồi tiếp tục đi tìm . Thiên Tỉ tắm xong trùm mền run cầm cập , thấy bên ngoài trời vẫn còn mưa , chỉ là không nặng hạt như lúc ban đầu . Mà hình như phía cổng có cái gì đang di chuyển vào trong này thì phải ? Thiên Tỉ cố căng mắt ra nhìn cho rõ cái vật thể lạ trong màng mưa nhòe nhòe kia , đến khi vật thể đó đến gần hơn một chút Thiên Tỉ mới nhìn ra đó là Tuấn Khải , trên tay Khải là Vương Nguyên được bao bọc trong áo khoác của anh .
Thiên vội quơ lấy cây dù , xách mềnh chạy ra bọc Vương Nguyên lại rồi ẵm cậu từ tay Khải đem vào phòng . Vương Nguyên lúc này như một tảng băng , mặt tái nhợt , trắng trắng xanh xanh cắt không còn một giọt máu , môi cũng tím đen đi , cổ tay cổ chân lại toàn là vết xước , máu cũng tụ lại bầm lên một khoảng , bàn chân trần cũng đầy vết thương do chạy trốn . Tuấn Khải lúc này tưởng chừng như muốn gục ngã , ánh mắt vô hồn và kiệt sức .
Để Vương Nguyên cho hai mama lo , Thiên Tỉ đem cái người không hồn phách kia đi trụng nước sôi , đụng vào thiệt là lạnh chết Thiên Tỉ . Lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm Thiên Tỉ mới phải tắm dùm cho Tuấn Khải , anh vẫn là một bộ dạng bất động , không nói một lời , ánh mắt trong suốt mờ mờ hơi sương .

#JVBệnh rồi , sắp phát sốt rồi , đầu óc trống rỗng , tư duy mất hơn phân nửa …. chết tôi >"< , chap này hông hay thì mọi người cũng bỏ qua nha
còn 1 chap ngoại truyện nữa là toàn văn hoàn r , mọi người cmt nhiều nhiều để con bé vớt cú chót đi :3

    Chưa có bài viết nào được lên lịch