[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 9

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 9

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Mai là ngày nghỉ lễ, cho nên ai cũng muốn về nhà sum họp, từ tất cả giúp việc, bảo vệ cho tới quản gia Lâm. Haizzz… cơ mà mai mới là ngày lễ mà, chiều nay mọi người đã xách vali về nhà rồi, để nó ở đây một mình buồn muốn chết! Không phải là nó không muốn về mà là vướng víu cái cục nợ nào đó đang bị ốm, mọi người đi hết, nó đành hi sinh thân mình ở lại. Về phần ông bà chủ, đi công tác suốt từ đời nào chưa diện kiến nó, í lộn, nó còn chưa biết mặt.
Đã chiều muộn, đúng là " Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ ", nó đang thực sự rất là chán, bên ngoài kia mây đen vần vũ. Đứng trước cửa nhà tiễn mọi người xong, nó thẫn thờ, vậy là cả căn nhà to đùng này chỉ còn mỗi nó với tên Cua Đao đáng ghét.
Đột nhiên Ào…Ào…
Í mưa! Túm váy chạy thẳng vào trong nhà.
-A! Thiệt là chán quá đi! Chán quá đi!
Bạn trẻ Vương nhỏ rảnh rỗi lượn quanh phòng khách than vãn với ai đó tên Vương Nguyên :v
Bỗng nhớ ra gì đó, nó nhìn đồng hồ, thế nào lượn lờ quanh phòng cũng hết 1 tiếng rồi. Bây giờ đã 6 rưỡi, cũng sắp đến giờ cho tên kia uống thuốc.
Cạch! Nó mở cửa, căn phòng tối om, chắc ai kia vẫn đang ngủ. Bật đèn lên, nó đặt khay thức ăn lên bàn, trên giường không thấy anh đâu, vội vàng nhìn quanh thì thấy phòng tắm đang sáng và tiếng nước chảy.
" Aizza… Tên khùng này, ốm vậy mà đi tắm, đến bao giờ mới khỏi bệnh đây?"
Đang mải nghĩ đột nhiên cửa phòng tắm mở, anh bước ra, đầu tóc ướt nhẹp, chỉ quấn mỗi chiếc khăn ở thân dưới.
Ể ể, cùng là con trai cả mà, sao có thấy gì đó như là xấu hổ ý nhỉ? Nó cúi gầm mặt xuống, lí nhí:
-Tôi mang cháo với thuốc lên cho anh! Với lại…- Ngẩng lên, nó giật bắn cả mình, không biết anh đã đứng trước mặt nó từ lúc nào, vội cúi xuống ngay- Đã bị ốm rồi còn đi tắm ( bệnh sạch sẽ ), đến bao giờ mới khỏi bệnh hả? Anh là bị ngốc bẩm sinh hay ngu từ trong trứng đấy? :3
Anh đen mặt, Bảo Bối a~ là một mà… Rất nhanh sau đó mặt hết đen vì đứng trước bộ dạng này của nó, anh chỉ muốn trêu chọc.
-Là em đang lo lắng cho tôi sao?
-Xí, anh mà ốm thì tôi khổ chứ ai khổ?
-Em coi, tôi khỏi rồi mà!
Vừa nói anh vừa cầm tay nó đặt lên trán mình. Nó giật mình không kịp phản ứng, ngước lên nhìn anh.
Thịch… Thịch… Sao thế này? Tim nó lại sao thế này? Sao tự dưng đập mạnh thế nhỉ? Nó nhìn anh không chớp mắt. Con người này, đúng là đẹp thật nha, bất kể là lúc hớn hở khoe cả mấy chục cái răng hay là lúc đao đao như thế này. Aish… nóng! Có gì đó cứ hút 2 người họ lại với nhau. Gần nữa, gần nữa…
" Yes I’m in love with you
I’m so in love with you"
Anh với nó giật mình, vội quay ra chỗ khác.
-Uhm…anh…anh khỏe rồi!- Cà lăm.
Xong lấy điện thoại từ túi ra, là mami gọi. Còn anh tiến về phía tủ lấy quần áo mặc.
Cuộc nói chuyện kết thúc trong 5 phút sau đó. Đại khái là má Vương nhỏ hỏi Bảo Bối có về không, Bảo Bối nói là không về được, rồi 2 bên dặn dò này nọ, hết!
Nó quay ra, thấy anh đã mặc quần áo từ lúc nào.
-Uhm… Khi nào anh ăn xong thì gọi tôi, giờ tôi xuống nhà!

Sự thật là ai kia vẫn chưa khỏe hẳn, do bạn trẻ Vương cuống quá nên không biết nói gì hết.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
22 giờ 17 phút
Nó cuộn mình trong chiếc chăn ấm áp. Mặc dù đang là mùa hè nhưng trời mưa nên nhiệt độ cũng hạ thấp phần nào.
XẸT… ĐÙNG…
Tiếng sét như muốn nổ banh trời.
Chưa đầy 1 giây sau đó: Á Á Á…, 3 giây sau đó mất điện.
Bị thứ tạp âm kinh khủng làm cho tỉnh giấc, mở mắt ra thấy đèn ngủ không sáng đoán là mất điện. Nó ngồi dậy, ngẫm lại coi lúc nãy có chuyện gì thì: đầu tiên là tiếng sét, sau đó là tiếng hét… Ấy khoan, tiếng hét? Hiện giờ nhà chỉ còn mỗi nó và anh…
" Thôi chết rồi! Không phải tên này lên cơn đao ra ngoài tắm mưa bị sét đánh đấy chứ?" -_-
Nghĩ đến đây, nó bịt miệng lại. Vội lần lần lấy cái điện thoại bật đèn pin lên, lần mò lên phòng ai kia, vừa đi vừa lẩm bẩm: " Cái tên này, sớm không đao, giờ đêm hôm khuya khoắt ra ngoài, trời lại sấm chớp, sét đánh cho không oan mà!( -_- Bảo Bối a~ sao cứ khẳng định mình đúng vậy hả? Độc mồm độc miệng quá nha~ )
Nói vậy thôi chứ người ta cũng lo sốt ruột lên chứ bộ, lỡ thật thì nó mang tội nặng rồi.
( Giải thích xíu: Do tất cả giúp việc đều ở chung 1 phòng nên phòng khá rộng, Bảo Bối ở góc trong cùng, từ chỗ giường ra đến cửa thời gian vừa đủ để nghĩ câu trên )
Cạch! Mở cửa phòng.
-Bỏ tôi ra… Bỏ ra… Ngươi là ai mà xông vào đây?
Chuyện là nó vừa mới mở cửa đã thấy một cái bóng đen lù lù trước mặt, đột nhiên cái bóng đó ôm chầm lấy mình thì không khỏi sợ hãi. Điện thoại lại rơi mất rồi, nó không thể nhìn thấy người kia.
-Bảo Bối~
Nó đang nháo, nghe thấy đó thì dừng lại:
-Anh…
Sau đó anh lôi nó lên phòng mình.
Và giờ nó đã biết tại sao một tên trông men lỳ như thế lại sợ sấm sét. Chuyện là xưa kia, năm anh mới 6 tuổi có nuôi 1 con cún tên là MeoMeo. Vào 1 ngày mưa tầm tã, anh với cún đang chơi trong nhà đột nhiên cún chạy ra ngoài, anh đuổi theo, vừa tới cửa đột nhiên thứ ánh sáng lóe lên, sau đó là thứ âm thanh kinh khủng vang. Anh ôm đầu, ngồi thụp xuống, nhắm tịt mắt lại. Đợi cho âm thanh ấy đi qua, anh mở mắt ra và trên sân… 1 khối nhỏ đen sì. Dáo dác nhìn quanh không thấy MeoMeo đâu, anh bật khóc. Vừa lúc quản gia Lâm ra tới, sai người lượm khối nhỏ lại, nói với anh đó là MeoMeo đã bị sét đánh chết. Anh đã khóc cả 1 tuần liền, kết quả là mắc bệnh sợ sấm sét sau này đây.
Cậu chủ nhà nó còn thao thao bất tuyệt trên trời dưới biển nữa, từ đầu tới cuối lọt tai được chuyện này. Còn gì đó nữa thì đến mắt cũng chả thèm nghe, cứ díu lại. Nó buồn ngủ quá đi thôi!
Cuối cùng không chịu nổi, nó đánh liều ngồi trên chiếc sofa cạnh giường, nhưng mà chống cằm, làm như mình đang rất chăm chú nghe chuyện.
-Em thấy có đúng không?
Gật_Ngồi thẳng dậy_Lắc loạn xạ
-Hả? Không đúng á?
-Không không, rất rất đúng!
" Trời ơi tôi buồn ngủ quá chừng, anh tha cho tôi đi mà!"
-Bảo Bối…
Im lặng.
-Bảo Bối a~
Vẫn là im lặng.
Ngồi dậy, thấy ai đó đang nằm dài trên sofa, qua những tia chớp rọi vào, anh thấy khuôn miệng nó đang chóp chép. Phì cười! Đúng là ngốc nhất thế giới mà!
Bật đèn pin điện thoại, anh tới tủ lấy ra 1 chiếc chăn mỏng.
Nhẹ nhàng đến bên em, phủ lên em một màn ấm áp!
*****************************************************************
Rất xl mn vì mk đã post trễ
Bù lại chap này thực dài a~
Mn thông cảm cho mk, tuần rồi nhiều bài kt quá!
Cho xin cái ý kiến *tim tim*

    Chưa có bài viết nào được lên lịch