Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược – Chương 29

Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược

Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược – Chương 29

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Chương 29:
Sau hai ngày liên tục nghiên cứu và thử nghiệm, Y Tuyết cũng điều chế ra được thuốc. Tuy nhiên, hắn điều chế ra cuối cùng được hai loại thuốc, mà chỉ có một trong hai loại là thuốc giải, loại còn lại là độc dược, nếu uống vào thì sẽ đẩy nhanh quá trình công phá của chất độc và khiến người bị trúng độc chết ngay tức khắc. Y mang hai lọ thuốc đến chỗ của hoàng thượng.
Lúc Y Tuyết bước vào, Khinh Yên đang túc trực bên giường bệnh của hắn, còn Kim Diện thì đứng bên cạnh nàng cùng với Bùi Chính Đệ đại nhân, vẻ mặt của bọn họ đều đong đầy lo lắng và đầy căng thẳng. Vừa thấy hắn bước vào, Khinh Yên là người đầu tiên phản ứng, nàng lao đến chỗ y nhanh như một cơn gió, ánh mắt nhìn y đầy chờ mong.
– Nương nương, ta điều chế được hai loại dược. Chỉ có một trong số đó là giải dược.- Y nhìn nàng, bình tĩnh nói.
– Thế là tốt rồi. Mau đưa thuốc đây.- Nàng vội nói, vấn đề điều chế thuốc giải độc nàng là người hiểu rõ hơn ai hết, việc chế ra hai loại dược có tương thích với thuốc độc là chuyện hết sức bình thường như âm với dương vậy, dương sẽ giúp đẩy lùi chất độc, âm sẽ tương thích với chất độc và đẩy nhanh quá trình phát tác. Y Tuyết đưa cho nàng hai lọ dược, nàng vội cầm lấy rồi chạy về phía hắn.
Khinh Yên cầm tay hắn, dùng con dao nhỏ rạch một đường trên ngón tay hắn khiến máu chảy ra. Nàng để máu nhỏ vào một ly nước, đến khi ly nước trắng chuyển sang màu đỏ, nàng liền cẩn thận băng ngón tay lại cho hắn, rồi cầm lên ly nước kia, một hơi uống cạn. Bùi Chính Đệ nãy giờ không hiểu nàng định làm gì, giờ thấy hàng một hơi uống cạn chén nước có máu độc bèn la lên.
– Nương nương, người đang làm gì vậy? Người không thể làm thế.- Bùi Chính Đệ đi đến, hoảng sợ nói.
– Bùi đại nhân yên tâm, nương nương sẽ không sao đâu.- Y Tuyết đi đến, bình ổn nói.
– Cái gì? Ngươi nói cái gì vậy? Cái đó là máu độc, máu độc đó, vậy mà ngươi nói không sao. Ngươi có biết nương nương quan trọng với hoàng thượng thế nào không hả? Người mà có mệnh hệ gì, thì cả trăm cái đầu các ngươi cũng không thể đền nổi.- Bùi Chính Đệ tức giận nói. Y Tuyết biết rõ hắn đang lo lắng nên không để ý đến lời nói của hắn.
– Bùi đại nhân, đừng nóng vội, ta sẽ không sao đâu.- Nàng mỉm cười nhìn Bùi Chính Đệ, hắn ta không biết máu của nàng vốn dĩ là loại độc độc nhất rồi, nên hoàn toàn sẽ không có vấn đề gì nếu như có thêm một loại độc nữa vào người nàng. Nàng không để ý đến Bùi Chính Đệ đang nóng vội phát điên, chọn lấy một lọ dược trên tay, rồi uống vào.
Ngay tức thì, nàng cảm thấy một luồng lửa nóng dâng lên trong người mình, cổ họng khô cháy như bị thiêu đốt. Máu trong người nàng giống như dung nham sôi sùng sục.
– Mau, cho hắn uống lọ thuốc còn lại.- Nàng thì thào nói trước khi ngất lịm đi. Y Tuyết nhanh chóng chế trụ huyệt đạo của nàng trong khi đó Kim Diện nhanh chong cho Minh Dương uống thuốc.
Sau khi uống được thuốc giải, lại thêm Y Tuyết vận công đả thông kinh mạch giúp toàn bộ chất độc được thải ra ngoài, Minh Dương hôn mê thêm mười hai canh giờ nữa rốt cuộc cũng tỉnh lại. Khinh Yên cũng vì sự tiếp nhận hai loại chất độc mới hoành hành trong cơ thể khiến nàng đau đớn suốt mười hai canh giờ mới chịu thôi. Khi Minh Dương tỉnh dậy, bất chấp ánh mắt vui mừng của tất cả mọi người xung quanh, điều đầu tiên hắn nhờ đến là…
– Khinh Yên đâu rồi? – Hắn hỏi, đưa mắt nhìn vào Y Tuyết, biết rõ chỉ có y mới có thể trả lời câu hỏi của mình.
– Nương nương đang nghỉ ngơi ở tẩm cung.- Y Tuyết trả lời đơn giản.
– Có chuyện gì với nàng sao? Nàng làm sao ư? – Hắn vội vã chống người muốn ngồi dậy, không quan tâm đến vết thương của mình, cũng không quan tâm đến thể trạng yếu ớt vừa mới từ quỷ môn quan trở về của mình.
Y Tuyết nhìn hắn một hồi lâu, giằng co giữa việc không biết có nên nói hay không. Bọn họ đã xa nhau quá lâu rồi, y không đành lòng để cho họ thêm một lần chia cách. Nhưng vì sức khỏe của hoàng thượng, cũng hiểu rõ nàng sẽ không để yên nếu biết nên quyết định sẽ không nói. Nhưng Minh Dương không phải kẻ ngu ngốc, hắn nhìn ra một thoáng do dự của Y Tuyết.
– Đưa ta đến gặp nàng.- Hắn yêu cầu.
– Hoàng thượng, người còn đang rất yếu, không thể đi lại được.- Y Tuyết nhẫn nại trả lời.
– Ta không sao rồi. Đưa ra đến gặp nàng.- Hắn kiên quyết, bạc môi mím chặt thành đường chỉ mỏng manh cho thấy hắn sẽ không nghỉ ngơi hay ở yên chừng nào chưa nhìn thấy nàng.
– Thôi được.- Y Tuyết đành đồng ý. Đi ra ngoài phân phó công công chuẩn bị xe đẩy.
Hắn đến bên giường nàng, Kim Diện nhìn thấy hắn, ném cho hắn một ánh mắt bất đắc dĩ cùng một tiếng thở dài rồi lui đi, chẳng mấy chốc trong Nhất Yên Cung rộng lớn chỉ còn lại hắn với nàng. Hắn nhìn lên gương mặt yêu quí mà bao tháng ngày qua mình nhớ nhung, hốc mắt chợt cảm thấy đau đớn. Hắn đưa tay tìm đến đôi bàn tay ấm áp, mềm mại của nàng.
– Yên nhi! Ta rất nhớ nàng, ta thực sự rất nhớ nàng!- Hắn thì thào nói. Hắn có rất nhiều chuyện muốn hỏi nàng, nhưng ngay tại khoảnh khắc nhìn thấy nàng, hắn chợt cảm thấy mọi câu hỏi đều vô nghĩa, việc nàng đang xuất hiện tại đây mới chính là ý nghĩa lớn nhất.
Đột nhiên hắn cảm thấy có sự biến chuyển trong tay mình, nhìn xuống liền thấy ngón tay nàng đang cử động, hắn vui mừng nhìn lên.
– Yên nhi, nàng tỉnh rồi.- Hắn vui sướng phát điên khi thấy mí mắt nàng động đậy rồi từ từ mở ra, đôi mắt huyền mơ màng chiếu vào hắn.- Yên nhi!- Hắn nắm chặt tay nàng, dịu dàng gọi.
– Nước.- Nàng thì thào nói, cổ họng khô khốc, bỏng rát.
– Để ta lấy nước cho nàng.- Hắn vội đẩy xe lăn của mình đến chỗ bàn trà gần đó, rót nước rồi mang đến chỗ nàng. Nàng đón lấy ly nước từ hắn, nhanh chóng uống cạn, cổ họng được thấm ướt có cảm giác dễ chịu hơn hẳn.
– Chàng cảm thấy thế nào rồi? – Nàng hỏi.
– Ta không sao. Nàng đừng lo lắng. Yên nhi, ta rất lo cho nàng.- Hắn thâm tình nhìn nàng.
– Ta…- Nàng đang định nói thì từ bên ngoài, Y Tuyết đẩy cửa bước vào cùng với Kim Diện, cả hai nhẹ thở ra khi thấy nàng đã tỉnh. Kim Diện chạy đến, ôm lấy nàng. Y Tuyết đi về phía hắn.
– Hoàng thượng, người nên về nghỉ ngơi thôi. Nương nương đã tỉnh rồi. Ngồi lâu không tốt cho quá trình hồi phục vết thương của người.- Y Tuyết nói.
– Nhưng ta…- Hắn quyến luyến nhìn sang nàng, không muốn rời xa nàng chút nào, cảm giác thống khổ mà hắn trải qua mấy tháng qua đã quá đủ rồi.
– Y Tuyết nói đúng, vết thương của chàng cần phải tĩnh dưỡng để hồi phục, chàng cần phải nghỉ ngơi.- Nàng nhìn thấy do dự trong mắt hắn bèn lên tiếng, nàng không muốn công sức bao ngày của bọn họ để hắn có thể tỉnh lại đổ xuống sông xuống bể.
– Hoàng thượng, nương nương cũng cần nghỉ ngơi.- Y Tuyết đánh trúng vào mặt yếu nhất trong lòng hắn. Minh Dương bèn buông tha không dây dưa nữa, hắn biết giờ có muốn ở lại cũng không được, dù sao nàng cũng đã ở đây rồi, đợi cả hai khỏe lại, hắn sẽ lại có thể ở bên nàng.
– Thôi được rồi. Yên nhi, nàng nghỉ ngơi đi. Ta đi trước. Ngày mai ta lại đến thăm nàng.- Hắn thở hắt ra rồi nói, giọng điệu ỉu xìu khiến nàng không thể ngăn một nụ cười mỉm dịu dàng hướng về phía hắn. Nhìn thấy nàng cười, tinh thần Minh Dương tự dưng phấn chấn hẳn, hắn cười toe toét rộng ngoác đến tận mang tai, không cự tuyệt để Y Tuyết đưa mình về cung.
Nói vậy nhưng ngày mai hắn cũng không thể đến thăm nàng, vì vừa tỉnh dậy, Bùi Chính Đệ đã đến gặp hắn để báo cáo tình hình trong triều mấy ngày qua, lại thêm bên ngoài biên ải vừa biên thư cấp báo về nói tình hình ở đó đang nguy cấp, quân địch đang ráo riết tiến công, nên hỏi xin viện trợ. Bất chấp vết thương vẫn còn chưa lành hẳn, hắn triệu tập các võ tướng cùng các bô lão trong triều lại để nghị bàn.
Hắn không đến thăm nàng xem ra lại là cái hay, bởi vì nàng sẽ có thời gian để tĩnh tâm suy nghĩ. Lúc thấy hắn ngã xuống, lòng nàng rối bời, sợ hãi, khi đó mọi thứ đều vô nghĩa. Nhưng giờ, nàng không thể không nhờ đến hạn định của hoàng huynh, đến cuộc chiến sinh tử mà bọn họ sắp phải đối mặt, đến an nguy của hàng vạn con người, nàng không thể không nhớ hắn là hoàng đế. Người đầu tiên nàng nhìn thấy sau khi tỉnh lại là hắn, một cỗ cảm tình phức tạp dâng lên trong lòng nàng. Vừa vui mừng, nhẹ nhõm khi thấy hắn đã không sao; vừa hụt hẫng, đau khổ khi nghĩ đến tình hình của bọn họ bây giờ, chẳng biết nên đặt tên là gì; vừa lo sợ khi nghĩ đến ngày sẽ phải rời xa hắn.
Kim Diện và Y Tuyết đứng bên ngoài, nhìn nàng đang thất thần, cả hai quay sang nhìn nhau rồi lại nhìn về phía nàng, cùng thở hắt ra. Hơn ai hết, Kim Diện là người hiểu rõ nhất những rối rắm trong lòng nàng lúc này.
– Chàng đã sớm biết Lăng Yên công chúa chính là tỷ tỷ? – Nàng hỏi y. Y Tuyết nhẹ gật đầu.
– Làm sao chàng biết? Đến thiếp cũng không thể nhận ra.- Nàng quay lại nhìn y đầy thắc mắc.
– Tại lúc đó nàng đang tức giận nên mới không nhận ra thôi.- Y Tuyết cười khẽ, ánh mắt lấp lánh nhìn nàng tinh quái. Kim Diện ngẩn người ra một hồi rồi phát hiện ra hắn trêu mình, bèn giận dỗi quay đi.
– Chàng trêu chọc người ta.- Nàng nhẹ hờn.
– Ta là nói thật đó mà.- Y Tuyết cười khúc khích. Rồi lại nhìn về phía Khinh Yên.- Trên đời này, người có dịch dung thuật tài tình như thế, ngoài tỷ tỷ nàng ra thì còn ai nữa.
– Bọn họ không thể ở bên nhau.- Nàng lặng lẽ nói.
– Duyên phận đôi khi nghiệt ngã như vậy. Không thể ở bên nhau chẳng phải vì không còn yêu, mà vì không thể.- Y Tuyết vòng tay ôm lấy nàng, xiết chặt vào mình, cảm giác nhẹ nhõm tràn qua người y khi cảm giác được hơi ấm của nàng. Thật may mắn! Kim Diện tựa vào vai y, buồn bã nhìn về phía tỷ tỷ, cảm thấy đau lòng thay cho tỷ tỷ và người đó, lại cảm thấy bản thân may mắn vì vẫn còn có y bên cạnh.
Bùi Chính Đệ đi ra từ Tây Cung – nơi ở mà nội thị sắp xếp cho hắn khi hắn ở trong cung, bỗng nhiên những bước chân dừng phắt lại khi hắn thấy người đứng trước mặt mình. Nhậm Yên Linh yên lặng đứng trước mặt hắn, đôi mắt to tròn của nàng nhìn chòng chọc vào hắn không rời, đôi môi mím chặt biểu tình nàng đang giận dữ. Sau khi hoàng thượng thông báo bế quan tu luyện, nàng biết hắn là người thay hoàng thượng xử lý chuyện triều chính. Nàng đã chờ mong biết bao nhiêu để được gặp hắn, nhưng người đáng ghét này chẳng thèm đến gặp nàng, vài lần nàng cố tình để đụng mắt hắn trên đường, hắn ngay cả liếc nàng một cái cũng không thèm liếc, đã thế lúc nào cũng vội vội vã vã. Nàng khó chịu, nàng bực bội. Vì thế hôm nay nàng quyết đến Tây Cung, để xem hắn trốn đi đằng nào.
– Nương nương.- Bùi Chính Đệ cúi người định hành lễ nhưng nàng quát lên bắt hắn đứng yên. Biểu hiện cung kính này của hắn càng khiến nàng ngàn vạn lần tức giận.
– Ngươi vì sao vào cung không đến chào bổn cung? – Nàng hậm hực nói, ai cũng có thể nghe thấy trong giọng nói của nàng không chỉ có tức giận mà còn hờn dỗi, nhưng đầu gỗ như Bùi Chính Đệ cả đời chỉ biết làm quân tử chính trực chắc chắn không hề nghe ra thanh âm hờn dỗi đó. Hắn chỉ cảm thấy nàng đang tức giận vì hắn đã vô lễ, hắn biết theo phép tắc thông thường thì hắn phải đến chào các vị phi tần hậu cung, sự thật là hắn cũng đã đến chào Hòa phi, thậm chí cả Lệ phi, cả Lăng Yên công chúa, à không là Yên phi, nhưng hắn lại lấy lý do bận rộn công vụ để xin phép thoái thác việc đến chào nàng, bởi hắn không biết làm thế nào để đối mặt với nàng và đối mặt với chính mình, nhất là khi hắn còn đang ở trong hoàng cung, gần nàng đến thế, nếu gặp nàng, hắn sẽ lại không thể khống chế bản thân.
– Thần bận rộn công vụ, nhưng thần cũng đã cho người thay mặt thần đến chào nương nương và nói rõ lý do.- Hắn đáp.
– Ngươi…
– Hôm nay nương nương đến đây có gì phân phó? – Hắn khẩn trương cắt ngang lời nàng, không để tâm đến mình đang vô lễ, cũng may mà nàng không đem theo cung nữ. Nghĩ đến đây hắn mới nhớ ra.- Nương nương không mang theo cung nữ.
– Ta không phải là bình hoa dễ vỡ, không cần đi đến đâu cũng phải mang cung nữ theo.
– Như vậy không đúng phép tắc, nếu để hoàng thượng biết được, nhất định sẽ trách phạt. Để thần đi gọi thị vệ đến hộ tống người về cung.- Nói rồi hắn vội bước đi.
Đến lúc này, mọi cảm xúc chôn chặt trong nàng bùng nổ, bao gồm cả phẫn uất, tức giận và đau đớn.
– Đứng lại đó.- Nàng quát lên khiến những bước chân của hắn khựng lại.- Quay lại đây.- Nàng ra lệnh. Hắn chầm chậm quay lại đối mặt với nàng.
– Nương nương còn gì phân phó? – Hắn hỏi.
– Chàng cố ý tránh mặt ta.- Nàng kết luận.
– Thần không có.- Hắn nói dối.
– Dối trá.- Nàng gắt.- Lúc vào cung chàng không thèm đến gặp ta, ta đi hướng này chàng liền đi theo hướng khác, giáp mặt ta chàng cũng coi như không biết không thèm liếc ta lấy một cái. Chàng đừng tưởng ta không biết. Chỉ có điều ta không hiểu, tại sao? Tại sao chàng phải cố ý tránh ta? – Nàng vừa nói vừa tiến về phía hắn, cứ mỗi một câu lại tiến thêm một bước. Cho đến khi nàng đứng cách hắn chỉ một bước chân, ngước mắt lên nhìn hắn, oán trách cùng hờn giận không hề che giấu đều hiện lên trong nét mắt và đôi mắt nàng.
– Nương nương, như thế này không đúng khuôn phép.- Hắn cứng rắn nói, đứng thẳng đơ cứng ngắc, hai tay chắp sau lưng nắm chặt để ngăn bản thân không vươn tay ôm lấy nàng.
– Ta mặc kệ khuôn phép.- Nàng thét lên.- Lúc chàng tự mình đến đón ta, lúc chàng đỡ tên cho ta, khuôn phép của chàng ở đâu? Tại sao bây giờ lại nói đến khuôn phép.
– Đó là việc thần tử nên làm.- Hắn cứng nhắc đáp.
– Việc một thần tử nên làm là một Thương thư nhị phẩm cao cao tại thượng phải đích thân đến đón phi tử của hoàng thượng ư? Bùi đại nhân quả thực là trung thành với hoàng thượng!- Nàng nhếch môi mỉa mai nhìn hắn.

Chưa có bài viết nào được lên lịch