[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 11

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 11

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Mưa vẫn rả rích từ chiều hôm qua.
Anh đứng trước sảnh lớn, hai tay đút túi quần, lặng ngắm những hạt mưa rơi. Lưu ý là phải chắc chắn không có sấm sét anh mới đứng đây.
Độp! Độp!
-VƯƠNG TUẤN KHẢI! CÓ CON SÂU RÓM DƯỚI CHÂN ANH KÌA!
Đột nhiên nghe thấy tiếng hét khủng bố của ai đó, anh giật mình, nhận thức mọi sự việc trong chưa đầy 2 giây sau đó, cuống cuồng lao ngay ra ngoài mưa, trên đời này, thứ mà anh sợ nhất là sâu róm. Đến khi cảm thấy đã đủ an toàn anh mới quay lại thì thấy nó đứng đó cười nắc nẻ.
-Bảo Bối a~ Em vứt nó đi!- Đầu óc vẫn mụ mị, chắc hồi nãy sợ quá đâm ra não phẳng hết, nếp nhăn chưa kịp hình thành ( Đại Ca a~ Em xin lỗi ).
Đáp lại anh vẫn là điệu bộ cùng tràng cười đắc thắng của nó.
Mặt anh đen lại, bị chơi rồi! Mặc kệ cả người đang ướt sũng, anh chạy ngay tới chỗ nó kéo đi. Nó đang lên cơn, đột nhiên bị anh kéo đi thì không hiểu gì hết trơn:
-Anh… kéo tôi đi đâu? Này, này, ngoài đó mưa đó!
Anh vẫn là kéo nó đi. Đến giữa sân, quay lại nhìn nó. Nó tròn mắt nhìn anh:
-Anh không thấy đang mưa to à?
Lúc này người cả hai đã ướt hết sạch.
-Có thấy!
-Thấy mà lôi tôi ra đứng giữa trời mưa làm gì?- Gân cổ.
-Tắm mưa!
Song, anh lại lôi nó đi. Ra tới khu vườn sau nhà, nó vẫn vùng vằng:
-Mau bỏ tôi… Á…
Ngay sau đó, chúng ta đều thấy một tư thế rất là ái muội của anh và nó: anh nằm trên, nó nằm dưới.
Thấy gì đó nằng nặng đè lên người mình, nó mở mắt ra. Nó… nó đang vùi đầu vào hõm cổ của anh. Oimeoi nhìn kìa, yết hầu với những giọt nước mưa trong suốt rơi xuống, quyến rũ quá đi a~ Aiza.. Mưa nước nóng à sao mà nó thấy nóng thế nhỉ? Có một giọt nước từ cổ anh chảy xuống khóe miệng nó, vậy là tỉnh luôn, không ngại ngần dùng tay đẩy anh ra.
-Tên cơ hội này, xuống, nặng muốn chết!
Anh bị ngã lăn đùng ra thảm cỏ. Thỏ Nhỏ đang tính ngồi dậy thì bị một con Hổ giữ lại.
-Bảo Bối, em dám đẩy tôi?
-Này, tại sao không… Ahahaha…
Ai đó bị cù léc, cười trong đau khổ.
-Bảo Bối, em chừa chưa?
-Haha… không… chừa… Haha…
-Chừa chưa hả?- Cù điên loạn.
-Haha… rồi… rồi mà…

"HAHAHA…"- Và đó là điệu cười hạnh phúc man rợ nhất người ta từng thấy, được phát ra từ hai con người kia.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
3 giờ 30 phút chiều, tất cả mọi người sau một ngày ăn chơi đập phá đã trở về nơi mà họ kiếm tiền để xõa.
Và quản gia Lâm thấy cậu chủ "tục tưng" nhà mình vẫn bị ốm thì không ngừng quở trách con người vô (số )tội kia.
"Quản gia! Là anh ta tự chuốc lấy mà!"

Xem ra bạn nhỏ đã quên mất ai là người gián tiếp đẩy thiếu gia nhà họ Vương ra ngoài mưa, mà nguyên nhân sâu xa là bạn nhỏ quá câu dẫn đi ( Vụ hôn đóa, bạn ý cay cú nên mới trả thù ý mòa ).

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Reng… Reng… Reng…
-Alo! Thay mặt Vương Gia, tôi quản gia Lâm xin nghe máy!… Dạ?… Dạ vâng ạ!
Tút… tút…
-MỌI NGƯỜI TẬP TRUNG! ÔNG BÀ CHỦ 10 PHÚT NỮA SẼ VỀ TỚI!- Tiếng hét quen thuộc của quản gia Lâm.
Nghe xong câu nói đó, nó đang ăn thì ngớ ra, cơm chưa xuôi đã bị Nhã Sương kéo đi. Tới sảnh lớn đã thấy mọi người đứng nghiêm túc, nó đứng cạnh Nhã Sương, tính từ ngoài cửa vào là thành bét tẽn.
9 phút sau…
Cộp! Cộp!
##########################################
Tuần này bận lắm ý nhưng vẫn cố ra chap sớm nà
Cx tại là 1 ngày đặc biệt a~
Mai ý, mai sn BB nhà cta đó!

    Chưa có bài viết nào được lên lịch