[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – Chap 9 : NỔI GIÓ KÉO MƯA VỀ

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – Chap 9 : NỔI GIÓ KÉO MƯA VỀ

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Đây là truyện của Vương, mọi người vui lòng không mang ra ngoài. Nếu muốn reup thì inb với page nói chuyện với mình. Cảm ơn.

______________________________________________________________________
Thiên Tỉ bước đến gần chỗ Tuấn Khải , đứng nhìn tầm vài giây thì đạp vai Khải. Khải đang ngủ nên té sang một bên.
Tuấn Khải vẫn ngồi đó , chống tay ngước lên nhìn Thiên Tỉ. Thiên Tỉ vung tay đấm vào thân cây.
_ Anh làm vậy với tiểu Nguyên là sao chứ ? Dù như thế nào thì anh cũng không có quyền làm tổn thương em ấy.
_ Nguyên Tử ? Em ấy ? Từ bao giờ hai người thân đến như vậy ?
Lúc này tiểu Khải đã đứng đối diện với Thiên Tỉ.
_ Bao giờ ? Tôi cũng không biết nhưng chúng ta chơi thân từ nhỏ , anh có thể nghi ngờ hai chúng tôi sao ??
Thiên Tỉ dùng hai tay đẩy vai Khải một cái rất mạnh. Tuấn Khải cũng chao đảo mất đà mà lùi về phía sau vài bước.
_ CHO TÔI MỘT LÝ DO ĐỂ TÔI KHÔNG THỂ ĐI. Cậu bỏ tiểu Hoành Thánh mà chạy đến đây giáo huấn tôi vì Nguyên Nguyên. Thiên Tỉ mà tôi biết chưa bao giờ bỏ rơi Chí Hoành. CHƯA BAO GIỜ !!! Có phải cậu đã thay đổi? Đã yêu Nguyên Nguyên của tôi rồi không ? NÓI.
Lúc này Khải Khải vừa hét vừa túm cổ cáo Thiên Tỉ mà xốc lên.
Thiên Tỉ vì những lời nói của Khải mà trong tâm có chút dao động. Những suy nghĩ cứ chồng chất lên nhau rối tung cả lên. Chợt Thiên Tỉ vung tay đấm vào mặt Khải Khải.
_ Vậy anh có thấy là anh lo lắng cho Hoành vượt mức của một người anh trai không ? Đâu phải chỉ mỗi tôi , anh nên xem lại mình kìa !! Tôi sai nhưng anh đúng sao ???
Tuấn Khải bị cú đánh của Thiên Tỉ làm cho choáng váng. Loạng choạng vài bước, lấy lại thăng bằng. Tay trái quẹt đi vết máu trên môi , nở một nụ cười khẩy. Ánh mắt cũng thay đổi, Tuấn Khải lao vào đánh Thiên Tỉ.
Đánh cho anh , đánh cho Chí Hoành. Thiên Tỉ cũng lao vào cuộc chiến , đánh vì cậu , vì Nguyên Nguyên.
*Ở nhà*
Hai Bảo Bối nhỏ cứ sốt càng ngày càng cao. Tay thì cứ nắm chặt mặt dây chuyền , lâu lâu lại vô thức chạm vào tim…Như nơi ấy , vết thương lại rỉ máu.
Một giọt nước mắt chảy dọc theo gò má rồi chảy xuống môi. Vừa mặn vừa đắng , như tình yêu của cả hai trong hiện tại vậy.
Liệu người kia sẽ bên họ như lời hẹn ước khi xưa ? Hay mãi mãi họ chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng người kia? Có hay không một câu trả lời hoàn mỹ cho cả hai.
Yên ổn được một lúc , bốn người lớn vừa thở phào nhẹ nhõm thì hai đứa nhỏ lại bật dậy ói mửa rồi chìm vào cơn mê sản.
_ Mẹ ơi .. con đau.
Hai đứa cứ thều thào như vậy , tay thì cố dùng sức níu lấy vạc áo người gần nhất một cách yếu ớt. Không một chút sức lực , dường như nhận thức không còn nữa rồi.
Cả nhà 4 người lớn đều hoảng hốt đến độ tim rớt đâu mất. Vội vội vàng vàng bồng hai đứa ra xe , chạy hết tốc lực. Chạy xe tiến thẳng về bệnh viện trung ương để cấp cứu.
Hai bà mẹ ôm hai đứa con mà mình thương yêu , cưng chiều mà chăm sóc suốt bao nhiêu năm nay lại bị chính con ruột làm tổn thương thành như thế này.
Tim họ đau lắm , rất đau. Những giọt nước mắt rớt xuống phải nuốt ngược vào trong lòng , tự dặn mình không được khóc. Phải để sức còn chăm lo cho đứa con nhỏ trong vòng tay. Dù không mang nặng đẻ đau nhưng tình yêu thương họ dành cho hai đứa trẻ này không thua kém mà còn có phần hơn cả con ruột.
Siết chặt vòng tay , trong lòng bốn người đều dấy lên một nỗi bất an. Giống như họ sắp bị đánh cắp một thứ gì đó ngang bằng với mạng sống của bản thân…

    Chưa có bài viết nào được lên lịch