[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 51

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 51

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, toàn thân Nguyên ướt đẫm mồ hôi ngồi gọn lỏn trên giường bệnh. Ngoài kia trời đã tối đen như mực, ánh trăng bàng bạc hắt qua cửa sổ bao trùm lên cơ thể gầy guộc. Nguyên phải làm gì đây? Tiếp tục duy trì mối quan hệ với anh đổi lại là muôn vàn đau thương hay buông tay để tốt cho cả 2? Đã bao lần tan rồi hợp, trải qua thật nhiều sóng gió mới có thể có ngày hôm nay, lại yêu anh sâu sắc, cậu buông tay được dễ lắm sao? Nhưng với anh, anh lỡ như không yêu cậu nữa thì sao? Cậu không phải là không tin tưởng anh mà là cậu sợ, sợ nếu cái lỡ như kia là thật sẽ phải đối mặt với chia ly anh nói hoặc là day dứt đè nặng lên tâm can khi ở bên anh. Hay là chọn cái thứ 2 đi, chủ động rời xa anh, sẽ không áy náy nữa, chịu khó chôn vùi sâu sắc ở trong tim, nhưng anh còn yêu cậu chẳng phải là quá tàn nhẫn đối với anh sao? Nguyên không muốn hành hạ bản thân, càng không muốn anh vì mình mà khổ tâm. Cậu phải làm thế nào bây giờ?
Đôi mắt Nguyên dán chặt vào con dao gọt hoa quả trên bàn. Chết đi là 1 cách hay, cậu sẽ không khó xử nữa, anh có lẽ chỉ đau 1 lần rồi thôi. Bàn chân trần bé nhỏ đặt xuống nền nhà lạnh ngắt, Nguyên cầm lấy dao, lưỡi dao khẽ lóe lên dưới ánh trăng sáng.
"Ba mẹ, con xin lỗi. Tiểu Khải, em xin lỗi…"
Lưỡi dao từ từ kề lại gần cổ tay, Nguyên nhắm mắt chờ đợi 1 thiên thần xuống đón mình.
-Nguyên!
Nguyên bừng tỉnh, toàn thân bất động, đôi mắt long lanh ầng ậng nước nhìn về phía người gọi.
Vương Tuấn Khải chân dù đau nhói vẫn kéo lê từng bước chạy lại giằng con dao trong tay cậu ra ném sang 1 góc. Anh ôm lấy bờ vai cậu, vừa giận vừa thương con người bé nhỏ này. Nguyên ở trong lồng ngực anh khóc đến nấc nghẹn, nước mắt mặn đắng xát them nỗi đau cho vết thương trên bờ ngực trái. Nhưng có là gì so với trái tim đang vỡ nứt của anh. Tại sao tất cả cứ đổ dồn lên Nguyên, em ấy không chịu lớn này làm sao gánh vác được, phải chi cứ đặt hết lên người anh, mọi thứ anh đều có thể chống đỡ. Nguyên Nguyên, cũng tại anh vô dụng không che chắn được cho em.
Những tiếng nghẹn ngào đã dứt từ lâu, Vương Tuấn Khải trầm mặc nhìn ra bầu trời đầy sao sáng, bàn tay vô thức cứ vỗ vỗ lưng Nguyên cưng nựng. Đột nhiên cổ thấy ngứa ngứa, cúi xuống thì ra Nguyên ngước nhìn anh. Đôi mắt cậu sưng húp, anh chua xót đưa tay lau đi những vệt nước còn sót lại.
-Sao em chưa ngủ?
Chỉ 1 câu hỏi bình thường thế này thôi nhưng giọng anh ôn nhu khiến trái tim cậu khẽ run lên.
-Mình chia tay đi.
Những lời này thốt ra Nguyên tưởng như không thở nổi nữa, lồng ngực nghẹn ngào ép hang nước lại long lanh nơi hốc mắt.
Anh hiểu Nguyên đang nghĩ gì và muốn làm gì nên chỉ nhìn cậu chứ không đáp.
-Em không xứng với anh nữa, à không, ngay từ đầu em đã không xứng. Mình cố chấp yêu nhau để rồi chịu bao thương tổn. Nếu cứ gắn bó với nhau, sau này còn rất nhiều cái 10 năm nữa, em nghĩ em sẽ không đếm nổi sóng gió đâu. Vương Tuấn Khải, tương lai của anh rải đầy những cánh hoa, đừng vì em mà lạc bước sang gai nhọn. Em cũng mệt mỏi rồi, đừng ràng buộc nhau nữa, buông tay sẽ tốt cho cả 2 anh à…
Vương Tuấn Khải 2 mắt đẫm lệ, ngửa cổ hít 1 hơi sau đó kéo cậu vào lòng hôn lên mái tóc mềm.
-Nói em ngốc em cứ không chịu tin. Có ai nói chia tay mà vương vấn như em chưa?
-Em thật lòng.
Nguyên ngước lên nhìn anh, mắt đã ngập nước. Bàn tay ấm áp của anh khẽ ấn cậu vào lồng ngực mình.
-Khi anh bắt đầu nhận ra yêu em thật lòng, anh đã quyết định cả đời này phải giữ em lại bên mình cho dù em có tự nguyện hay không. Nguyên, những cái 10 năm sau này em chỉ cần nép vào anh là đủ rồi, mọi chuyện cứ để anh chống đỡ. Tương lai của anh không phải là gai nhọn hay thảm hoa mà là nhất thiết phải có em nắm tay chung đường. Anh không cho phép bản thân rời xa em, cũng không cho phép em rời xa anh.
Cậu nấc nghẹn, tay vòng qua ôm anh càng siết chặt hơn.
-Em xin lỗi…
Vương Tuấn Khải cúi xuống âu yếm nhìn mái tóc đen lấp lánh 1 mảng ánh trăng bạc, bàn tay vuốt nhẹ lưng cậu.
-Ngoan, đừng khóc. Anh mới là người phải xin lỗi, tại anh vô dụng mới để em rơi nước mắt thế này.
Ngoài khung cửa sổ, sao sáng đầy ắp 1 trời, gột rửa đi bao vẩn đục âm u gờn gợn.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Vương Tuấn Khải tay xách đồ ăn, khập khiễng từ căng tin đi lên.
-Tiểu Khải.
Anh quay lại nhìn người đối diện, mày khẽ nhíu.
………….
Vương Nguyên đang ngồi trên giường đọc sách nghe tiếng cửa mở liền rướn người dậy, nở 1 nụ cười tươi chờ anh nhưng nụ cười tắt ngấm khi nhìn thấy người mới bước vào kia.
-Bác… bác gái?
Bà Vương đặt làn quả lên mặt tủ rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bệnh. Nguyên biết ý vội vàng chỉnh lại chăn gối cho gọn hơn, bản thân cũng ngồi rất nghiêm túc.
-Vương Nguyên Nhi?
-A.
Nguyên khẽ thốt lên 1 tiếng, bác gái tại vì sao lại nhận ra cậu, cậu trước đây chỉ là chân quét dọn nhỏ trong nhà thôi mà. Bây giờ cũng đột nhiên nhắc lại chuyện này, có phải thêm lí do để cấm cản cậu lại gần anh rằng cậu đối với anh chỉ là giả dối, như trước đây cậu đã từng gạt anh?
-Cậu nghĩ chúng tôi ngốc sao?
-Không, không… ý cháu không phải như vậy.
-Thực ra tôi đến đây là vì chuyện của cậu và Tiểu Khải. Tiểu Khải là 1 đứa trẻ ngoan, nhưng từ nhỏ đã không được gần sự yêu thương của ba mẹ nên tính cách khá tự lập, tình cảm cũng thờ ơ lạnh nhạt. Nhưng từ khi gặp cậu, thằng bé đã thay đổi rất nhiều…
-Ý bác là…?
-Đúng. Có 1 thời gian tôi đã cho người theo dõi cậu và Tiểu Khải, thằng bé đã có rất nhiều thay đổi, biết yêu thương và hi sinh cho người mình yêu, cười nói nhiều hơn, điều mà trước đây tôi rất ít được thấy. Có lẽ do chúng tôi quá chú tâm vào công việc mà không quan tâm đến con cái khiến thằng bé thiếu thốn tình cảm, ảnh hưởng trực tiếp tới con người nó. Bây giờ cậu xuất hiện làm thay đổi nó, cũng xem như là điều kì diệu. Tôi muốn cậu cùng chúng tôi bù đắp bao thiếu sót những năm qua chúng tôi để lại…
-Bác…- Nguyên dường như vẫn không thể tin được những gì mình vừa mới nghe.
-Tất nhiên cũng chỉ có giới hạn, gia đình tôi không thể dừng lại ở Tiểu Khải được. Cậu hiểu chứ?
-Dạ.
Bà Vương nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài.
Ừ thì giới hạn, nhưng không cấm cản 2 người nữa, cậu vui quá.
##############################
Thế giới đang ngập tràn ánh Lam Lục, tui cũng vui lây, cơ mà sắp end rồi hiuhiu~
Klq nhưng sắp sinh nhật Bé Cưng nà, m.n vui vui vẻ vẻ cùng Bé Cưng bước sang tuổi 16 nha.
Klq nữa là m.n ghé qua cái shot tui mới up ủng hộ đuy

    Chưa có bài viết nào được lên lịch