[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 12

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 12

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

-Quản gia Lâm, nghe nói trong nhà có người mới!- Bà Vương đi kế bên ông Vương nói.
-Dạ, vâng!- Vội đi theo sau ông bà chủ.
Tim Vương Nguyên đập thình thịch, ngày đầu tiên đi làm cũng không run thế này.
-Cô bé này à?- Bà Vương đứng trước mặt nó hỏi.
Nó giật mình khi nghe giọng nói đầy quyền lực đó dường như đang đứng trước mặt, chỉ cúi đầu không dám ngẩng lên. Mà tự nghĩ bộ nó giống con gái vậy sao? Cũng chỉ là mặc váy con gái, đi giày con gái thôi mà, tóc tai vẫn thế có đổi gì đâu!
(Có cảm giác như đi ra mắt ba mẹ chồng :))
-Dạ vâng thưa bà chủ! Tên là Vương Nguyên Nhi ạ, kém cậu chủ nhà ta một tuổi!- Quản gia Lâm.
-Con chào ông bà chủ!- Nó vội cúi gập người.
-Được rồi, nhớ làm việc tốt!

Đến khi cảm nhận được tiếng đế giày gõ vào mặt sàn đi xa rồi nó mới dám ngẩng đầu lên, thở hắt ra một hơi. Khẽ nhìn theo tiếng bước chân. Oài, thiệt đúng là, chỉ cần nhìn người thôi cũng có thể nhìn ra núi money của họ.

Anh nằm trong phòng bật nhạc ầm ĩ. Nó mở cửa bước vào, giật cả mình, nhạc nhẽo muốn nổ tung màng nhĩ, tên Cua Đao này không lẽ điếc hay sao!
Mà cái tên này không biết là mắc bệnh sạch sẽ kinh niên hay là điên triền miên nữa, ngày nào cũng dọn dẹp phòng thì khỏi nói nhưng cứ tiếng nào cũng dọn một lần thì đương nhiên nó nghi ngờ. Ấy mà khoan, nói đúng hơn là anh tính nhốt nó trong phòng mình, một ngày 24 tiếng thì phải đến 14 tiếng nó có mặt trong phòng anh. Khoảng thời gian rảnh rỗi của nó là về đêm nên muốn làm gì thì cũng chỉ thực hiện vào ban đêm, mà đêm thì đương nhiên là ngủ, suy ra bạn trẻ chỉ có thể thực hiện việc muốn làm trong giấc mơ. Cái này có thể coi là bóc lột sức lao động của trẻ vị thành niên không? Huhu nó muốn làm đơn kiện.
Tự thấy căn phòng đã quá sạch sẽ rồi, nó chả thèm dọn dẹp gì nữa, đứng tựa vào cửa lặng lẽ nhìn ra ngoài. Đột nhiên tiếng nhạc tắt, nó không hề bận tâm, vẫn đứng yên.
Bỗng thấy eo mình bị siết nhẹ, bên tai tràn ngập thứ hơi ấm ngưa ngứa- một giọng nói trầm vang lên:
-Bảo Bối…
Giật mình quay ra, lại cái tình huống này, nhưng ngược lại là anh đang hôn má nó. Đơ vài giây nó vội gỡ tay anh ra, tiến lên trước chống tay vào ban công.
-Cơ hội!
Vừa thốt ra xong, nó đã lĩnh trọn cái cốc đầu nhè nhẹ từ anh:
-Em nói gì hả?
Ôm đầu ngước nhìn anh, ánh mắt đầy căm phẫn:
-Lại còn bạo lực!
-…- Hết nói nổi luôn.
Anh cũng tiến tới đứng kề nó, chống tay vào ban công. Một lúc sau, nhớ ra điều gì anh lên tiếng:
-Hôm nay không có lương!
What? Gì chứ? Không có lương?
-Tại sao?- Tròn mắt nhìn anh.
-Vắng mặt quá lâu, vượt quá thời gian cho phép. Thứ 2 là đứng ngắm cảnh không dọn dẹp phòng.
Nó quay mặt đi làm cái vẻ giận dỗi:
-Ba mẹ anh về!
Ai kia mặt lập tức đen lại. Thiên a~ về làm gì không biết, đang tự do thoảii mái thế này mà!
Thấy anh im lặng nó quay sang nhìn, phút chốc thấy rợn tóc gáy. Nhìn kìa, nhìn anh ta như muốn giết người tới nơi vậy. Đang định chuồn trước thì anh đột nhiên đi vào phòng:
-Em ở yên trong đây, cấm ra ngoài!
Thôi xong, nó rớt tiếp xuống 9 tầng địa ngục nữa, đành thui thủi tiến đến sofa ngồi tự kỉ.
Cốc! Cốc!
ÔI cứu tinh của đời nó!
Bên ngoài, quản gia Lâm mãi không nghe tiếng trả lời từ bên trong đành nói vọng vào:

-Mời cậu chủ xuống ăn cơm, hôm nay ông bà chủ về ạ!

~~~~~~~~~~~~~
10 phút sau anh đi xuống nhà, theo lời dặn lừ nó phải lẽo đẽo theo sau anh. Cửa phòng ăn mở ra, đã thấy ông bà chủ ngồi đó.
Bà Vương thấy con trai thì vui mừng khôn xiết, vội chạy tới ôm cổ:
-Tiểu Khải, cục cưng yêu quý của mẹ!- Hôn má- Mới có 2 tháng không gặp con mà xem này, cục cưng cao hơn bao nhiêu rồi. Ông thấy không?- Quay sang ông Vương- Nó càng lớn càng đẹp trai. Nào, mau mau kiếm dâu về cho mẹ thôi!
Bị "hành hạ thể xác" nãy giờ, giờ anh mới nghe được một câu ưng ý, quay đầu lại nhìn nó, ánh mắt tràn ngập ý cười.
Bảo Bối tròn mắt, mỏ hơi chu ra, không hiểu gì luôn.
-Nào! Lại ăn cơm thôi!- Bà Vương kéo anh đi.
Nó thầm nghĩ, cái gia đình này thiệt ấm cúng biết bao. Trên đời này có mấy ai được như anh? Hoàn cảnh gia đình siêu tốt, cao ráo, nhìn (siêu mũ n) đẹp trai, cũng có vẻ là thông minh, đã vậy ba mẹ còn yêu thương hết mực. Vậy mà chả biết trân trọng gì cả, mới nghe nói là ba mẹ đi công tác về thôi mà mặt mũi còn đen hơn cả đít nồi.
Đang "ăn bánh gato" ngon lành, đột nhiên:
-Bảo Bối!
Nó giật mình nhìn anh, cái này giờ dường như đã là phản xạ không điều kiện rồi, chỉ có mình anh gọi nó thế thôi!
-Lại đây!
Nó nhìn anh đầy ngạc nhiên, xong liếc qua chỗ ông bà Vương thì thấy họ ngạc nhiên không kém. Không dám hé răng nửa lời, nó nhẹ nhàng tiến tới:
-Dạ! Cậu chủ có việc gì ạ?- Tự thấy muốn ói.
-Ngồi xuống ăn với tôi!- Nhìn nó.
-Tiểu Khải…- 2 ông bà đồng thanh.
Anh vẫn là nhìn nó:
-Giúp việc riêng của con phải ngồi chăm cho con!
Oimeoi, tên này bệnh rồi, bệnh nặng rồi. Nó muốn điên lên.
-Ngồi xuống!
Đưa ánh mắt ái ngại nhìn ông bà chủ xong nó mới nhẹ nhàng ngồi xuống.
Thực sự là chưa bữa ăn nào không ngon như bữa này đối với nó. Không khí thì căng thẳng, người nó muốn mềm nhũn ra. Thức ăn rõ là nhiều trên bàn mà không dám động đũa, đã vậy thỉnh thoảng còn phải quay qua bón cho ai đó ăn nữa. Mà mỗi lần tên đó muốn ăn lại giở cái giọng nghe muốn gãi mông ra, chẳng hạn như: "Bảo Bối tôi muốn ăn cái này", "Bảo Bối em bón cho tôi", "Bảo Bối gỡ xương cá cho tôi" Bảo Bối này Bảo Bối nọ… Má mi ơi, nó muốn đập die tên kia, mà tốt nhất là muốn bay ngay ra ngoài.
Còn ông bà Vương có vẻ như bắt đầu không mấy thiện cảm với bạn trẻ tội nghiệp kia.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Rất sr m.n vì đã up vô cùng trễ, tại tuần vừa r ktra nhiều quạ!
Mình sẽ tạm dừng fic trong vài tuần tới để tập trung cho vc ôn thi hok kỳ, khi nào thi xong mk sẽ cố để ra chap sớm nhất có thể!
Chúc m.n cx thi tốt heng!

    Chưa có bài viết nào được lên lịch