[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 52

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 52

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên vẫn tiếp tục học ở trường Nam Trung, chỉ là đùng 1 cái Vương Tuấn Khải được lên lớp 11.
1 năm sau đó, Vương Tuấn Khải bụng nhô lên 1 tí, đừng hiểu lầm, ấy là bởi vì bế quan thi lên cao khảo được bạn trẻ sống chung nhà bồi bổ cho. Còn người tình nguyện đi làm tình nguyện kia gầy đi trong ánh mắt chua xót, cân nặng tăng đều đều của người được chăm sóc. Vương Tuấn Khải khóc không ra nước mắt, ngắm mình trong gương mà cảm thấy phi thường xấu, lắm lúc đi tập gym thế nào lại bị phát hiện, sau đó về nhà học bài. Nhưng mà được Bảo Bối cưng chiều thế này thực thích nha, hihi.
Ngày Vương Tuấn Khải đi thi, thương bé con cực nhọc nên không gọi dậy đi cùng mình. Kết quả là sau khi thi xong mở điện thoại lên có đến mấy chục cuộc gọi nhỡ từ cùng 1 số, vừa ra tới cổng anh liền bị 1 bóng nhỏ ôm chầm lấy khóc oa oa trách cứ. Ngày thứ 2, thứ 3 anh đi thi, Vương Nguyên đặt chuông báo thức khắp phòng nhưng chuông còn chưa đổ cậu đã dậy rồi, lục đục ra ngoài làm đồ ăn để lại anh trong đủ tiếng nhí nhéo.
Ngày Vương Tuấn Khải nhận kết quả thi, Vương Nguyên phải vào viện chăm sóc ba Vương ngã bệnh. Vừa xác nhận được điểm số, anh liền lao ngay tới bệnh viện ôm lấy Bé Con trốn vào 1 góc la khóc inh ỏi rằng mình rớt môn thi đầu tiên. Bạn trẻ kia lại càng đau khổ hơn, tự trách bản thân quá vô dụng. Chuyện của sau này là Vương Tuấn Khải vẫn đi học Đại Học, chẳng qua là trêu người kia chút xíu thôi, tổng điểm của anh từ trên xuống xếp hạng 9 chứ bộ.
Trái ngược với Vương Tuấn Khải, năm Vương Nguyên thi cao khảo vô cùng gầy gò, ăn bao nhiêu cũng không béo, còn Vương Tuấn Khải lại ủy ủy khuất khuất đi giảm cân.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
1 năm sau…
King…koong…
-Đây đây tới rồi đây!
Vương Nguyên sáng sớm đang nấu ăn nghe thấy tiếng chuông cửa vội vàng chạy ra, thân vẫn đeo tạp dề, bộ dạng như 1 người vợ đảm đang vậy.
-Cậu là Vương Nguyên?
-Là tôi.
-Cậu có bưu kiện, mời kí vào đây để nhận hang.
Nguyên lau lau tay ướt nước vào tạp dề, đắc ý đem cả cái xúc xích ốp lên trên giấy, vô cùng tự hào vì cái chữ kí mình mới nghĩ ra. Xong xuôi ôm hộp giấy đi vào, không khỏi tò mò cậu liền mở ngay ra xem. Oa, là thiệp cưới của Hạng Vũ với Từ Lâm nha, còn có 1 đôi vé máy bay nữa. Hà lan, Hà Lan, 2 người này sang Hà Lan kết hôn.
-Bảo Bối, cái gì thế?
-Không, không có gì a- Cậu vội vàng giấu ra sau lưng- Anh mau WC cá nhân rồi ăn sáng.
-Lại đây anh hôn 1 cái cho tỉnh ngủ nào!- Giang tay.
-Không!
Nguyên chu mỏ lên sau đó rón rén ôm hộp giấy chạy lên phòng. Cái gì mà hôn 1 cái cho tỉnh ngủ, Vương Đại Nguyên đây không ngu si nữa đâu, tuần trước cũng vì câu nói này hại cậu liệt giường cả ngày, mà cái lí do sâu xa hơn thì ai cũng biết rồi đấy.
Loanh quanh 1 hồi, cuối cùng cậu cũng quyết định nhét hộp xuống gầm giường, Vương Tuấn Khải mà nhìn thấy thứ này sẽ nổi điên lên mất. Trước đây không ưa Hạng Vũ, sau khi biết Hạng Vũ với Từ Lâm là 1 cặp vẫn rất không ưa, Vương Tuấn Khải cực kì cố chấp, cho nên ngày xưa mới tung hoành ngược thân bổn Bảo Bảo bé nhỏ đáng yêu đây. À thôi không nhắc điều đau thương nữa, hiện tại phải nghĩ cách để được đi đám cưới a.
1 bữa sang vô cùng ngọt ngào lại bắt đầu…
-Ông xã~
Vương Tuấn Khải may mắn vừa nuốt hết thức ăn xong nếu không sẽ phun đầy 1 bàn, nhưng đổi lại là máu mũi ròng ròng. Nguyên vội vàng rút khăn giấy lau cho anh.
-Nguyên Nguyên, từ giờ em cứ gọi thế đi!
-Ưm…-Gật đầu như bổ củi.
Lúc sau Nguyên giở tuyệt chiêu, cởi nút áo thứ 2 ra xốc xốc áo lên với vẻ mặt khó chịu:
-Aiya… mới sang sớm ra mà đã nóng vậy a.
Vương Tuấn Khải 2 mắt dán chặt vào cái cổ trắng nõn kia, vì lên Đại Học 2 người khác trường không chung lịch học với lại cũng nghĩ cho nhau nên tần suất giảm đi nhiều. Bây giờ nhìn người ta thế này thực câu dẫn mà.
-Anh cũng thấy nóng.
-Vương Tuấn Khải anh nhìn đi đâu đấy? Nhìn vào chân thành trong mắt em này!- Rướn người qua bàn nhìn thẳng vào mắt người đối diện.
Anh vô cùng thích thú trước bộ dạng xù lông của cậu, đưa tay nhéo cái mũi nhỏ.
-Có chuyện gì sao?
Nguyên thấy anh có vẻ đã có khả năng lĩnh hội bèn lon ton chạy tới chỗ anh, cả người mềm oặt ngồi trên đùi anh nhõng nhẽo.
-Ông xã, đang kì nghỉ hè mà, em muốn đi chơi!
-Ừ.
Vương Tuấn Khải cúi xuống hôn lên hõm cổ của cậu, Bảo Bối của anh ngày càng hư rồi.
-Anh không hỏi em muốn đi đâu à?- Đẩy anh ra.
-Tùy em!- Lại hôn xuống.
-Đi Hà Lan nhá!
-Ừm!
Vương Nguyên mừng đến nhảy cẫng lên, 1 mạch chạy lên phòng bỏ lại Vương Tuấn Khải bị từ chối mặt mũi xám xịt.
Rốt cục 2 thanh niên họ Vương kia vẫn không đi Hà Lan. Nếu không vì tiếc nuối khi về đến nhà của bạn nhỏ thì chuyến đi Tây Á vô cùng hoàn hảo, đây đây, người ta tiếc ra mặt đây này.
Buổi tối Nguyên ngồi trước màn hình máy tính nhìn hạnh phúc của người ta mà sụt sùi, tại sao trên đời lại có 1 chuyện tình đẹp thế a?
-Nhìn lão công nhà người ta kìa, còn lão công nhà mình trong đầu suốt ngày chỉ toàn mấy cái đen tối rồi khi dễ mình à…
Vương Tuấn Khải đứng đằng sau miệng méo xệch, thầm nghĩ đến bảy trăm mười lăm cách cầu hôn trước đó từng nghĩ tới.
############################
Tự dưng tui lại muốn có biến rồi
Mọi người năm mới hảo vui vẻ nha!!!!!
Mai tui up chap nữa cho 2 tháng biệt tăm biệt tích

    Chưa có bài viết nào được lên lịch