[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 5

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 5

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

" Cốc! Cốc! "
-Vào đi!
Nó thở hắt ra một hơi, nén cục tức xuống rồi mới khẽ cầm tay nắm cửa, vặn nhẹ.
Hai mắt nó trố tròn, hàm dưới muốn chạm đất, tay chân bất động, máu không lưu thông, nội tạng đình công, không thể thở nổi.
" Sờ mớ? Cái gì thế này? "
Là do bạn nhỏ Vương nhìn thấy một khung cảnh rất ư là " nên thơ ". Vâng, hẳn là " nên thơ ", là nên những vần thơ dở ẹc. Chính là căn phòng này đang hết sức bừa bộn, mà không biết có phải phòng không nữa, tự thấy giống một bãi phế thải hơn. Gối chăn bung hết cả ruột gan, lông lá bay lả tả khắp. Quần áo thì đâu đâu cũng thấy. Giày dép, đồng hồ, vòng vèo, tất tay, tất chân nào là trên giường, trên sofa, trên bàn học, trên nóc tủ quần áo, tủ đầu giường, tủ sách, tủ giày, vân vân và mây mây. Nó chính thức tuyên bố: Mình đã đặt chân lên bãi phế thải sang choảnh nhất năm.
Mà công nhận tên này bày bừa kinh thật, mới có mấy chục phút đã tan tành căn phòng thế này.
-Bảo Bối!- Bỗng nhiên anh từ đâu chui ra, đứng sừng sững trước mặt nó, cười hớn hở, để lộ ra hai chiếc răng hổ.
Nó giật mình, lấy lại vẻ bình tĩnh. Có gì phải lo lắng đâu chứ ( tự trấn an )! Việc của nó, không phải ở đây! ( Bảo Bối a~ Cậu cũng ngây thơ quá dòi!)
-Anh…anh gọi tôi lên đây làm gì?
Vẫn cái vẻ hớn hở, sao nó ghét cái bản mặt này thế không biết?!
-Em giúp tôi dọn phòng này, chỉ thế thôi!
Cái điều mà nó không mong muốn nhất lúc này, là đang và sẽ xảy ra.
-Hả? Anh đùa sao?
Coi Bảo Bối nhìn yêu chưa kìa, anh đưa tay nhéo nhéo mũi nó.
-Việc này có thể đem ra đùa sao? Là việc dọn WC môi trường sống, môi trường có sạch đẹp thì sức khỏe mới được đảm bảo, mà nếu em để tôi ở bẩn thế này, có ngày tôi lâm bệnh chết, em cũng là mang tội giết người đấy nhé!
Nó gạt tay anh ra, xoa xoa cái mũi ửng đỏ của mình.
-Này, tôi mặc kệ anh chứ! Phận ai người ý lo, ai làm người ý chịu, ai kêu anh bày bừa ra rồi bắt tôi dọn dẹp? Mà mắc mớ gì tôi phải dọn? Đây không phải việc của tôi!- Vênh mặt, giậm tay giậm chân uỳnh uỳnh.
Sau đó không thấy anh nói gì, chỉ thấy anh cầm điện thoại lên rồi lướt lướt, gọi cho ai đó.
-Alo…quản gia Lâm, từ giờ Nguyên Nhi sẽ chỉ làm ở chỗ tôi!
Song đưa điện thoại ra trước mặt nó.
" Vâng, thưa cậu chủ! "- Màn hình hiển thị 3 chữ " Quản gia Lâm "
Anh nhìn nó, vừa cười, vừa nhét điện thoại vào túi quần.
-Đấy, em nghe rõ rồi nhé!
Nó ngây ngốc, đứng bất động toàn tập, 5 giây sau môi vén lên một nụ cười khổ, 3 giây sau đó thành cười đay nghiến, nhìn tên trời đánh thánh vật kia bằng ánh mắt ngập tràn lửa.
Thôi cũng đành ngậm đắng nuốt cay, nén cơn giận xuống mà làm việc. Vậy là bạn trẻ Vương chơi trò " con hến ", trò " ném bơ ", không thèm mở miệng ra nửa lời, câm nín dọn dẹp. Coi ai đó trong phòng như không khí, hay là như một cục rác di động không đúng bản chất, vì anh cứ yên vị trên giường mà coi gì đó, thỉnh thoảng cười rộ lên, ý là vẫn còn tính di động. Đúng là đồ Cua Đao đáng ghét!!!!! >.<
Sau một hồi hì hục dọn dẹp, chân tay, xương cốt nó như muốn dời rụng, thực mệt mỏi! Đưa hai tay lên vươn vai một cái, lắc lắc mình cho bớt mỏi, sau đó nhìn lại căn phòng này, tự lẩm bẩm: " Mình cũng thật siêu nhân quá đi! ". Ây mà khoan, còn một chỗ nãy giờ nó không đả động tới, đó là chiếc giường kia, bừa- muốn- chết! Vậy là túm váy tới đó.
Quần áo lung tung phèo, nó phải đem cất vào tủ. Nhưng mà có một cái áo, anh đè lên rồi. Thực chỉ muốn đạp ngay con Cua Đao đang ngủ kia ngay xuống đất mà!
Kéo, kéo…
Đột nhiên nó mất thăng bằng…
Kì lạ nha, lẽ ra là phải dập mông chứ, sao tự dưng thành dập mặt thế này?
Tua lại xíu nào:
Hồi nãy, mải kéo cái áo kia quá nên bạn trẻ không để ý, đột nhiên bị mất thăng bằng ngửa người ra, xong có gì đó kéo bạn trẻ lại và bạn trẻ hôn…
Nó mở mắt ra khó khăn, điều đầu tiên nó thấy là một màu trắng tinh khôi, là ga trải giường!
( Oa…oa… có người giở trò mà không thành kìa! )
Nó nhổm dậy, có gì đó đang vòng qua cổ nó, không cho nó dậy, thế là quay sang phải, đập vào mắt là cái bản mặt phóng đại của anh, đang rất gần, rất gần.
Nó sao thế này, tim nó bị sao thế này? Sao như muốn nhảy ra ngoài vậy? Không phải ngã thế tim đã gặp vấn đề rồi chứ? Hai má cũng thấy nóng lên. Không phải chấn động má nữa chứ?
Là im lặng…
Anh đột nhiên cười, nụ cười còn tỏa hơn nắng.
Thình thịch…
-Bảo Bối a~ Đáng yêu quá đi mất thôi!- Xoa đầu nó.
" Bịch! "
Sau khi cho anh ăn một chưởng, vẫn là ôm mặt túm váy bỏ ra ngoài. Ai kia lăn lóc trên sàn.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Mk mới lên kế hoạch post fic, từ h sẽ cố post đều đều vào tối T6 or T7
M.n ủng hộ nha <3

    Chưa có bài viết nào được lên lịch