[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – Chap 2 : CHỒNG HAI TUỔI CHĂM VỢ TÁM THÁNG

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – Chap 2 : CHỒNG HAI TUỔI CHĂM VỢ TÁM THÁNG

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Đây là truyện của Vương, mọi người vui lòng không mang ra ngoài. Nếu muốn reup thì inb với page nói chuyện với mình. Cảm ơn. #JV

_____________________________________________________________________________
Hôm nay mẹ Vương có việc phải ra ngoài cùng ba Vương, là việc gấp, không thể không đi được. Mẹ Vương trước khi đi đã chuẩn bị sữa, tã, quần áo sẵn để ở những nơi dễ thấy, dễ với tới rồi. Tại vì mẹ Vương không thể mang theo "con dâu" được nên đành nuốt nước mắt vào tim mà để con dâu ở nhà với Khải Khải chờ bảo mẫu tới vậy.

Sáu giờ sáng mẹ đã gọi Tiểu Khải dậy rồi, thiệt là ngủ còn chưa đủ đâu nhưng vì mẹ nói Khải Khải phải dậy chăm bánh trôi nên Khải Khải mới dậy thôi đó.

Khải Khải rất ngoan, ngồi ôm thành nôi nhìn bánh trôi nhỏ đến tận 8h thì bảo mẫu mới đến. Bánh trôi cũng thiệt ngoan đi, ngủ chưa dậy nữa. Vừa đến, bảo mẫu đã ẵm Vương Nguyên lên mà cưng nựng, làm bé con đang ngủ cũng dụi dụi mắt e e thức dậy. Trong lòng Tiểu Khải thầm nghĩ bảo mẫu thiệt vô duyên quá đi!

Mang danh là có bảo mẫu nhưng bảo mẫu cứ đụng vào Vương Nguyên là Vương Nguyên lại khóc, cứ huơ huơ tay đòi Tiểu Khải.Thế là anh hùng Khải Khải hai tuổi đã lăn xả chăm bánh trôi dưới sự trợ giúp của bảo mẫu.

Khải Khải chơi với bánh trôi, Khải Khải ngồi dụ em uống sữa (bò trước mặt Nguyên làm Nguyên phân táng tư tưởng về bảo mẫu mà tập trung uống sữa), thoa phấn cho cục bông (cái này là tại Khải thích vọc phấn thôi), dổ cho Nguyên Nguyên ngủ cũng là tiểu Khải _ Bảo mẫu thiệt là không làm được gì đi.

Đến giờ phút quan trọng là bánh trôi ị rồi nha, Tiểu Khải thiệt là hông có kinh nghiệm trong chuyện này, bảo mẫu lại dùng thuật ẩn thân biến đâu mất rồi ấy. Dù sao thì Tiểu Khải cũng chỉ là một cục lùn lùn vừa tròn hai tuổi, Tiểu Khải phải làm sao? Làm sao đây ?

Kết quả là khi bảo mẫu trở lại, Tiểu Khải đã làm bẩn nôi của bánh trôi rồi. Còn Vương Nguyên thì khỏa thân và được gói trong mớ chăn bông cuộn lại tròn như trái banh. Tiểu Khải nhìn bảo mẫu với đôi mắt to tròn long lanh đang ướt nước mà chớp chớp. Bảo mẫu chỉ còn cách là giúp Khải dọn dẹp mọi thứ thôi.

Đến chiều, Vương phu nhân đã dùng tốc độ ánh sáng mà bay về nhà để ôm hai cục cưng, thiệt là nhớ quá trời. Ngoài sức tưởng tượng của mẹ Vương, trước mắt là Khải Khải nằm trên giường, ôm cục bánh trôi tròn tròn màu hồng hết sức nâng niu mà chìm vào giấc ngủ, cái mông thì cứ chu chu vểnh vểnh lên. Đang cười cười hạnh phúc thì bảo mẫu từ đâu xuất hiện như siu nhân mà báo cáo tội trạng của Tiểu Khải nhà ta.

Bây giờ mama Vương mới để ý, cái nôi mất tiêu rồi!. Thế là tối đó hai vợ chồng tí hon ngủ cùng giường với ba mẹ, là được ưu tiên cho nằm giữa. Đêm đó baba Vương thiệt là khổ đi, đến đậu hũ cũng không được ăn.T.T

    Chưa có bài viết nào được lên lịch