[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – Chap 13 : ÁNH NẮNG CHÓI CHANG (P2)

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – Chap 13 : ÁNH NẮNG CHÓI CHANG (P2)

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

chap này tặng bạn Yoocuongroy vì thấy chap nào bạn cũng cmt ^^ <3
tặng luôn bạn LNHI62 như đã hứa nà

Đây là truyện của Vương, mọi người vui lòng không mang ra ngoài. Nếu muốn reup thì inb với page nói chuyện với mình. Cảm ơn.

_________________________________________________________________________

Cả bốn người đều được xuất viện cùng một ngày , thiệt ra vì bắn tim nhuộm hường cả bệnh viện nên bị đuổi về nhà sớm . Thiên Tỉ và Chí Hoành vừa bước vào phòng đã bị chói mắt bởi màu đỏ ở khắp nơi trong phòng. Từ ga trải giường , gối , màn cửa , tủ áo , thảm … vv đều thay hết thành màu đỏ. Không đỏ thì cũng họa tiết trái tim . Bồn tắm thì vẫn như cũ , chỉ có nước tắm được pha sẵn rải đầy hoa hồng và vài " vật thể lạ " xuất hiện trong đấy .
Cả hai đi tìm ba mẹ để " chất vấn " nhưng kỳ lạ thay , họ không có trong nhà. Mới đưa hai đứa từ bệnh viện về mà giờ đã không thấy đâu , cửa thì khóa trái từ bên ngoài cùng vài lời nhắn
" Chúc hai đứa vui vẻ ký tên : Mẹ xinh đẹp "
Hai đứa đọc xong tờ giấy note trên cửa thì ngây ngốc quay sang nhìn nhau . Chí Hoành thì mặt đỏ tai hồng ngượng ngượng ngùng ngùng đứng khép nép trông yêu chết đi được . Tim Thiên Tỉ đập trật nhịp nào rồi … 1 2 3 5 Thiên có đánh rơi nhịp nào không ?
– Em , em … đi tắm _ nói rồi Hoành nhỏ bằng tốc độ thần kỳ nào đó phóng lên phòng ngủ để lại cái người mang dép bông hình con vịt vàng đứng ngốc ở đó .
Bảo bối nhỏ đi được một lúc rồi cái anh mặt liệt đẹp trai mới lấy lại được phản ứng mà lẹp bẹp đôi dép bông đi lên phòng.
Hoành Hoành mặc áo choàng tắm màu vàng ấm áp đi ra , mặt vẫn chưa hết hồng , có khi còn hồng hơn lúc nãy . Thiên Tỉ thấy Hoành liền cưng chiều xà lại mi má Hoành cái chóc rồi bay vào phòng tắm . Bên ngoài Hoành nằm ôm chăn lăn qua lăn lại trong sự ấm áp , dễ chịu . Trong phòng tắm thì Thiên Tỉ lại cắn khăn vật vã kìm chế trong làn hơi nước . ( tội =)))) )
– Thiên~ ~ ~ Thiên ~ ~ ~ * giọng nũng nịu *
Thiên Tỉ nằm chễm chệ trong bồn tắm có nghe tiếng Hoành nhỏ nhõng nhẽo gọi mình bằng giọng mũi rồi nhưng vẫn đang đấu tranh tư tưởng nên chưa bước ra .
Tầm năm phút sau , khi lý trí bị trái tim và cảm xúc hạ knock out thì Thiên Tỉ mới khoác áo choàng tắm, mở cửa tiêu sái bước ra .
Thiên Tỉ lật chăn chui vào ôn nhu nhìn bảo bối nhỏ đang ngủ say , vuốt nhẹ má Hoành , anh khẽ phì cười. Là em buồn ngủ nên mới gọi anh bằng giọng điệu như vậy phải không ? Anh hôn má Hoành rồi kéo chăn tắt đèn ôm cậu nhỏ rồi yên bình đi vào giấc ngủ .
Nằm trong vòng tay Thiên , áp mặt vào ngực anh , Chí Hoành tham lam tận hưởng mùi hương nhè nhẹ của ai kia rồi nở một nụ cười hạnh phúc , cậu hình như bị nghiện mùi hương này mất rồi . Hoành nhỏ tinh nghịch trộm hôn ngực ai kia rồi cũng ôm Thiên Tỉ ngoan ngoãn ngủ .
*vác máy quay nhảy chân sáo sang nhà Khải*
Tuấn Khải với Vương Nguyên vừa về đã bị ba mẹ nhét vào bàn ăn bồi bổ đến bụng hai người cũng tròn quay có thể lăn được rồi . Ăn uống chán chê , nhai hết nổi cả hai mới từ từ từng bước đi chậm rãi lên phòng ngủ . Không hiểu sao nhìn Nguyên chống lưng xoa bụng đi từ từ thấy giống đang mang thai ghê , nhìn là muốn cưng chiều hà . Thấy Khải nhìn mình như vậy , Nguyên không khỏi đỏ mặt mà né tránh . Vào đến phòng là cậu phóng luôn vào phòng tắm , nhìn biểu tình Nguyên như vậy Khải phì cười đến đau cả bụng .
Vương Nguyên nhún nhảy , ngâm trong bồn tắm nước ấm cả buổi mới chợt nhận ra lúc nãy đi vào phòng tắm đâu có lấy quần áo đâu .
Lại một màng đấu tranh giữa Nguyên mặt mỏng và Nguyên mặt dày với nhau . Giờ phải nhờ tên Đao đang ở ngoài kia đưa đồ dùm hay là đợi hắn ra ngoài rồi lẻn ra lấy đồ đây ? Không biết cuộc chiến trên kia ai thắng nhưng mà Nguyên quyết định nhờ Khải lấy đồ dùm :
– Khải Khải
– Hở ??? Tắm đi , kêu anh làm gì ??
– Uhm … Khải à .
– Có gì sao ? Em thấy không khỏe sao ? Đau chỗ nào hả ? * Khải bay lại đập cửa luôn *
– Không , không có. Anh…anh lấy đồ dùm em được không ?
– Phììììì… haha .. hí hí .. há há * ôm bụng lăn lộn * Chờ anh một chút .
– Anh cười nữa liền không nhìn mặt anh !! _ Vương Nguyên bị Khải chọc cho ngượng mà cả người thành cái bánh trôi luộc nhúng gấc rồi .
– Anh không .. phì .. hí hí … cười nữa … phì ..
Tuấn Khải thọt tay qua khe cửa phòng tắm đưa đồ cho Nguyên , cậu lấy được đồ xong liền đóng sập cửa. Xém chút nữa kẹp luôn tay Khải rồi . Cầm áo xong một hồi mới thấy , Khải không lấy đồ cậu mà lấy áo sơ mi trắng của anh đưa cậu . Nguyên ngây thơ kím kím tìm tìm cái quần không thấy đâu mới hỏi vọng ra ngoài :
– Khải Khải !!! Anh lấy đồ cho em bị thiếu rồi .
– Không có thiếu , đủ rồi , áo dài như vậy em có mặc quần cũng không thấy vậy mặc làm gì để tốn diện tích máy giặc. Nếu em không mặc thì có thể ở trong đó luôn anh có thể không tắm.
– ……
Vương Nguyên đành ấm ức khoác áo của Khải mà ló mặt ra , Khải lúc nãy có sang phòng khác tắm rồi , giờ đang nằm trên giường . Khải ngước lên thấy làn da trắng hồng mịn màng , đôi chân thẳng tắp , xương quai xanh câu dẫn của bảo bối nhỏ … Những giọt nước từ tóc Nguyên lăn tăn chảy xuống cổ , đi ngang xương quai xanh rồi chui tọt vào trong áo . Trời ơi , Khải tôi đâu có ăn chay đâu chứ T.T
Nguyên thì nhìn Khải nằm trên giường , áo thì không mặc , chăn chỉ kéo ngang bụng để lộ cơ ngực rắn chắt , những giọt nước lăn trên làn da màu đồng đó rồi biến mất sau lớp chăn .
Không khí chợt im lặng , dường như nghe được cả tiếng thở , tiếng bò của kiến nơi đâu đó trong phòng.

    Chưa có bài viết nào được lên lịch