[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 53 [Hoàn]

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 53 [Hoàn]

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

3 năm sau, Vương Tuấn Khải trong 3 năm này hướng ngoại, 1 mực hết lòng vì nhà vợ. Nhưng mà ba mẹ Vương vẫn chưa biết chuyện của 2 người đâu.
Vương Nguyên đã ra trường, qua Tết này mới đi làm thử, thanh niên hai mấy tuổi đầu mới xa ông xã có mấy hôm mà nhớ không chịu được bèn gọi điện nói lời buồn nôn.
-Ông xã, em nhớ anh quá đi a. Tiểu Khải, Tiểu Khải, bây giờ hết cớ để ở cùng nhau rồi, anh xem có cách nào kéo em đi theo được hay không?
Còn nhớ mấy năm trước Vương Nguyên vì gia đình mà đem danh dự để trong váy giả gái không? Người ta bây giờ cũng vẫn vì gia đình, vì gia đình nhỏ của bản thân.
-Anh qua gì mà qua. Nghĩ cách đem em đi đi!
"Cạch"
Nguyên giật mình quay ra phía cửa, mẹ Vương tròn mắt nhìn cậu, không tin nổi vão những gì mình vừa mới nghe.
Sau đó Vương Nguyên lần đầu trong đời bị ba đánh, còn bị nhốt trong phòng nữa. Tại sao a? Cậu thích Vương Tuấn Khải thì sao chứ, tình yêu là thứ tình cảm cao thượng mà, cậu biết ba mẹ không thích điều này nhưng còn đem mông ra tét nữa, tủi thân quá đi. Vương Nguyên nằm trong chăn gào khóc thật lớn, ba mẹ Vương nghe thấy cũng vô cùng xót xa trong lòng nhưng biết làm thế nào bây giờ?
"Khải a, ba mẹ em biết chuyện rồi"
Đọc xong tin nhắn này, Vương Tuấn Khải đang ăn cơm Tất Niên cùng gia đình vội vàng chạy xe đến nhà cậu. Dùng tấm lòng, dùng chân thành dùng tất cả những gì có thể cuối cùng anh cũng cảm hóa được ba mẹ Vương cho gặp Tiểu Nguyên.
Mở cửa phòng ra anh liền thấy 1 cục chăn bông trên giường, nhẹ nhàng đi tới kéo chăn lên, Nguyên đem đôi mắt sưng húp ngước nhìn, nhận ra là anh thì nhào đến ôm khóc lóc.
-Tiểu… Khải, em không muốn… chúng ta… chia tay đâu…
-Tầm bậy. Sẽ không chia tay!- Anh vuốt vuốt mái tóc mềm đang đặt trên đùi mình.
-Ba… ba tét mông em nữa.
-Ngoan, không đau nữa rồi!- Vương Tuấn Khải đưa tay xoa xoa cái mông nhỏ. Bảo Bối làm nũng thật quá đáng yêu, tranh thủ ăn đậu hủ 1 chút.
Sau đó 2 người dắt tay nhau đi xuống nhà trình bày, năm hết Tết đến với lại yêu thương con trai bảo bối lắm lắm cộng thêm Vương Tuấn Khải là người đàn ông tốt, ba mẹ Vương cũng chấp nhận mối quan hệ của 2 người.
Tết này là cái Tết hạnh phúc nhất trong 23 cái Tết đã từng đón của Vương Nguyên.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
-Vương Tuấn Khải, anh có điều gì giấu em không?
-Có chuyện gì mà Bảo Bối của tôi giận thế này?
Vương Tuấn Khải đi làm về, cởi áo khoác ngoài, tiến lại định thơm má cậu nhưng 1 mực bị từ chối, Nguyên đẩy anh ra.
-Thôi đủ rồi, anh diễn có mệt mỏi không? Đây là cái gì hả?
Mắt cậu long lanh 1 màng nước, đem mấy tấm hình trong tay đáp vào người anh. Anh cúi xuống nhặt lên, trong hình là anh và 1 người phụ nữ có thai đang sánh bước, còn cười nói vui vẻ nữa.
-Chuyện này…
-Anh đừng nói gì nữa, anh càng nói tôi càng thêm ghê sợ. Vương Tuấn Khải, tôi biết tôi không sinh được con cho anh nhưng anh làm vậy không phải quá tàn nhẫn với tôi sao.
-Nguyên… không phải như em nghĩ.
-Đủ rồi. Thà anh cứ nói thẳng ra, tôi có tự trọng, anh muốn chia tay thì chia tay chứ lén lút sau lưng tôi thế này, anh xem tôi là kẻ ngốc sao?
-Không, nghe anh giải thích đã…
Vương Tuấn Khải ôm chặt lấy cậu nhưng lần nữa bị cự tuyệt.
"CHÁT"
-Tôi không phải đồ chơi của anh!
Nguyên khóc, lao thật nhanh ra khỏi nhà. Anh muốn có con, cậu không lẽ không muốn sao? Chuyện con cái 2 người cần thời gian để bàn bạc thế nhưng anh lại… Đúng là anh không yêu cậu nữa? Tại sao từ đầu tới cuối người nhất kiến chung tình là cậu rồi người tổn thương sâu sắc cũng là cậu? Vương Tuấn Khải, anh chưa bao giờ lừa dối cậu, thế mà lần duy nhất này anh lại chạm ngay tới giới hạn chịu đựng, thẳng tay bóp nát cái gọi là chân thành nơi ngực trái mong manh. Tình yêu này đã trở thành chuyện cũ, tất cả chỉ là làn sương sớm nhanh chóng tan biến trong nắng mai hay tựa làn khói chiều phút chốc lạc mất trong bóng tối thăm thẳm.
‘Giờ tình anh như bức tranh bằng nước mắt không màu sắc
Nhẹ nhàng và trong suốt cho dù đau đớn vẫn lặng im
Trách ai bây giờ… Trách mình thôi…’
Vương Nguyên nhốt mình trong phòng, ba mẹ Vương có gọi thế nào cũng không chịu thưa. Cậu mệt mỏi lắm rồi. 2 người bằng mọi giá vượt qua rào cản gia đình, thế nhưng tưởng chừng như tất cả đang ủng hộ 2 người thì anh lại lạnh lưng quay lưng với cậu. Rốt cục hạnh phúc chẳng bao giờ đậu lại trên tình yêu của 2 thằng con trai.
Hôm nay Nguyên xuất viện, do suy nhược cơ thể mà phải nằm viện 2 hôm, trong 2 hôm này vẫn không cảm thấy khỏe hơn vì trái tim chẳng còn đập cho ai nữa. Vương Tuấn Khải không gặp mặt cậu, dẫu là Nguyên buông lời chia tay nhưng Vương Tuấn Khải còn chưa hồi đáp, ít nhất nên đến để rành mạch khoảng trống giữa 2 người chứ, hay đơn giản sự im lặng này là nguyện ý buông tay? Sau này lướt qua nhau trên đường đời, ánh mắt cũng chẳng buồn đánh rơi cho nhau, nghĩ tới sao tâm can thấy nhức nhối. Hơn 6 năm bên nhau kết quả vẫn như ngày đầu chưa từng gặp gỡ.
1 thân xanh xao, Nguyên đi kế mẹ Vương đến trước quầy thu ngân.
-Nguyên Nguyên…
Trái tim cậu chợt le lói 1 tia sáng nhưng thứ ánh sáng mập mờ đó vụt tắt khi quay ra. Anh vẫn nắm tay cô ấy, còn đem theo 1 thiên thần đáng yêu đang nằm trong cái bụng nhô lên kia nữa. Để là gì chứ, dù cố tình hay vô ý chạm mặt cũng đã như người dưng rồi sao phải tốn thời gian tổn thương nhau.
-Me, con ra ngoài với ba trước.
Mẹ Vương thở hắt ra gật nhẹ đầu.
Đứng trước xô bồ của cuộc đời bộn bề, Nguyên… mạnh mẽ lên.
-Em không muốn kết hôn với anh nữa?
Vương Tuấn Khải quay lưng nắm lấy tay cậu. Là ai không muốn kết hôn nữa đây, cậu cố gỡ tay anh ra.
-Đứa bé kia là con của chúng ta.
Cái gì, mọi hành động của Nguyên ngừng lại, lập tức quay ra với vẻ mặt không thể tin nổi.
-Nguyên Nguyên, em ngoài ăn với ngủ thì không biết gì về khoa học sao?
Anh phì cười trước bộ dạng ngây ngốc của cậu.
-Đúng vậy, chúng ta có con rồi.
Còn nhớ khoảng 6 tháng trước Nguyên có nhập viện để cắt ruột thừa, trong cơn mê thuốc bác sĩ đã tiến hành tất cả.
-Khiến anh có con rồi bây giờ lại trốn bỏ trách nhiệm sao?
Đáy mắt Nguyên ngân ngấn nước, 2 má phiếm hồng xấu hổ.
Vương Tuấn Khải quỳ xuống, 1 tay nắm tay cô gái kia, 1 tay lấy từ trong túi ra cặp nhẫn giơ lên trước mặt cậu.
-Nguyên Nguyên, lấy anh nhé!
Cậu lung túng, chưa bao giờ nghĩ mình được cầu hôn ở tình huống thế này, có chăng Vương Tuấn Khải sẽ cầu hôn cậu ở 1 nơi đẹp đẽ chỉ có 2 người.
-E… em không muốn anh mất mặt trước bao nhiêu người…
Vương Tuấn Khải lại bật cười bởi con người ngốc nghếch trước mặt, nói 3 từ "em đồng ý" không phải sẽ ít tiêu tốn calo hơn câu kia sao?
-Được, vì cái gì cũng được miễn là em yêu anh.
[Toàn văn hoàn]
#################################
Hiuhiu thế là end fic rồi đó mấy chế ơi.
Về cảm nhận của tui về cái fic này thì tui thấy nội dung tình tiết được thôi chứ văn phong vẫn non kém quá. Còn mấy chế, mấy chế phát biểu cảm xúc đi a, gạch đá gì tui nhận hết.
Phiên ngoại đầu tiên sẽ theo ý của chế nào cmt đầu tiên nha.
Cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ fic trong hơn 1 năm qua! Và về fic mới, tui vẫn đang lựa nên viết cái nào trước, sau này ra lò mong các bạn vẫn ủng hộ tui

    Chưa có bài viết nào được lên lịch