[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 49

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 49

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

-Nguyên Nguyên, em đi về trước nhé!- Anh nắm tay cậu.
Nghe xong câu này, Nguyên khẽ siết bàn tay anh, cậu sợ giống như trước đây, mỗi buổi chiều đi học về anh nói cậu về trước còn mình thì bận chuyện rồi… Có thể chia ly lần thứ 2 nhưng liệu có thể quay lại không?
-Anh đi đâu?
Thấy sắc mặt Nguyên biến đổi, anh biết cậu đang nghĩ gì. Vương Tuấn Khải cười đưa tay xoa rối mãi tóc mềm của cậu.
-Đừng nghĩ ngợi nhiều, anh đây sống chết cũng phải bên em.
Nguyên an tâm phần nào, đi thêm 1 đoạn nữa 2 người tách ra. Trước khi đi anh còn dặn dò Nguyên cẩn thận.
Một mình trên đường đi học về, nếu là trước đây thì quá quen thuộc rồi, nhưng giờ không có anh lại có chút cô đơn. Cậu tin anh nhưng không có nghi là không tò mò về việc anh đang làm. Nguyên vừa đi vừa mien man, đột nhiên điện thoại réo lên. Ừm, số lạ nhưng cậu vẫn quyết định nghe.
-Alo…
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Vương Tuấn Khải dạo trong siêu thị lựa đồ. Anh muốn nấu 1 bữa cơm cho cậu, muốn tổ chức 1 party chỉ có 2 người, anh muốn Nguyên Nguyên của anh cảm nhận được ngọt ngào theo nhiều cách khác nhau.
Địa điểm hẹn là 1 quán coffee nhỏ nhắn ấm cúng, tới nơi Nguyên đã thấy Triển Nghi ngồi trong góc đợi, cậu lập tứ đi tới.
-A, cậu đến rồi?
-Có chuyện gì?- Nguyên ngồi xuống phía đối diện nhỏ, cậu biết nhỏ định nói gì nhưng vẫn hỏi.
-Cậu uống gì tôi gọi.
-Không cần, vào thẳng vấn đề chính đi.
Triển Nghi đưa tách lên miệng nhấp 1 ngụm coffee, sau đó đặt xuống bình thản cười với Nguyên.
-Cậu nóng vội như thế tôi cũng nói luôn. Biết điều thì mau mau biến đi khỏi cuộc đời Vương Tuấn Khải.
Vương Nguyên bật cười, quả đúng như cậu nghĩ.
-Tôi tự hỏi có phải cậu quá rảnh rang không, biết rõ câu trả lời mà vẫn muốn hỏi. Muốn nghe từ chính miệng của tôi sao? Được thôi, Vương Nguyên này chính là sẽ không bao giờ rời xa Vương Tuấn Khải!
Song cậu đứng dậy đi thẳng ra ngoài.
"Tôi đây có rảnh cũng không bao giờ muốn nhìn thấy mặt cậu. Đừng trách tôi, những việc tôi làm đều vì mọi người, vì xã hội này không còn nhơ bẩn bởi cái bọn đồng tính luyến ái nữa…"- Nhỏ nhếch môi đầy tà mị, đưa coffee lên nhấp 1 ngụm.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Xong xuôi tất cả mọi thứ, Vương Tuấn Khải hài lòng đóng cửa rời đi. Dừng lại trước tòa nhà quen thuộc, ôm đầy 1 vòng hạnh phúc trong tay anh đi lên tầng. Tra chìa khóa vào ổ, mở cửa ra thì bên trong tối om, Nguyên Nguyên ngủ rồi sao? Anh bật đèn đi tới phòng ngủ, bên trong không có ai cả, chăn gối vẫn nguyên vẹn. Mỗi lần mở cửa các phòng anh đều gọi to tên cậu nhưng đáp lại chỉ là những tiếng vang hắt ra từ 4 bức tường. Nguyên chưa về nhà, em ấy có thể đi đâu cơ chứ? Tâm can Vương Tuấn Khải bắt đầu rạo rực, nhanh tay lấy ra điện thoại gọi cho cậu. Từng tiếng chuông đổ dài cho đến khi tồn lại mấy vệt tút tút, anh gọi lại lần nữa, lần nữa… nhưng không ai nghe máy cả. Nguyên Nguyên chưa từng không nhận máy của anh thế này, mi mắt anh giật giật, làm ơn là do anh đang nghĩ quá nhiều thôi.
Vương Tuấn Khải thở ra 1 hơi cố lấy lại bình tĩnh. Vương Nguyên ở thành phố này mới 1 học kì, chắc chắn quen biết chưa nhiều, mà cũng chưa đủ sâu để đến nỗi hàn huyên không để ý anh gọi. Hạng Vũ, đúng rồi, sau anh thì Hạng Vũ chính là người cậu thân thiết nhất ở đây. Nghĩ tới anh liền lao ngay xuống tầng, vội vàng phóng xe đi.
Nguyên Nguyên, em hiện tại ở cùng tình địch của anh, anh còn thấy dễ chịu hơn cảm giác không biết em đang phương nào.
Đỗ lại trước tiệm coffee, Vương Tuấn Khải chạy vội vào trong gọi lớn.
-Nguyên Nguyên!
Hạng Vũ cùng Từ Lâm đang lau dọn ly tách nghe thấy thế liền ngẩng lên. Vương Tuấn Khải đi tới xốc cổ áo Hạng Vũ lên.
-Nói, anh giấu Nguyên của tôi đi đâu rồi?
-Sao? Tiểu Nguyên không phải ở cùng cậu sao?
-Đừng có giả vờ, Nguyên Nguyên đâu?
Từ Lâm cách đó vài bước chân cũng chạy lại cố giằng tay Vương Tuấn Khải ra.
-Cậu nói gì thế? Tiểu Nguyên mất tích sao?
-Còn không phải mấy người giấu em ấy đi?
-Tiểu Nguyên lâu lắm rồi chưa có đến đây.
Thất thần vài giây, anh bỏ tay khỏi người Hạng Vũ, quay người trở lại xe. Nguyên Nguyên của anh rốt cuộc đang ở đâu và với ai cơ chứ? Tất cả đều tại anh, nếu anh không để cậu 1 mình thì chắc chắn chuyện này sẽ không xảy ra, tại anh ngu ngốc! Hình ảnh cậu ngập tràn trong tâm trí anh, nhưng kế đó còn có cả khoảng không bao la đen kịt nữa. Vương Tuấn Khải lấy điện thoại lại gọi điện cho cậu…
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Lúc tỉnh dậy đầu óc Nguyên choáng váng nhìn mọi thứ trước mặt quay mòng mòng, phải mất lâu sau cảnh vật mới rõ nét hơn. Đây… đây là đâu, đồ vật hoang tàn bám hàng tầng bụi, trên trần nhà còn chằng chịt những mạng nhện, dưới ánh đèn tất cả lại càng ghê rợn hơn. Nguyên co người vào thì phát hiện tay chân mình đều bị trói, tại sao? Từng mảng kí ức được ghép, cậu nhớ rồi, cậu có đi gặp Triển Nghi, lúc ra ngoài cửa đột nhiên bị chụp kín đầu rồi ngất đi, sau đó thế này đây…
Đang nghi vấn bỗng có 1 tên mở cửa nhòm vào, Nguyên sợ hãi lùi lại 1 chút. Tên đó không nói gì, trở ra rồi dẫn them 1 tốp người nữa vào. Nhìn dàn người đô con xăm trổ đầy mình trước mặt, cậu không khỏi hoảng hốt lết từng chút về phía sau.
-Mấy… mấy người là… là ai?
-Quả thức rất hợp với gương mặt mĩ miều kia, giọng bé con rất dễ nghe nha- Tên đi đầu tiên cười đầy sảo quyệt.
Nguyên tiếp tục lùi, tới lúc tấm lưng chạm vào bờ tường lạnh ngắt vẫn thấy đám kia lại gần càng sợ hãi hơn.
-Đừng… đừng có lại gần tôi!
Anh cả của toàn bọn ngồi xổm xuống trước mặt cậu, bàn tay to thô ráp nâng cằm cậu lên.
-Nghe nói bé con thích đàn ông? Anh đây đột nhiên cũng muốn chơi thử xem 2 giới khác nhau thế nào…
-Buông ra!- Nguyên hét lớn, vung tay hất bàn tay bẩn thỉu của người kia ra.
Hắn nhếch môi đầy thích thú, ra lệnh cho đàn em trói cậu lại.
###############
Vừa rồi các bạn đón sinh nhật anh Đại vui chứ? Tui là tui ăn ở tốt ông trời chiếu cố cho không phải đi học, không phải đi lao động được xem full anh ý hát hò này. Hạnh phúc ing~
Cái fic này dự là sắp hết rồi đấy, tui sắp ra fic mới mọi người nhớ ủng hộ nha
Klq nhưng đừng ném tui, chap sau tui ngược Bảo Bối

    Chưa có bài viết nào được lên lịch