Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược – Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược

Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược

Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược – Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Ta nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng quyết định tặng cho nàng nguyên một bộ truyện dài luôn. Đang có cảm hứng tuôn trào. Chúc nàng vui 😡

(Truyện sẽ không có nhiều tình huống kịch tính, vì đem tặng để giúp hạ bớt căng thẳng nên sẽ chuyện vui nhiều hơn chuyện buồn. Cứ biết thế đã. Mời đọc truyện rồi sẽ rõ :D)

Văn án:

Nàng là Tần Khinh Yên, công chúa duy nhất của Thanh Phong quốc hoàng triều, được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, ân sủng tuyệt đối, cả mẫu hậu phụ hoàng, hoàng huynh hoàng tẩu, tất thảy đều mười phần dung túng nàng.

Hắn là hoàng đế của Nguyệt Lãm quốc, trẻ tuổi, tài cao, hòa nhã, anh tuấn, phi phàm. Ôn nhu, ngọt ngào. Luôn đau đầu vì việc các đại thần trong triều tranh giành nhau, các phi tử trong hậu cung đấu đá nhau, mỗi ngày đều có người tìm đến hắn than khóc, thật đau đầu.

Nàng là Ảnh Tử Thiên Hương, truyền nhân duy nhất của thiên hạ đệ nhất độc, là thần chết trong mắt mọi người. Tinh nghịch, bướng bỉnh, không sợ trời không sợ đất. Ngang tàn, phá phách.

Hắn là hoàng đế đứng trên vạn người nhưng lại hòa nhã, ôn nhu, luôn muốn mang sự bình yên đến cho mọi người.

Hai người gặp nhau trong hoàn cảnh chẳng mấy vui vẻ. Hắn tưởng nàng là trộm cướp. Nàng cho hắn là sắc lang. Lần đầu gặp mặt, hai người lôi nhau đến quan phủ kiện cáo lung tung, khiến quan phủ một phen khiếp vía, để giải quyết vấn đề, đem hai người nhốt trong lao một đêm. Nàng đem lòng chán ghét hắn, thề cả đời không đội trời chung với hắn.

Lần thứ hai gặp nhau, nàng xô hắn ngã xuống hồ sen trong vườn ngự uyển của hoàng huynh giữa trời đông giá rét khiến hắn nghiến răng nghiến lợi muốn giết nàng. Lại phát hiện hóa ra nàng là nữ tử, còn ở trong cung cấm, ô a, loại sự tình này là thế nào, nàng là ai?

Lần thứ ba gặp nhau, hóa ra nàng là công chúa – đối tượng hắn cầu thân, còn hắn lại là hoàng đế Nguyệt Lãm quốc.

Hắn còn chưa kịp cầu thân, nàng đã tự mình chạy đến xin hoàng huynh chấp nhận lời cầu thân, chẳng khác nào tự mình đem mình gả cho người ta, nói cách khác là muốn nhà gái cầu hôn. Òa, sao có chuyện đó, bất quá biết rõ hắn muốn cầu hôn, cứ để hắn nói ra rồi hoàng huynh đồng ý, vẹn cả đôi đường.

Hoàng tộc Nguyệt Lãm quốc có thông lệ, phi tử nạp vào hậu cung, cao nhất chỉ có thể phong Quý phi, người nào sinh hạ vương tử trước mới được lập làm hậu. Bất quá, nàng chui vào rọ mới phát hiện, hậu cung của hắn đã có ba quý phi, đều đang lăm le ngôi vị Hoàng hậu. Nhưng nàng cũng biết, thế lực của ba Quý phi kia là đối tượng hắn đang muốn dẹp yên. Muốn nàng chia chồng? Đừng hòng. Mấy nữ nhân kia, đợi đấy! Dù có không thích hắn cũng không bao giờ chia sẻ hắn.

Hắn sở dĩ cầu thân với nàng là vì muốn mượn thế lực của Thanh Phong quốc để dẹp yên loạn đảng ở biên giới đang lăm le liên kết với một trong ba thế lực triều đình để chống lại hắn. Phụ hoàng đã nói, "Sống phải biết yêu bản thân mình một chút. Người không vì mình trời tru đất diệt", hắn vốn không ưa thích cảnh cung đấu trong chốn thâm cung hoàng triều này, nhưng là hắn đã lớn lên ở đây, nơi này cũng một phần ăn vào máu thịt hắn, cái gì đến rồi cũng sẽ phải đến. Dù sao, hắn cũng là một bậc đế vương chứ không phải một nam tử bình thường.

Nàng vào cung, khiến hậu cung một phen gà bay chó sủa, làm hắn đau đầu, làm hậu cung hỗn loạn, nhưng đau đầu hơn là chẳng hiểu sao Mẫu hậu khó tính của hắn, Hoàng Thái hậu lại đặc biệt yêu thích cô con dâu là nàng.

Rồi đây con chim yêu thích tự do, bay nhảy như nàng sẽ làm thế nào để sống sót trong cái lồng sơn son thếp vàng của hoàng cung, sự tranh giành, cung đấu trong chốn thâm cung liệu có làm mất đi sự tinh nghịch, đáng yêu của nàng? Còn hắn sẽ làm thế nào để dẹp yên loạn đảng, thu phục lòng người và lòng nữ nhân hắn thương yêu kể từ giây phút nàng mang cành hoa lê ấy tiến vào hậu cung của hắn – nhà của hắn?

    Chưa có bài viết nào được lên lịch