[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 50

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 50

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Nguyên cố giãy, cố la hét nhưng tất cả đều vô dụng, 2 tay 2 chân cậu bị trói vào 4 góc. Giây phút bàn tay thô to kia luồn vào trong áo cậu, toàn thân cậu như bị điện giật đau đớn. Chiếc áo đã nhuốm màu đất nhanh chóng bị xé toang, cái lưỡi đỏ ngòm của hắn la liếm trên người Nguyên, đi tới đâi là để lại nước bọt tới đó. Thật nhơ bẩn, thật nhục nhã. Còn gì đáng hổ thẹn hơn, Nguyên cảm thấy mình đang là người bẩn thỉu nhất của xã hội. Cậu gào khóc, gọi tên anh thật nhiều, thật lớn, dẫu biết anh sẽ không nghe thấy nhưng vẫn ấp iu hi vọng. Trên thế giới này người ta thường nói có 1 loại thần giao cách cảm, cậu tin 2 người đủ sâu đậm để tồn tại cái thứ mơ hồ ấy.
"Vương Tuấn Khải cứu em, mau lên trước khi em không còn là của riêng anh nữa…"
Tên kia không chịu nổi Nguyên làm loạn, nhét giẻ vào miệng cậu. Không còn kêu gào được nữa, mà cũng không còn đủ sức để kêu gào nữa, Nguyên sực tỉnh rơi vào vô cảm.
"Vương Tuấn Khải, em có phải không còn là của riêng anh nữa? Em không còn trong sạch nữa… Anh còn yêu em không? Hay là đừng tìm em nữa, em không xứng với anh đâu…"
Vương Tuấn Khải, em muốn bao yêu thương đã qua chỉ là phù du cát bụi…
Vương Tuấn Khải, em muốn mọi chuyện chỉ như tranh nước không màu sắc…
Để bây giờ buông tay sẽ không còn gì vấn vương.
Toàn thân Nguyên chai sạn, mất dần đi cảm giác cơ thể nhưng trái tim thì đã vỡ nát, đau đến không khóc được nữa.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Điện thoại rung lên, tiếng chuông réo vang làm Vương Tuấn Khải bừng tỉnh khỏi nỗi dằn vặt. Nguyên Nguyên… Vội vàng mở máy ra, là số lạ gửi đến 1 video, trong thâm tâm anh hụt hẫng bao nhiêu nhưng vẫn quyết định xem.
"Chào cậu Vương, cậu hẳn là đang đi tìm người tình bé nhỏ của mình đúng không? Không cần tìm đâu, bé con đang được chúng tôi chăm sóc rất chu đáo. Cậu nhìn xem…"
Góc quay chuyển sang chỗ khác, đôi mắt anh trong chốc lát chuyển sang đỏ ngầu, bàn tay siết chặt muốn bóp vụn chiếc điện thoại. Chúng nó dám làm càn với Nguyên Nguyên của anh sao?
"Rất tốt không phải sao? Cậu Vương à, cậu nên xem lại bản thân mình đi, gái ngon bên cạnh không muốn lại muốn 1 thằng nhóc gầy trơ xương mới đụng chạm 1 tí đã xanh xao thế này. Hửm, có giỏi thì đến đây đi!"
Tên đang la liếm trên người Nguyên quay ra giở bộ mặt đầy thách thức với anh, cố tạo ra những tiếng mút mát thật to. Vương Tuấn Khải không xem nổi nữa trực tiếp tắt ngay video đi, gọi điện cho số gửi đến nhưng không ai nghe máy.
-Mẹ nó!
"Bốp!" Chiếc điện thoại vỡ tan trên nền xe.
Vương Tuấn Khải tính tới tính lui cũng không ra những kẻ chen ngang giữa anh với cậu lại dùng cái thủ đoạn hèn hạ này. Nhưng đều tại anh, tại anh lãng mạn không đúng lúc. Nếu cùng em ấy đi về chắc chắn chuyện này sẽ không xảy ra. Anh có phải nên chết đi rồi hay không? Người yêu thương nhất ở trong vòng tay mà vẫn để kẻ khác cướp đi mất. Nguyên, hình ảnh em ấy thất thần nhìn lên trần nhà, 2 má tèm lem những hang nước mắt đã cạn khô, sơ mi trắng ngả màu rách nát… tất cả cứ cắm rễ thật sâu, từng chút từng chút len lỏi đâm toạc trái tim anh. Là anh đã làm thiên thần của riêng anh vấy bẩn sao? Không được, anh phải cứu em ấy, có chết cũng phải nâng đôi cánh trắng lên, có chết cũng phải hôn lên nụ cười của em đã…
Vương Tuấn Khải trong sóng cuộn đột nhiên nghĩ tới chuyện trước đây, Nguyên bị đánh phải nhập viện anh biết là do Triển Nghi làm, thiết nghĩ đã là quá khứ mà cũng bận lo cho cậu anh mới tạm quên đi. Sự việc lần này gợi cho anh nhớ lại khi đó, anh khẳng định hiện tại cũng do nhỏ gây nên.
Anh đạp ga, xé gió lao đi.
"Nguyên… đợi anh…"
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
-Vương thiếu gia, muộn thế này đến có chuyện gì sao?- Quản gia nhà Triển.
Anh không để ý, trực tiếp bỏ qua lão bà, 1 mực xông vào gọi to tên nhỏ. Vừa vặn nhỏ cũng từ trên lầu đi xuống.
-A, Khải Khải tìm em muộn thế này là có ý gì?
Triển Nghi vừa tới gần anh liền đẩy ngã xuống sofa sau lung, ghì nhỏ thật chặt.
-Có gì lên phòng em nói, chỗ này không tiện đâu…- Nhỏ ngại ngùng quay đi.
-Nguyên Nguyên đâu?
Vương Tuấn Khải đột nhiên bóp cổ Triển Nghi làm quản gia hoảng sợ, vội vàng chạy lại nhưng bị anh quát cho mặt mày tái mét.
-Sao… sao anh hỏi em?
-Nguyên Nguyên đâu?
Anh không còn đủ kiên nhẫn hét lớn, lực ở tay cũng mạnh hơn 1 chút.
-Cái gì cũng Nguyên, Nguyên. Anh xem em là gì hả? Em làm biết bao chuyện vì anh như thế mà vẫn không bằng 1 thằng nhóc kém cỏi hơn? Vương Tuấn Khải, anh đừng mù quáng nữa, em…
-NÓI!
Nhỏ chưa nói hết cậu anh đã hét lớn, gân xanh nổi đầy tay, 2 mắt đỏ ngầu nhìn nhỏ tròng trọc.
-Không… không… Thả em ra…
Bản thân vốn là 1 tiểu thư cành vàng lá ngọc, được bảo bọc nâng niu từng chút, lúc này lại bị anh bóp cổ đến nghẹn nhỏ sớm đã không chịu nổi đành nói ra địa điểm. Nghe được câu trả lời anh liền hất nhỏ ra, nhanh chóng lao đi.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chiếc xe đen bóng 1 lần nữa gào thét trên quốc lộ.
Đó là 1 tòa nhà cao tầng đang thi công dở, có vẻ như đã ngừng xây dựng từ lâu. Anh vừa bước xuống xe liền kêu tên cậu. Từng chút thân thuộc rót vào tai Nguyên, yêu thương đong đầy cũng chẳng thể lấp hết những trống trải trong lòng cậu, lại càng làm vơi đi khát vọng tồn tại hơn.
-Bé con có nghe thấy không, anh hung đến cức bé con kìa, thật cảm động.
1 tên đá đá mũi giày vào mạn sườn Nguyên.
Vừa dứt lời thì cánh cửa sắt han gỉ mở ra, Vương Tuấn Khải đảo mắt nhìn quanh, thấy cơ thể bé nhỏ đang bất động trên nền đất vội vàng chạy tới. Nhưng mới được vài bước đã bị ngăn lại. Cuộc ẩu đả diễn ra.
Nguyên Nguyên vẫn thế, chỉ là trong đầu chợt vang lên khúc đồng dao ngày bé vẫn nghe.
Cánh cửa sắt lần nữa mở ra, Hạng Vũ, Từ Lâm cùng cảnh sát xông vào.
Bên chân máu tươi đang chảy thành dòng, anh lồm cồm bò lại chỗ cậu.
Anh cởi áo khoác ngoài đắp lên người Nguyên, mùi hương quen thuộc xộc lên cánh mũi, ấm áp lan tỏa khắp tâm can, từ đáy mắt Nguyên khẽ rơi ra 1 giọt nước mắt. Vương Tuấn Khải đưa tay lau đi giọt nước đó, trái tim khẽ nghe tiếng tí tách rơi.
##############################
Lâu lắm lâu lắm rồi mới động tới bộ này, thực xin lỗi m.n a~
Có phải văn chương của tui suy giảm nặng nề không?
Còn đây là chuyên mục pr: M.n ghé qua ủng hộ cái shot tui mới up nhé!!!

    Chưa có bài viết nào được lên lịch