[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 2

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 2

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Nghe tiếng rơi vỡ mạnh, anh đang xem TV liền quay ra, hai mắt trố tròn: Con bé nào đây?
Thấy anh nhìn mình, nó lúng túng:
-A…xin lỗi cậu chủ, tại tôi bất cẩn.- Vội ngồi thụp xuống, lượm từng mảnh vỡ.
Anh đứng dậy, tiến về phía nó.
Nghe tiếng bước chân ngày một đến gần, bất giác nó thấy rùng mình.
" Vương Nguyên…mày đúng là hậu đậu mà, có lớn tiếng tí xíu mày cũng giật mình làm vỡ hết đồ. Phen này mày chết thật rồi *khóc thầm ing~ nhăn nhó ing~*"
-Đứng dậy đi!- Thanh âm vừa phải.
" Oa…oa…lớn chuyện rồi! "
Nó từ từ đứng dậy, khép nép:
-Dạ…dạ…cậu…cậu chủ bảo gì tôi ạ?
-Tên gì?- Anh nhìn chằm chằm vào con người trước mặt, chỉ muốn cười phá lên vì trông nó hiện giờ rất là ngờ nghệch.
-Vương Nguyên…Nhi.
-Bao nhiêu tuổi?
-Mười…15 ạ! " Sao nghe như đang hỏi cung mình? "
-Kém tôi 1 tuổi, ờ thôi, làm việc tiếp đi.
Nói rồi anh quay đi, gương mặt thoáng ý cười.
-Hơ…- Miệng nó méo xệch, chả hiểu gì cả, tự dưng hỏi nó mấy câu như tra hỏi tội phạm xong đi luôn.
Mãi một lúc sau nó mới ý thức được việc cần làm, ríu rít:
-Dạ vâng vâng, tôi dọn xong sẽ bưng đồ khác lên ngay ạ.
May cho nó là đồ ăn cũng chẳng có gì nhiều, chỉ có 1 chiếc humberger và một li sữa.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nó cố gắng nhanh hết mức có thể, 3 phút sau quay trở lại đứng trước cửa phòng anh, hít thở sâu lấy bình tĩnh, còn bị lớn tiếng như lần trước nữa chắc nó rụng tim mất.
Cộc! Cộc!
-Cậu chủ, tôi mang đồ tới rồi ạ!
Không đợi anh trả lời, nó mở cửa bước vào luôn.
Biết nó tới, anh khẽ liếc qua phía nó rồi quay vào xem tiếp TV. Tiểu Nguyên lon ton đặt đồ ăn lên bàn.
-Cậu chủ ăn…sáng ngon miệng ạ!
Ngẫm lại, 10 giờ rồi mà…ặc…ăn sáng?
Rồi nó quay đi.
-Này, đi đâu đấy?
-Dạ…tôi đi làm việc ạ!- Nó trưng cái vẻ mặt "đương nhiên" ra nhìn anh.
-Không lẽ lát ăn xong tôi tự rửa chén bát à?- Anh liếc sang khay đồ ăn.
-Ơ…đương nhiên là không ạ!- Lắc lắc đầu.
-Vậy ngồi đây đợi!
-Nhưng tôi còn nhiều việc, mà quản gia…
-Ai là chủ? Ngồi đi!
Nó đành ngoan ngoãn đứng ( Đại Ca nói ngồi mà thích đứng ) sau lưng anh. Ờ thì việc của nó bây giờ là
đứng, coi người ta ăn, xong thì dọn dẹp. Chậc! Dễ mà…Nhưng từ tối qua tới giờ nó chỉ có mỗi gói mì trong bụng. Xuống kia còn có cái mà ăn chứ ở đây làm gì có, lại còn phải coi người ta ăn nữa. Huhu…nó ghét cái tên này rồi đấy, triệt đường sống của nó. Đúng là bất hạnh đủ đường mà *khóc thầm*.
Ọc…ọc…- Cái âm thanh không mong muốn đã vang lên.
Lạy tất cả các vị thần linh tối cao, làm ơn đào cho nó cái hố, xấu hổ chết mất!
Nó cúi xuống nhìn cái bụng xẹp lép của mình rồi liếc nhìn anh, gượng cười trong đau khổ.
Nhìn cái biểu cảm ngây ngốc của nó, anh không thể nào đỡ nổi, bật cười thành tiếng.
" Cái tên đáng ghét! Tên xấu tính! Tên Cua Đao( tên này là do Tiểu Nguyên nhà ta tự thấy thế ) chết bằm! Dám cười trên nỗi đau của Vương Đại Nguyên ta!"- Hai tay nó nắm chặt, tức muốn phát điên.
Sau một hồi lên cơn đao, anh cũng ngồi thẳng người dậy, chỉnh lại quần áo bị xộc xệch, mặt thì cố tỏ ra nghiêm túc nhưng không thể nào giấu nổi ý cười:
-Này, uống đi!- Cầm li sữa trên bàn đưa tới trước mặt nó.
-Hớ…?- Hai mắt nó mở to, há hốc mồm.
-Haha…yên tâm đi, tôi chưa đụng chút nào đâu!
-Nhưng mà…-Lưỡng lự ing~
-Cầm lấy…
Ừ thì người ta có lòng Tiểu Nguyên đây cũng phải có dạ. Nó cầm lấy li sữa trên tay anh, đưa lên miệng.
"Sao cứ nhìn mình thế nhỉ?"
Anh nhìn nó chằm chằm, cười theo kiểu ba chấm( Không biết diễn tả thế nào nữa ).
-Vương Nguyên Nhi…
Nó đang uống thì hạ li xuống nhìn anh khó hiểu.
-Ử…( Một miệng đầy sữa ).
-Tôi thích em…
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Aida~ Lười quá đi à, hơn 1 tuần mới post, m.n thông cảm nhé!
Thực ra là định post từ hôm qua nhưng mất điện, bực gần die.
Vẫn rất là mong m.n ủng hộ. Vote hay cmt cho mk xin ý kiến nhé!

    Chưa có bài viết nào được lên lịch