Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược – Chương 3

Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược

Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược – Chương 3

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Chương 3: Oan gia tương phùng.

Đại điện của Thanh Phong quốc, Tần Nhiếp Phong uy nghiêm một thân hoàng y ngồi trên ngai vàng, khí chất bất phàm tỏa ra không giấu giếm. Đôi mắt chim ưng hẹp dài tỉ mỉ quan sát người đang đứng phía dưới, sứ thần của Nguyệt Lãm quốc. Không khí yên ắng bao trùm lên toàn bộ đại điện, không ai dám ho he một câu, đám đại thần đều biết, hoàng thượng ngoài nương nương và thái tử ra thì người mà hắn yêu thương nhất chính là Khinh Yên công chúa, trước Nguyệt Lãm quốc đã có mười chín người đến cầu hôn, có cả hoàng đế, vương thất các nước lớn nhỏ lân cận, vương thất hoàng tộc, tất cả đều bị hắn một câu bác bỏ, đại thần có dám khuyên ngăn thì nhất định sẽ bị ánh nhìn lạnh thấu xương của hắn làm cho rét run cầm cập mà ngậm miệng không dám ho he, nay lại có thêm một người cầu hôn, lại còn là hoàng đế của Nguyệt Lãm quốc, quốc gia nằm ngay bên biên giới của Thanh Phong, trời đất, loại sự tình này đến bao giờ mới kết thúc a. Chừng nào công chúa còn chưa có thành thân thì những lời cầu thân kiểu như này vẫn cứ đến, mà mỗi lần có người cầu thân là lại khiến hắn tính cách thất thường, rất sợ hãi a.

-Hoàng thượng, hoàng đế nước tôi thành tâm thành ý cầu hôn công chúa quý quốc, mong người thành toàn.- ‘sứ thần’ cung kính nói, trong đáy mắt phảng phất tia cười khó hiểu.

-Thanh Phong cảm kích tấm chân tình của quý quốc. Nhưng việc này, ta muốn biết ý kiến của Khinh Yên công chúa, nếu nàng chấp nhận, ta hẳn là không có gì để phản đối. Trước hết, mời sứ thần trở về Đại sứ quán nghỉ ngơi, đêm nay ta sẽ thết yến tại Lăng Yến Điện, mời người tới dự.- Nhiếp Phong âm trầm nói, âm thanh không nhanh cũng không chậm, ung dung thư thái khiến đám đại thần thở phào, còn ‘sứ thần’ bên dưới thì bắt đầu cảm thấy lo.

Sau khi cho thái giám đưa sứ thần trở về Đại sứ quán, hắn ra lệnh bãi triều rồi đứng dậy, bước ra khỏi đại điện, bấy giờ khuôn mặt hắn mới bắt đầu lộ ra sự lo lắng. Kể từ sau khi biết chuyện, Khinh Yên nói hắn cho nàng suy nghĩ vài ngày, vì vậy hắn đã không hề đả động gì đến chuyện này, cũng không đến tìm muội muội, tránh cho nàng bị phân tâm lại nghĩ rằng hắn ép buộc nàng, nào ngờ đến hôm nay, khi sứ thần đến, hắn liền cho gọi Khinh Yên đến, thê tử yêu dấu lại dội cho hắn gáo nước lạnh nói rằng muội muội từ sau hôm đó đã xuất cung, đi đến nơi nào không ai biết, kể cả tỷ muội kết giao của nàng Kim Diện và Thiên hạ Thần y Y Tuyết thường ngày cùng nàng đi gây chuyện khiến thiên hạ đại loạn cũng không biết nàng đang ở đâu. Thời hạn trả lời đã đến mà muội muội lại biến mất không dấu vết, bảo hắn phải làm sao đây chứ, biết thế để hắn từ chối ngay từ đầu còn hơn.

Minh Dương trở về Đại sứ quán theo sự hướng dẫn của thái giám và quan Sứ quản. Sau khi cho người gửi thư đến Thanh Phong quốc, ba ngày sau hắn cũng lập tức khởi hành, giả trang thành Đại sứ để sang Thanh Phong quốc cầu hôn, đem chuyện chính sự giao lại cho hoàng huynh nhiếp chính mặc cho huynh ấy la oai oái. Thực ra việc đi cầu hôn, thân là hoàng đế, hắn không nhất thiết phải trực tiếp đi, nhưng hắn biết, sau khi đám đại thần biết được tin hắn sẽ nạp thêm một phi tử nữa, khẳng định sẽ vì địa vị của ba quý phi trong cung kia mà ra tay với công chúa, để tránh bất trắc trên đường đi, hắn quyết định dùng chính mình làm kim bài miễn tử cho nàng. Bất quá, hắn thực sự sợ rằng chuyến đi lần này của mình sẽ tốn công vô ích, nhìn ánh mắt của Thanh Phong hoàng đế lúc nãy, có vẻ hắn ta không hề muốn gả muội muội của mình đi.

-Hoàng…Đại nhân.- Học Nham bước vào, theo thói quen gọi hắn là Hoàng thượng nhưng nhìn thấy cái liếc mắt của hắn liền giật mình, lập tức đổi lại.

-Có chuyện gì vậy?- hắn nhàn nhã cầm tách trà hoa cúc, hít đầy mũi hương thơm thanh thuần của hoa cúc, mở miệng hỏi.

-Trong cung vừa đưa thiệp đến, tối nay hoàng đế thết yến tiệc đón người tại Lăng Yến Điện, mời người đến.- Học Nham nói, đưa tấm thiệp hồng điệp cho hắn.

-Hoàng đế Thanh Phong quốc quả là giống như truyền thuyết đã nói, so về tướng mạo và thần thái, tất cả đều toát ra một vẻ vô cùng uy nghi, ngay cả một việc thết đãi sứ thần của một nước nhỏ mà cũng long trọng, nghiêm túc như thế.- hắn cầm lấy thiệp hồng điệp, khóe môi giương lên một nụ cười hòa nhã nói.

-Đại nhân, người nên nghỉ ngơi một chút, yến tiệc tối nay hẳn là sẽ kéo dài.- Học Nham nhắc nhở hắn.

-Ta đã biết. Ngươi ra ngoài trước đi.- hắn gật đầu nói, nhưng thực chất trong lòng chẳng còn tâm trạng nào nghỉ ngơi.

Chiều tà, thái giám trong cung tới Đại sứ quán mời hắn tới hoàng cung dự yến. Hắn ra lệnh cho cận vệ ở lại sứ quán, chỉ cho Học Nham đi cùng. Hai người theo thái giám vào cung dự yến. Thái giám thuần thục dẫn hai người đi qua cổng lớn, vào đến sân rồng rộng ngàn thước, ở đó có một đám cung nữ và thái giám đứng đợi sẵn để đón hắn, đón tiếp quả thực chu đáo, hắn âm thầm nghĩ. Hai người tiếp tục đi theo thái giám dẫn đường, đường đến Lăng Yến Điện phải đi qua Ngự uyển hoàng cung. Nơi đây sơn thủy hữu tình, có suối chảy róc rách, chim chóc hát ca, tràn ngập hoa thơm cỏ lạ, đúng là nơi tiên cảnh, cực phẩm trong chốn nhân gian. Hắn dừng lại thưởng thức Ngự uyển, tầm mắt không hề muốn dời đi chút nào, mặc dù thời điểm bây giờ là tiết đông lạnh cắt da cắt thịt nhưng bên trong Ngụ uyển này, một chút cũng không gợi lên thứ không khí lạnh lẽo ấy, mà ngược lại còn ấm áp, thanh thuần khiến người ta thực thoải mái và an tâm. Thái giám đứng chờ bên cạnh thấy hắn hứng thú với Ngự uyển như vậy liền biết ý không dám làm phiền, dẫu sau giờ thết yến vẫn chưa điểm, hơn nữa hoàng thượng cũng không vội.

-Ngự uyển của hoàng cung các vị thật đẹp. Đúng là chốn thần tiên giữa nhân gian.- hắn quay sang thái giám, ánh mắt giương lên ý cười, tán thưởng nói.

-Đại nhân thật tinh tường, Ngự uyển này là do đích thân đương kim hoàng thượng đưa chủ ý và ngự bút trên giấy, muốn dùng nó để tặng cho hoàng hậu nương nương a.- thái giám vui vẻ đáp lại, nhắc đến một đoạn truyện phía sau Ngự uyển này thật khiến ông cao hứng, sống trên đời đã gần sáu mươi năm, ở trong hoàng cung này chứng kiến những tranh đấu, lừa lọc, thủ đoạn tàn nhẫn cũng đã chiếm mất ngót nghét phân nửa cuộc đời ông, chưa bao giờ ông thấy một thứ tình cảm nào đẹp đẽ như của hoàng thượng dành cho hoàng hậu, một đôi giai ngẫu, nam tài nữ sắc, sớm đã trở thành giai thoại trong thiên hạ này.

-Nguyên lai là như vậy.- hắn mỉm cười, ánh mắt bất giác mông lung nhìn lại về phía Ngự uyển, chân không tự chủ bước đến phía hồ sen, những bông sen hồng bạch nằm dịu dàng trên sắc xanh của lá, giữa tiết trời lạnh thấu xương, dưới làn nước lạnh băng kia, những bông sen vẫn kiên cường trụ vững, vươn mình tỏa ra thứ hương thơm thanh khiết của nó. Một nam nhân vì nữ nhân mình thương yêu mà tạo nên cực phẩm thế này, tâm trí nam nhân dung chứa thiên hạ nhưng trái tim và linh hồn lại chỉ hướng về nữ nhân, người khác nói không sai, đúng là giai thoại trong thiên hạ.

Không khí đang tĩnh lặng, êm dịu, đột nhiên có tiếng xé gió vang lên, khắc sau, một thân ảnh bạch y trắng toát phi thân tới, thân thủ nhẹ nhàng đến mức không hề làm lay một cành liễu. Hắn định thần nhìn lại, mới phát hiện ra trong Ngự uyển, chính xác là trước mặt hắn giờ đã có thêm tận hai người chứ không phải chỉ một.

-Lang băm, ngươi bắt ta về đây làm gì.- giọng nói thanh thúy đầy tức tối vang lên, thân ảnh nhỏ bé không ngừng giãy giụa thoát khỏi bàn tay đang nắm lấy cổ áo mình kia.

-Tên chết tiệt, ca ca ngươi đang đau đầu vì ngươi, ngươi lại còn có tâm trạng ra ngoài dạo chơi không chịu trở về.- âm vực trầm khàn trong giọng nói của nam nhân bạch y vang lên, bàn tay thả cổ áo của người kia ra. Hai người nói chuyện như chỗ không người, chẳng ai để ý có một đám người đang há miệng sửng sốt nhìn mình.

-Ách…Khụ…Hai vị…có gì từ từ nói. Ở đây đang có khách a.- tiếng của vị thái giám vang lên kéo theo sự chú ý của hai nhân vật kia. Cả hai đồng thời quay lại, giờ mới phát hiện ra sự có mặt của hai con người xa lạ kia.

-A. Sao lại là ngươi?- cả hắn và con người nhỏ bé kia đồng thanh thốt lên, nhìn chòng chọc vào đối phương.

-Tên sắc lang, là ta hỏi ngươi mới đúng, ngươi đang làm gì trong hoàng cung hả?- nàng trừng mắt nhìn hắn hỏi.

-Ta có việc, còn ngươi, là ai mà dám cư nhiên xông vào hoàng cung?- hắn cũng không vừa, lập tức độp lại nàng.

-Ách, hai vị, cả hai đều là khách quý, không nên cãi nhau ở chỗ này a.- tiếng vị thái giám cất lên.

-Hứ, hắn là khách quý gì chứ, rõ ràng là tên đại sắc lang.- nàng la lên, phản bác vị thái giám già.

-Này, tiểu tử ngươi ăn nói cho cẩn thận, ngươi rõ ràng là đi ăn cướp còn dám lớn tiếng đổ tội cho ta là sắc lang.- hắn trừng mắt nhìn nàng, không cam tâm bị người ta chửi rủa lại bị đổ tội oan ức.

-Còn dám nói.- nàng tức tối, hùng hổ xông về phía hắn, vừa đi vừa không ngừng nói.- Nếu không phải ngươi xen vào thì ta đâu có mất Hoàng Liên Thảo quý giá vào tay tên lang băm kia (tg: em sợ chị, người ta là Thần y mà chị cứ kêu lang băm hoài). Nếu không phải vì ngươi ta đâu phải bị nhốt trong nhà lao ẩm thấp, bẩn thỉu. Còn không phải là ngươi lợi dụng động chạm ta. Là ngươi. Tất cả đều do ngươi.- nàng càng nói càng hung hăng, mỗi câu nói lại tiến lên một bước, hắn thuận thế lùi lại bảo trì khoảng cách với nàng, không nghĩ tới mình đang đứng gần hồ sen, kết cục là hắn lùi đến mép hồ liền bị hụt chân, mất thăng bằng, nàng thấy thế, trong một chốc liền cố tình tiến lên thêm một bước nữa khiến hắn không còn chỗ bấu víu, trượt chân ngã thẳng xuống hồ, mười mấy con mắt nhìn trân trân hắn bị đẩy xuống hồ sen lạnh như băng mà không ai kịp làm gì.

Học Nham là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên, lập tức nhảy xuống hồ kéo chủ tử lên. Kẻ chính nhân quân tử Lãm Minh Dương giờ đây cả người rét run vì nước hồ âm độ lạnh như băng, liếc mắt trừng kẻ đang bày ra vẻ mặt vô hại kia tóe lửa, tên tiểu tử đó là cố tình muốn đẩy hắn ngã xuống hồ nước. Chưa quen khí hậu mới lại thêm nước hồ quá lạnh, hàn khí nhanh chóng xông thẳng vào cơ thể hắn, khiến cả người rét run, hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn kẻ gây họa kia, muốn một cưới đá chết tên tiểu tử ấy. Giờ này, bao nhiêu hòa nhã, bao nhiêu ôn nhu, tinh tế hắn đều vứt xuống mười tám tầng địa ngục hết.

Nàng bày ra vẻ vô hại nhìn hắn, khóe môi nhếch lên thành nụ cười đắc ý có phần quỷ dị rồi xoay lưng, trong nháy mắt đã biến mất. Y Tuyết đứng bên cạnh xem trò vui, nãy giờ đều im lặng, giờ thấy hắn như thế liền mới từ từ đi đến, rút từ trong người ra một lọ nhỏ đưa cho hắn.

-Đây là Hủy Hàn Đan, ngài hãy uống mỗi ngày một viên, trong ba ngày, hàn khí sẽ xua tan, nếu không nước lạnh sẽ khiến nguy hiểm đến ngài.- Y Tuyết nói.

-Đa tạ. Nhưng ta không sao, nước hồ ở đây tuy lạnh nhưng cũng không đến mức chết người chứ?- hắn nhận lấy lọ thuốc, nhìn Y Tuyết khó hiểu.

-Hồ này thoạt nhìn tưởng chỉ là một cái hồ bình thường, nhưng thực chất bên dưới nó chính là bạch băng ngàn năm, cực kì lạnh lẽo. Bất cứ ai bị rơi xuống đây, dù cảm giác lạnh lẽo chỉ như nước mùa đông như kì thực, hàn khí của nó vô cùng mạnh liệt, nếu để hàn khí công tâm, ngấm vào người sẽ khó mà tránh khỏi nguy hiểm. Loại sen bên trong hồ này cũng là loại hoa duy nhất có thể sống được trong nhiệt độ lạnh như băng ấy, sen trong hồ này trong thiên hạ chỉ có Đỉnh Băng Liên ở phía Bắc và trong hồ sen của Ngự uyển này mới có. Thuốc bên trong lọ ngài đang cầm cũng được điều chế từ hoa sen này, chỉ có Băng Liên này mới có thể giải được hàn khí trong người ngài.- Y Tuyết giải thích.

-Hóa ra là như vậy. Vậy mà hắn còn muốn đẩy ta xuống đó.- hắn nói, nghĩ đến tiểu tử kia lại không kiềm chế mà giận.

-Ách, mong ngươi thông cảm cho nàng. Dạo gần đây nàng đang có vài việc bất an trong lòng.- Y Tuyết cười khổ nói, hắn đối với người bạn là nàng cũng đã tổn thọ vài chục năm rồi.

-Nàng? Hắn là nữ nhân?- Minh Dương không nhịn được sửng sốt hỏi.

-Phải a. Sứ thần đại nhân, người đó chính là…- thái giám đang định lên tiếng giải thích liền nhìn thấy cái lắc đầu ám chỉ không được nói ra của Y Tuyết liền lập tức im lặng.

-Đại nhân, để lão nô dẫn người đi thay y phục còn vào dự yến.- lão thái giám tiến đến cung kính nói rồi dẫn hắn và Học Nham đến một tiểu điện ở gần đó.

Hắn nhanh chóng thay đồ, uống một viên dược theo lời dặn của Y Tuyết rồi mới cùng lão thái giám đến Lăng Yến Điện. Trên đường đi, hắn không ngừng nhớ đến tên tiểu tử đó, à không, phải là tiểu cô nương đó mới đúng, chắp vá những sự kiện lại với nhau. Hắn không ngờ nàng cũng xuất hiện trong hoàng cung này, lại còn được tự do đi lại, hẳn là một nhân vật trong hoàng thất đi. Đến trước Lăng Yến Điện, hắn lập tức gạt bỏ những suy nghĩ tua rua trong đầu, thẳng tiến vào trong.

Trong Lăng Yến Điện, hắn vừa bước vào liền nhìn thấy hoàng đế Thanh Phong đang ngồi trên bàn cao nhất, trên tay đang ôm hài tử cùng chơi đùa, vẻ mặt tràn đầy sủng nịnh dành cho hài nhi, sự ôn nhu, săn sóc của hắn ta hôm nay khác hoàn toàn với vẻ nghiêm nghị, khốc liệt ở trên đại điện hồi sáng. Hắn cung kính chào, hành lễ đúng theo khuôn phép của một sứ thần nước ngoài, sau đó theo lời mời của hoàng đế ngồi xuống bàn của mình. Hắn quan sát xung quanh Lăng Yến Điện, yến tiệc hôm nay gần như chẳng có bất cứ một vị đại thần nào trên đại điện sáng nay, trừ một hai nguyên lão cao tuổi.

-Sứ thần, yến tiệc hôm nay không được tổ chức linh đình có lẽ sẽ khiến ngươi chê cười tệ quốc, nhưng việc cầu thân vốn là việc nhà, ta thực sự không

Chưa có bài viết nào được lên lịch