[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – Chap 1: "CON DÂU" NGÀY ĐẦU TIÊN VỀ NHÀ CHỒNG

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi

[Kaiyuan][Xihong] Cô dâu tám tháng tuổi – Chap 1: "CON DÂU" NGÀY ĐẦU TIÊN VỀ NHÀ CHỒNG

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Đây là truyện của Vương, mọi người vui lòng không mang ra ngoài. Nếu muốn reup thì inb với page nói chuyện với mình. Cảm ơn. #JV

_____________________________________________________________________________
Mẹ Vương Nguyên và mẹ của Vương Tuấn Khải là hai người bạn thân nối khố của nhau . Chuyện kể rằng , ngày X tháng Y năm W lúc mama Khải đang mang thai Khải, hai bà mẹ vĩ đại của chúng ta đã lập ra 1 hôn ước, cho dù sau này mama Nguyên có mang con trai hay con gái cũng phải gả về nhà Khải làm dâu .

Không may thay …Khi Vương Nguyên vừa tròn 8 tháng tuổi, bama Vương Nguyên đã qua đời do một tai nạn . Mẹ Vương Tuấn Khải vì hôn ước năm xưa, và vì người bạn thân trước khi ra đi đã gửi gắm bảo bảo cho mình, cũng vì mama Khải đã bị yêu đứa "con dâu" này ngay từ cái nhìn đầu tiên ở phòng hộ sanh nên đã ẵm Vương Nguyên về nhà mình chăm sóc và cưng chiều như con ruột (má chồng nhà người ta). Lúc này Vương Tuấn Khải vừa tròn 2 tuổi.
Khi mẹ Vương Tuấn Khải vừa ẵm Vương Nguyên vào nhà thì có cái cục bông tròn tròn, lùn lùn lon ton chạy ra .
-Vương Tuấn Khải: mama , mama đi đâu vậy? Mama đi gặp má hai phải hông, sao hông cho con theo? – Vương Tuấn Khải mắt long lanh to tròn ướt nước nhìn má Vương .
-: Ưm, mama đi gặp má hai … nhưng mà má hai của con không còn qua đây chơi với con nữa, má hai của con đã đi đến một nơi khá , rất xa nơi này, con có buồn không Khải Nhi? – Vương phu nhân quỳ gối xuống nói với Khải (tại nó lùn quá đọ)
-Vương Tuấn Khải: hức, hức …. Má hai không thương Khải Khải, má hai không thương …. Cơ mà má hai đem cả bánh trôi của con đi luôn hả? Mà mama ôm cục gì vậy *chỉ chỉ*? Hức…. hức
-Vương mama: yah, cái thằng này – má Vương bẹo má Khải – mama là đang ôm bánh trôi của con nha – cầm tay Vương Nguyên vẫy vẫy. Má hai nói con phải chăm sóc cho bánh trôi suốt đời, con có chịu không?
-Vương Tuấn Khải: Khải Khải chịu liền nha – lấy tay chọt chọt má Vương Nguyên, VN lúc này đang ngủ cái mỏ cũng hơi chu chu lên, Vương Nguyên lấy cái tay nhỏ xíu dụi dụi má rồi cũng ngủ tiếp. Vương Tuấn Khải thơm má Vương Nguyên cái chóc rồi cười tươi.
Vì Vương Tuấn Khải còn nhỏ nên ngủ cùng phòng với bama, để tiện chăm sóc, nôi của Vương Nguyên cũng để cạnh giường. Cứ tối tối, Vương Nguyên vừa e e hai tiếng đã thấy Vương Tuấn Khải bật dậy lon ton lắc mông bò đến bên mép giường đặt hai tay lên thành nôi chu chu mỏ.
– Khải Khải thương thương bánh trôi mà, ngoan ngoan nà, hay là đói rồi nha?
Vương Nguyên ngước đôi mắt to tròn lên nhìn Tuấn Khải rồi với cái tay nhỏ xíu, cụt ngủn của mình lên hươ hươ rồi nắm lấy ngón tay Tuấn Khải.
– MAMA, SỮA SỮA!!!
Baba Vương thầm cảm thán, có cục nợ bự bự là Vương Tuấn Khải, tối tối cứ nằm giữa, lại bám cứng lấy Vương phu nhân nay lại thêm "con dâu" tròn tròn như cục bông kia . Từ ngày có con dâu, Tiểu Khải đã chuyển sang nằm ở bìa giường cạnh nôi sau đó là Vương mama rồi mới tới baba … mới tranh thủ ăn đậu hủ có tí mà đã … số tui thiệt là khổ nha .

    Chưa có bài viết nào được lên lịch