[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 8

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 8

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

-Này! Này, dừng lại đã!
Anh làm như không nghe thấy, tiếp tục kéo nó đi.
-Này, tôi bảo anh dừng lại mà!
Anh dừng lại, quay ra nhìn nó:
-Bảo Bối, em lại muốn nghịch gì sao?
-Nghịch nghịch cái đầu anh- Nó gắt lên- Tôi buồn đi WC!
-A vậy à? Hihi Bảo Bối, vậy đi thôi!
Xong lôi nó đi. Đến trước cửa phòng WC, nó vội vàng mở cửa, vừa mới mở được cánh cửa ra thì:
-Bảo Bối!
-Sao?- Nó quay ra.
-Đó là WC nam- Chỉ chỉ.
Nó ngước lên nhìn tấm biển, mặt mũi đen lại. Vào đúng phòng mà cũng không phải là đúng phòng. Thiệt éo le! Đành ngậm ngùi lết sang phòng bên cạnh là phòng nữ.
Sau khi giải quyết xong, nó bước ra, anh lại lôi nó đi xềnh xệch. Ra tới ngoài cửa, ấn nó vào xe.
Bây giờ là 2 giờ chiều, bầu trời đầy nắng.
Anh dừng xe lại bên một bờ biển rộng lớn. Nó phấn khích nhìn ngó xung quanh rồi quay sang nhìn anh, hai mắt híp lại, cười ngọt ngào.
Trái tim anh nhộn nhịp, bắt đầu chế độ đứng hình.
Ai kia vẫn là đang nháo, nhìn hết bên này lại ngó bên nọ, tháo dây an toàn, đưa tay mở cửa xe nhưng… xe vẫn khóa. Quay sang nhìn anh thì thấy anh đang nhìn mình chằm chằm. Nó nhíu mày, dẩu môi khó hiểu:
-Tiểu Khải…
Đùng! Là anh đang chuẩn bị "tỉnh" thì nghe Tiểu Bảo Bối gọi mình lại rơi vào trạng thái chết lâm sàng lần nữa.
-Này!- Chọt vào người anh.
-…
-Này này!- Chọt chọt.
-…- Vẫn là đơ.
-Này này này!- Chọt chọt chọt.
Bên kia vẫn không động tĩnh gì, nó tức mình chọt mạnh một cái.
-Ai ui!- Anh kêu lên- Bảo Bối, em làm gì vậy a~
-Ai kêu anh không mở cửa xe cho tôi. Mau, mở đi!- Nó chu mỏ lên.
Ây yo, đáng yêu quá nà! Anh cười, bấm nút mở cửa, nó liền phóng ngay ra ngoài.
-Tiểu Khải, hihi…- Còn ai đó đang ngồi tuki vài giây.
Cái bóng dáng bé nhỏ đứng đón từng đợt sóng vỗ bờ, từng cơn gió mang mặn mùi biển cả tràn vào, mong manh tựa như một quả cầu pha lê. Nhưng pha lê này… không dễ vỡ. Nó dang tay gói trọn tất cả vào lòng, tận hưởng những gì tuyệt vời nhất.
-Bảo Bối a~
Nó giật mình quay ra, aizza… Cái con Cua đáng ghét kia, phá hỏng hết cả khung cảnh lãng mạn. Nó làm mặt xấu, giậm chân một cái rồi đi qua chỗ khác.
-Bảo Bối, em dám trêu tôi… Đợi đó!
Nói xong, anh chạy đuổi theo nó. Thỏ Nhỏ quay lại, thấy có con Hổ nào đó đang đuổi theo mình thì la toáng lên, xắn váy lên chạy:
-Này! Không được lại gần tôi! Đứng đó!
-Em trêu tôi!
-Ai làm gì anh! Đứng đó! Á…
Có ai đó bị cắm mặt xuống cát, là do cuống lên, hai chân đập vô nhau và kết quả là…aish…
-Bảo Bối! Bắt được rồi nha!
Nó ngẩng khuôn mặt lấm lem cát lên, thấy tên kia đang đứng trước mặt mình hớn hở, thiệt bực quá đi! Trở mình để dậy.
-Nào! Đưa tay đây.
Lại ngước nhìn anh, xong bắt lấy bàn tay trước mặt, giật mạnh một cái rồi chạy ra khỏi hiện trường gây án vài mét, nó ôm bụng cười ha hả.
Là bạn nhỏ chơi đểu bạn lớn, kéo bạn lớn ngã úp mặt, vùi mình trong cát.
-HAHAHA………………….- Cười như đã mấy chục năm chưa cười.
Anh ngẩng dậy, phủi sạch cát, có đem theo sự tức giận.
Nó lè lưỡi trêu anh rồi chạy biến đi, vẫn là cười không đỡ được hàm. Anh vùng dậy, đuổi theo nó:
-Bảo Bối! Tôi không tha cho em!
Là chân anh dài, chưa đầy 1 phút sau đã đuổi kịp nó. Anh nhào tới, xoay người nó ra, đẩy nó nằm xuống bờ cát. Hai người cứ thế nhìn nhau. Vài giây định thần lại, nó lắp bắp:
-Anh… anh làm gì vậy?
Nó nhìn thấy trong mắt anh, có gì đó là giận dữ và cả một điều gì đó nữa, lạ lắm! Hai tay nó vùng vẫy nhưng đã bị anh ép chặt xuống nền cát, hai chân giãy dụa:
-Thả tôi ra… bỏ ra…
Anh vẫn nhìn nó, chăm chú.
-Bỏ ra, bỏ ra!
Gương mặt yêu kiều kia đã rấy lên nỗi lo sợ.
Ánh mắt anh từ từ dịu xuống, đôi tay kia cũng nới lỏng dần, anh thả nó ra rồi ngồi xuống, hướng về phía biển kia.
Nó chống hai tay, gắng gượng ngồi dậy, xoa xoa hai cổ tay mình rồi tiến lại ngồi song song với anh. Bỗng cảm thấy mình cũng hơi quá đáng, quay ra nhìn anh. Nó đưa tay lên, gẩy nhẹ những hạt cát vàng trên tóc anh ra.
Anh giật mình, quay ra nhìn nó.
-Chỉ là tóc anh dính cát nên… tôi phủi nó ra thôi!
Từng âm sắc nhỏ dần, nhỏ dần, hai tai nó ửng hồng, cúi gầm mặt xuống cát. Anh phì cười, đưa tay xoa đầu nó, Bảo Bối đáng yêu quá đi!
Hoàng hôn buông dần…
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Có ai thấy ngọt ko??????

    Chưa có bài viết nào được lên lịch