[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 10

[KaiYuan] Em là con trai?

[KaiYuan] Em là con trai? – Chap 10

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Sáng sớm tinh mơ…
Cạch! Rầm…
-Khải Ca Ca…
Bị câu nhõng nhẽo kia với cái ôm từ ai đó làm anh khó chịu tỉnh giấc. Vội gỡ tay người kia ra ngồi bật dậy:
-Triển… Nghi?- Nhíu mày ngạc nhiên.
-Mau nằm xuống đi, anh đang ốm mà!
Lại cái giọng nhõng nhẽo, nhỏ kéo anh nằm xuống.
Lần này anh không chỉ ngồi dậy mà còn đứng hẳn xuống nền:
-Triển Nghi à, chúng ta không còn là trẻ con nữa.
Mà cho dù trước đây có là trẻ con đi chăng nữa, anh cũng chẳng bao giờ thèm quá thân mật với nhỏ, thậm chí là không ưa. Người đâu mà điệu muốn ói! Nhưng giờ lớn rồi, quen rồi, không so đo nhiều, quan hệ chỉ là không vượt quá mức bạn bè.
Mặt nhỏ xị xuống:
-Người ta là lâu lắm mới đến chơi, nghe tin ai đó bị ốm liền tức tốc chạy đến đây mà… Vậy thôi em…
"Hihi… Vậy bai bai nha, về cẩn thận nha, không tiễn nha!" Anh vui như mở hội trong bụng- thực ra là tâm tư đang gào thét.
-Em xuống nhà nấu cháo cho anh nhé!
"Đoàng!" Đã có khủng bố trong hội của anh. Mặt anh lập tức đen lại "Có hiểu kỳ đà cản mũi là gì không vậy?". Được hôm ở nhà với Bảo Bối, vậy mà nhỏ này lại đến, hừ!!!
Nhỏ quay đi, đột nhiên liếc tới chỗ sofa:
-Khải Ca, ai thế?
-…- Không cần phải nói tập 1.
-A! Giúp việc nhà anh à? Sao không ngủ ở phòng giúp việc mà ngủ ở đây?
-…- Không cần phải nói tập 2.
-Hứ!- Nhỏ nhìn nó rồi nguẩy mông quay đi vẻ khinh bỉ.
Cửa phòng đóng lại.
-Bánh bèo!
Anh quay ra chỗ nó thì thấy nó chóp chép miệng vài cái rồi trở mình nằm ngửa. Anh phì cười, không biết Bảo Bối nhà mình mơ gì mà đúng lúc quá! Lon ton chạy qua nhéo nhéo hai cái má hồng hồng của nó, thật chỉ muốn cắn cho mấy phát.
-Bảo Bối a~ Dậy nào…- Khẽ thì thầm vào tai nó.
-Ưm…- Lại trở mình nằm nghiêng, có cảm giác môi mình bị ép lại, mũi cọ vào gì đó, nó giật mình mở mắt.
Gì… gì thế này? Nó đang… hôn má tên Cua Đao?!
Tim nó lại lên cơn bệnh rồi.
Anh quay ra, sát rạt mặt nó, nhìn chằm chằm nó 2 giây xong cúi người đặt lên đôi môi anh đào đang hé một nụ hôn thật nhẹ.
10 giây sau…
Bên ngoài phòng anh: "Hahaha…"- Sờ môi cười lớn.
Bên trong phòng anh: "Hihihi…"- Sờ môi cười thẹn.

Sau đó: "Cái quái gì thế này? Tên… tên khốn nạn, nụ hôn đầu của ta??? Con trai… con trai?"

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nó mở cửa phòng ăn, đang định xông tới cấu xé ai đó đang ngồi chễm chệ thì đột nhiên thấy một cô gái đang đứng nấu ăn. Hơi nhíu mày khó hiểu, nó tiến dần vào trong:
-Anh thuê giúp việc mới à? Còn tôi thì sao? Lương không bị trả ít đi chứ?
Anh thì vẫn hớn hở nhìn nó chằm chằm, còn ai kia vừa nghe xong câu đầu tiên đã quay phắt ra, mặt mũi đen hơn đít nồi.
-Cô kêu ai là giúp việc hả?
-Hơ…
-Tôi là bạn…
-Đó là kỳ đà cản hai chúng ta!- Anh bỗng dưng chen vô.
-HẢ?- Hai người còn lại, mặt dài hơn cái bơm.
-Ah, ý tôi là cô ấy là bạn tôi!
Nó hừ nhẹ một cái: mọi người vắng nhà là đã vội đem gái về rồi. Xong tiến đến chỗ nhỏ:
-Cô để tôi làm!
-Hứ! Không cần, ra chỗ khác đi! Giúp việc gì mà còn dậy muộn hơn cả chủ!?
Nó trừng mắt nhìn nhỏ rồi quay gót tung váy, dự là ra ngoài phòng khách. Nhưng mới đi được 3 bước đã bị gọi lại.
-Bảo Bối! Em ngồi đây!
-…- Tròn mắt.
-Ngồi ăn sáng với tôi!
Thế là bạn trẻ không ngại ngần đặt mông xuống ghế. Còn nhỏ tức muốn thổ huyết, gì mà Bảo Bối? Tự nhủ là nó tên Bảo Bối đi! Nhưng mà tại sao mình lại phải nấu ăn trong khi người hầu là nó chứ? Mà thôi, được nấu cháo cho anh, nhỏ đủ hạnh phúc rồi.
Vài chục phút sau…
-Khải Ca Ca… Cháo của anh này!- Nhỏ hớn hở đặt tô cháo xuống trước mặt anh.
Anh hơi đẩy ra về phía nó. Nhỏ thấy thế liền giữ ngay lại:
-Em nấu cho anh, không nấu cho nó!
Liếc nhìn nhỏ bằng ánh mắt sắc lẻm, xong cười cười quay ra chỗ nó:
-Bảo Bối, cho tôi ăn với nào~
Ôm bát, dùng đũa khều khều lấy bát mì của nó.
Nó đang ăn trợn tròn mắt ngạc nhiên.
-Ngoan nào! Tôi ăn với!- Tự nhiên gắp sang bát mình.
Chả là bạn trẻ không ưa ai đó nên vác bát đi úp mì ăn, không ngờ có con Cua nào đó cũng nhảy qua đòi ăn mì với nó. Aish, coi tô cháo cũng bắt mắt, nhưng người ta hay bảo càng đẹp thì càng độc, chắc là con Cua này sợ có độc rồi!
Chứng kiến cảnh tình tứ trước mặt, nhỏ không chịu nổi:
-Khải Ca Ca… anh…- Ôm mặt chạy đi.
Anh nhìn theo thầm nghĩ: "Bái bai…"
Nó nhìn theo: "Hứ! Điệu đà!"
Nghe xong câu nói đó, anh quay ra nhìn nó cười mãn nguyện theo kiểu không nhặt được hàm.
Nó thấy Cua lại lên cơn Đao chợt nhớ ra chuyện trong phòng, máu dồn lên não, một phát đạp anh bay khỏi ghế!
End chap
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thực sự sr cả nhà, 2 tuần r tâm trạng ko tốt nên ko vt nổi
H post r, m.n cho cmt ý kiến ạ

    Chưa có bài viết nào được lên lịch