[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 6

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 6

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Vương Nguyên chạy xuống nhà.
-A! Nguyên Nhi, may quá! Em xuống giúp chị một tay!- Nhã Sương thấy nó thì vui mừng ra mặt.
-Dạ?
-Lại giúp chị nấu ăn cho cậu chủ.
Liếc nhìn đồng hồ, đã hơn 10 giờ rồi. Nó thầm nguyền rủa tên chết tiệt làm mất cả buổi sáng của nó. Xong miễn cưỡng chạy lại chỗ bếp.
-Nhưng em không biết nấu ăn lắm đâu!
-Chị sẽ chỉ cho! Được rồi, ra xào nốt cái này giùm chị, xíu nữa thôi là được.- Rồi chạy ra chỗ khác.
Tay nó đảo đảo. Nhìn thật vụng về.
-Chị cho gia vị chưa?
-Rồi, chỉ cần chín là được thôi!
-Vâng!
" Cho rồi à? Cho rồi thì cho tiếp. " Một nụ cười ma quái xuất hiện.
Nó lấy lọ muối cạnh đó, xúc vào thêm 92119991182000 hạt muối, cảm thấy ít lại xúc thêm vài ba lần 92119991182000 hạt như thế nữa.
-Này thì ngon này! Này thì bắt nạt người ta này! Cho anh ăn muối cho bớt đao này! Cho thành Cua rang muối này!- Nó tự lảm nhảm một mình.
-Hát hò gì thế?- Chị à, đi khám tai đi, là Bảo Bối đang mắng ( yêu ) chồng, đang quan tâm thái quá chồng chứ hát hò gì?
Nó giật mình, vội đặt lọ muối lại chỗ cũ.

-À vâng…Yes I’m in love with you…I’m so in love with you…lalala. Xong rồi, em bày ra nhé!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trên bàn ăn hiện tại, rất là nhiều món nga~ Có cả món humberger mà anh rất thích, nhưng điều đặc biệt lại ở món khác cơ.
Két…cánh cửa phòng nặng nề mở ra, anh bước vào, thấy nó đứng cạnh bàn ăn thì khẽ cười. Nó hếch mũi một cái rồi quay đi làm ngơ. Anh tiến lại chỗ bàn ăn, trước khi ngồi xuống đưa tay bẹo bẹo má nó một cái, cười tới híp tịt cả mắt lại:
-Bảo Bối, Bảo Bối…
-Á đau, anh bỏ tay ra!- Nó túm lấy cổ tay anh, gạt ra.
Anh ngồi xuống:
-Bảo Bối, ngồi xuống ăn với anh!
Nó trố mắt: " Uầy, tên này vấn đề rồi! "
-Xin lỗi, tôi không dám!
-Có gì đâu chứ! Ngồi xuống đi mà!- Thiếu gia nhà họ Vương đang để lộ bộ mặt mèo, coi kìa, meo meo nũng nịu. Thực chỉ muốn bắt về nhà nuôi.
-Không! Tôi ăn rồi! ( Nói dối )
-Vậy sao? Chán nhỉ!
Thế là mèo Khải đành ăn một mình.
Có ai đó làm bóng đèn nãy giờ…
Có ai đó đã được phong danh hiệu bóng đèn sáng nhất năm…
Nhã Sương đầu đầy hắc tuyến. Này này, bà chị này đang trong tình trạng FA đó nha!
Trở lại với hai bạn trẻ.
Anh ngồi ăn rất ngon lành, hết món này tới món khác, duy mỗi đĩa xào là không hề động đũa. Nó thấy ngứa ngáy, không thể để công mình thành công cốc được nên gặng hỏi:
-Sao anh không ăn món kia?- Chỉ chỉ.
Anh nhìn theo hướng tay nó chỉ:
-Tôi không thích ăn rau!
-Sao lại thế? Rau rất tốt cho sức khỏe mà!
-Nhưng mà tôi không thích!
-Bảo sao, ăn rau nó mới khỏe mạnh, anh phải ăn vào!
-Không thích, Bảo Bối đút cho anh mới ăn!
Mặt nó đen sì, cái tên này, càng ngày càng Đao nặng rồi. Nhưng mà vì sự nghiệp trả thù, nó đành làm cái trò bảo mẫu này. Cầm thìa với đũa lên, nó gắp một đũa thật to.
-Nào a~
Anh há miệng, măm măm và…khựng lại, chạy vô nhà WC.
Nhã Sương cuống lên, còn nó thì cười sặc sụa!
5 phút sau, anh bước ra, nhìn Nhã Sương chằm chằm.
-Cậu chủ, có chuyện gì thế ạ?
-Thử thì biết!
Bà chị rón rén tiến lại, gắp một miếng bỏ vào miệng. Một giây sau, chạy vô nhà WC.
Nhã Sương bước ra, gương mặt hết sức vô tội:
-Cậu chủ, tôi thực sự không biết tại sao nó lại mặn thế! Tôi xin lỗi!- Cúi rạp người.
Nó không nhịn thêm nữa, ôm bụng cười như chưa được cười bao giờ.
Cả 2 người còn lại quay ra nhìn nó khó hiểu. Nó vẫn cười như điên.
Chờ cho nó cười xong, anh tiến lại chỗ nó, kéo tay nó đi:
-Bảo Bối, em được lắm!
-Này, này, anh kéo tôi đi đâu?
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nhân dịp sn Đại Ca, mk post cho cả nhà!

    Chưa có bài viết nào được lên lịch