[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – Chap 12 : ÁNH NẮNG CHÓI CHANG (P1)

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – Chap 12 : ÁNH NẮNG CHÓI CHANG (P1)

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Đây là truyện của Vương, mọi người vui lòng không mang ra ngoài. Nếu muốn reup thì inb với page nói chuyện với mình. Cảm ơn.

_______________________________________________________________________________

Lưu Chí Hoành đi vệ sinh xong thì không thấy Nguyên với Khải đâu , chỉ có Thiên Tỉ ngồi đó mặt ngu ngu với cái đầu tổ chim , chắc mới tỉnh đây mà .
– Chiên Chiên ^^ ………………….anh … khóc sao ?
Cậu bước đến bên anh mới thấy trên gương mặt tuấn tú ấy có 1 dòng nước mắt , đây là lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm cậu thấy anh khóc .
Thiên quay mặt đi , tránh ánh mắt của Hoành , lúc còn mê mang anh có nghe loáng thoáng giọng nói eo éo của Hoành. Lúc thức dậy thì không thấy cậu đâu , tưởng là cậu bỏ anh mất rồi . Anh vòng tay ôm cậu thật chặt , không cho cậu rời xa anh nữa .
Trong vòng tay của anh , cậu thấy ấm áp vô cùng , sau bao nhiêu chuyện , anh vẫn về bên cậu , vòng tay vẫn ôm cậu và quan trọng nhất là anh vẫn thuộc về cậu , không bị ai đánh cắp .
Thiên cúi mặt xuống , đặt lên đôi môi Hoành một cái chạm nhẹ rồi tiếp đến mới bắt đầu cắn mút môi Hoành , Thiên bá đạo quấn lấy lưỡi Hoành … cả hai đắm chìm trong nụ hôn. Dịch vị qua khóe môi cả hai chảy xuống thành hai sợi chỉ bạc trông mê người , rời môi Hoành , Thiên hôn dọc theo sợi chỉ bạc đó của Hoành rồi mới buông cậu ra .
Từ trước đến giờ tuy ở cùng một nhà nhưng Thiên chưa bao giờ hôn môi với Hoành như vậy cả …. Nếu có cũng chỉ là một cái bobo cái chóc vào môi thôi . Hoành vì chưa kịp thích ứng nên mặt với tai đều đỏ cả lên , dưỡng khí cũng bị người kia đem đi mất , cậu mềm nhũn dựa vào lòng Thiên thở phù phù . Thiên thì cưng chiều ôm bảo bối nhỏ vào lòng mà tận hưởng mùi hương thoang thoảng trên tóc Hoành. Nhớ quá đi , đã bao lâu rồi không được nghe mùi hương này rồi ( đây là hiện tượng nhớ hơi trong truyền thuyết phải hông ? )
Ngoài cửa phòng , có hai người rình mò bên ngoài cười khúc khích. Cuối cùng thì con trai với con dâu cũng tình cảm trở lại rồi , phải ăn mừng , ăn mừng liền ngay và lập tức . Nói là làm , mẹ Dịch nắm tay kéo ba Dịch đi mua đồ ăn chuẩn bị tiệc , trang hoàng lại phòng Thiên Tỉ thành phòng tân hôn đỏ chót .
* Chuyện xảy ra trước đó *
Vương Nguyên dụi mắt tỉnh dậy thấy Khải nhìn mình với gương mặt thảm thảm mang nhãn hiệu đao đần không đụng hàng , gương mặt đó là sao chứ ? Vương Nguyên khó hiểu nhìn Khải .
Thấy Nguyên tỉnh , Khải mừng quên cả đau , nhìn Nguyên mặt ngố ngố nhìn mình , thiệt là muống cưng nựng mà. Đã bao lâu anh không được thấy gương mặt này rồi ? Gần đây anh chỉ làm cậu khóc , cậu đau …
– Tuấn Khải , lời hứa đó …. Vẫn còn hiệu lực chứ ?
– Umh …. Lời hứa ???
– Anh … quyên rồi sao _ ánh mắt Nguyên rũ xuống một màn nước , sắp khóc bù lu bù loa lên rồi .
– Ngốc ! Anh có thể quên sao ? Cua Nhỏ sẽ bên Bánh Trôi quài quài luôn , sẽ ám em quài quài luôn … Anh vẫn sẽ bên cạnh em dù em có chán anh đi nữa, biết chưa ?
– Khải Khải _ Vương Nguyên phóng xuống giường trèo lên giường Khải mà ôm anh.
Hai tiếng " Khải Khải " dường như xóa tan hết mọi mây mưa bão bùng đã quành hành tàn phá trong lòng họ bấy lâu .
Vương Tuấn Khải cũng nở nụ cười ôm Vương Nguyên chặt thiệt chặt trong lòng , anh cưng nựng hôn lên má cậu rồi lên môi . Khải hôn Nguyên hoài nhưng lần nào cũng vậy , mặt cậu vẫn đỏ , tim vẫn đập nhanh , hơi thở cũng gấp gáp mà xấu hổ dụi dụi vào lòng Khải .
Thiệt là đáng yêu mà ^^
Khải thấy mình với Nguyên cũng làm hòa rồi , thôi thì đi ra khuôn viên hóng gió, sẵn tạo không gian riêng cho Thiên Tỉ với Hoành thánh nhỏ làm hoà nữa chứ .
Nơi khuôn viên ngập nắng ấy , họ trao nhau một nụ hôn nồng nàn sau bao ngày xa cách họ lại về bên nhau . Chỉ cần chúng ta bên nhau vậy là đủ , không cần gì thêm nữa .
Những ánh nắng buổi sớm ban mai rọi thẳng vào tim họ , mang tia nắng đến sau những cơn mưa để cầu vồng lại xuất hiện … thật ấm áp .
Thiên Tỉ khinh bỉ nhìn hai người hun hít ôm tới ôm lui trên giường kia , mãi một hồi họ mới dung dăng dung dẻ đi ra khỏi phòng , còn hai bama của Khải nữa , rình mò lộ liễu vậy sao ??? Ủa ? Mà Hoành Hoành của tui đâu rồi ???????????
MƯA CẦN NẮNG ĐỂ THẤY CẦU VỒNG
MỘT NGƯỜI CẦN MỘT NGƯỜI ĐỂ THẤY MÀU HỒNG CỦA HẠNH PHÚC
** Khải rời phòng bệnh bằng xe lăn , chân Đao bị bó bột **
*vẫy khăn * * trấm nước mắt *
CHÍNH VĂN HOÀN ……
.
.
.
..
.
.
.
. À NHẦM … CHÍNH VĂN SẮP HOÀN

    Chưa có bài viết nào được lên lịch