Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược – Chương 2

Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược

Hoàng đế ôn nhu sủng Quý phi ngang ngược – Chương 2

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Chương 2: Kế hoạch cầu thân.

Khinh Yên trở về Thanh Phong quốc đã được hai tháng, chỉ vì cái tên Thần y đại gian ác chuyên đi mách lẻo kia mà nàng bị Hoàng huynh nổi giận, cấm túc ở trong hoàng cung suốt hai tháng qua, không được phép ra ngoài rong ruổi, gây chuyện nữa. Thật đúng là khiến nàng tức chết, cái tên đại hỗn đản Y Tuyết, hắn mà xuất hiện trước mặt nàng, nàng nhất định cho hắn nếm mùi vị đau khổ. Thực ra, chỉ cần nàng muốn thì lúc nào cũng có thể trốn ra khỏi hoàng cung nha, hoàng huynh dù có giận cũng nhất định không thể làm gì nàng. Chỉ là hoàng tẩu yêu quí của nàng, hoàng hậu của Thanh Phong quốc vừa mới hạ sinh một tiểu hoàng tử khiến cho hoàng huynh thập phần kinh hỉ, đứa nhỏ vừa ra đời đã ban chiếu đại xá thiên hạ, miễn trừ sưu thuế một năm, nhưng vui vẻ vì có hài tử chỉ là chuyện nhỏ, còn vui vì nhờ có hài tử mà giữ được thê tử yêu dấu của mình ngồi yên trong hoàng cung mới là trọng yếu a. Trong hoàng cung bình thường tĩnh mịch, giờ có thêm một đứa trẻ suốt ngày khóc lóc, bát nháo khiến hoàng cung gà bay chó sủa, lại thêm đứa trẻ này tuy là con trai nhưng lại trắng trẻo, mập mạp, đáng yêu khiến nàng thực không nỡ rời đi đứa cháu trai. Lại còn hoàng tẩu yêu tự do như mạng của nàng, vì có đứa nhỏ nên không thể ra ngoài rong chơi như trước, rất buồn bã, khiến cho hoàng huynh dù đang kinh hỉ vì có được hài tử cũng lo lắng theo, sợ rằng hoàng tẩu sẽ mắc chứng trầm cảm hậu sinh mà có lần hắn đã được nghe thái y trong hoàng cung nhắc đến, thêm tấm gương của vài viên quan trong triều nữa, để tránh cho hoàng huynh thêm lo lắng mấy chuyện này, nàng quyết định hy sinh tự do của mình, làm người tốt ở lại trong hoàng cung bầu bạn với hoàng tẩu, cũng là tỷ muội tốt của nàng. Ngẫm đi ngẫm lại thì nàng cũng thực thông cảm cho ca ca của mình nha, lấy ai không lấy lại lấy phải một lão bà yêu tự do hơn mạng, cuộc sống của họ cũng vì thế mà bát nháo, vui vui vẻ vẻ mà sống bên nhau, tuy vậy nhưng trong thâm tâm nàng lại thực cảm động với tình yêu của hai người họ, trải qua sóng gió phong ba mới được ở bên nhau, hoàng huynh nàng trước kia vốn là kẻ lạnh lùng, tàn khốc, còn đại tẩu lại là một đóa hoa nhàn nhã, vô ưu. Hai người họ tưởng như là hai đường thẳng song song vĩnh viễn không hòa hợp, nhưng kỳ thực, kẻ vô tình khi có tình lại chính là kẻ hữu tình nhất trên thế gian này, hoàng huynh nàng vì hoàng tẩu mà từng cam tâm tình nguyện nhẫn nhịn hết tất thảy, nhận lấy tất cả đau khổ, thậm chí cả cái chết. Nàng rất ngưỡng mộ họ, tình yêu đối với nàng mà nói, là một cảm giác mới mẻ nàng chưa từng trải qua, nhưng trong thâm tâm nàng biết, hôn nhân ngày sau của nàng, nhất định cũng phải ở bên cạnh nam nhân trân sủng nàng như hoàng huynh trân sủng thê tử của huynh ấy.

Màn đêm yên tĩnh bao trùm lên toàn bộ hoàng cung của Nguyệt Lãm quốc, cả người và vật giờ này đều đã chìm trong giấc ngủ yên lành. Tuy nhiên, trong ngự thư phòng, vẫn có ánh đèn hắt lên, bên trong, Lãm Minh Dương một thân hoàng bào đang ngồi nghe thuộc hạ thân tín của mình – Đại nội mật thám Đại cao thủ Học Nham mật báo tình hình điều tra ở biên giới suốt mấy tháng qua. Ở phía Tây, đám người của Nùng Bính Dần đang lăm le muốn dấy quân làm phản, nhiều năm nay triều đình cũng đã phái đi không biết bao nhiêu người, có đàm phán, có chiến tranh, nhưng cuối cùng, cũng chỉ được một thời gian ngắn, đám người đó càng lúc càng hoành hành, không coi vương pháp ra cái gì. Lại thêm ở biên giới phía Bắc, Học Nham điều tra được gần đây, người của Vân Tịch quốc hình như đang có âm mưu gì đó hướng vào Nguyệt Lãm, hắn còn nghi ngờ trong triều đình có kẻ đang âm thầm tiếp tay cho giặc. Chỉ còn một biên giới ở phía Nam, giáp với Thanh Phong quốc là chưa có động tĩnh gì. Nhưng chưa có không phải là sẽ không có, Thanh Phong quốc vốn là một quốc gia hùng mạnh nhất ở phương Nam. Luận về chính trị, quân sự, kinh tế thì Nguyệt Lãm chỉ là một quốc gia nhỏ bé. Nghe nói hoàng đế Thanh Phong quốc tuổi trẻ tài cao, phi phàm xuất chúng, tầm nhìn quân sự rộng lớn, khả năng thao lược không thua kém bất cứ một danh tướng nào trong sử sách, thậm chí ở Thanh Phong quốc còn có lời đồn đãi "Chỉ cần hắn cầm quân ra trận thì nhất định sẽ chiến thắng", đối với kẻ thù thì tàn khốc, nhẫn tâm, với bề tôi thì uy nghiêm, công bằng, với dân chúng thì khoan dung vô cùng, khiến cho dân chúng ai cũng quý, cũng yêu. Kể từ khi hắn lên ngôi hoàng đế, Thanh Phong quốc mở rộng lãnh thổ đến hết cả một dải đất phía Nam, dân chúng dưới thời của hắn, đều được ấm no, hạnh phúc, mùa màng năm nào cũng bội thu. Các nước nhỏ thần phục hắn, các nước lớn kiêng dè hắn, quả là một mối hiểm họa đáng gờm. Nếu hắn thực sự dấy binh muốn chiếm lấy Nguyệt Lãm quốc thì e rằng sẽ khó để chống đỡ.

-Lập tức đến Tĩnh vương phủ và Hình bộ thượng thư phủ, truyền khẩu dụ của trẫm truyền Tĩnh vương và Thượng thư Bùi Chính Đệ ngay lập tức bí mật vào cung gặp trẫm.- một lúc lâu sau đó hắn mới trầm ổn lên tiếng.

-Thuộc hạ lập tức đi ngay.- Học Nam nhận lệnh rồi rời đi, lặng lẽ hòa mình vào đêm đen tĩnh mịch, chỉ một thoáng sau đó đã không thấy bóng dáng hắn đâu.

Nửa đêm canh ba, sau khi nhận được khẩu dụ, hai người là Tĩnh vương và Bùi Chính Đệ lập tức không chậm trễ mà sửa soạn vào cung diện thánh. Tĩnh vương gia Lãm Minh Phi là hoàng huynh của Lãm Minh Dương, anh dũng cơ trí, vốn là người thích hợp nhất với vị trí đế vương, năm xưa tiên đế đã phải rất khó khăn trong việc lựa chọn xem giữa hắn và Minh Phi, ai sẽ là người kế vị ngai vàng. Nhưng chẳng cần để Tiên đế đau đầu thêm, năm Minh Phi hai mươi tuổi, đột ngột nói với phụ hoàng rằng mình không muốn làm hoàng đế, chỉ muốn sống một cuộc sống tiêu diêu, tự tại, bởi vậy ngôi vị Thái tử mới truyền cho hắn, và sau này hắn trở thành hoàng đế. Ban đầu hắn không hiểu vì sao lại như vậy, mãi đến khi hoàng huynh tổ chức hôn lễ hắn mới hiểu được hết nguyên nhân của mọi chuyện. Đúng vào sinh nhật hai mươi tuổi của Minh Phi, hắn đã dành thắng lợi trong cuộc chiến với Chiêm Thành, dẹp yên ý đồ muốn đánh chiếm Nguyệt Lãm, vừa vặn hắn lại gặp được một cô nương người Chiêm, bất tri bất giác đem lòng yêu thương nàng, muốn cưới nàng làm vợ, trân sủng nàng cả đời, mặc cho nàng cự tuyệt hắn, mặc cho sự khác nhau giữa địa vị, giai cấp của hai người, còn chưa kể đến, nàng chính là con gái của tướng quân Chiêm Thành – người đã trực tiếp dẫn quân đến xâm phạm đất nước của hắn, xúc phạm dân tộc hắn, nếu sau này hắn làm vua, khẳng định sẽ không bao giờ có thể lấy được nàng. Bởi vậy, vì tình yêu của chính mình, hắn nguyện từ bỏ địa vị cao sang, từ bỏ quyền lực của kẻ được đứng đầu thiên hạ để trở thành phu quân của nàng, cuối cùng, hoàng đệ của hắn là Minh Dương được sắc phong Thái tử, năm hai hai tuổi, hắn cũng thuận lợi rước nữ nhân mình thương yêu về phủ vương gia, đem nàng trở thành Tĩnh vương phi, đem mối quan hệ giữa Nguyệt Lãm – Chiêm Thành thắt chặt. Minh Dương không hiểu hết được những chuyện mà hoàng huynh làm, bởi hắn chưa từng yêu ai, nhưng trong thâm tâm hắn, thực sự ngưỡng mộ hoàng huynh có thể có được một tình yêu khắc cốt ghi tâm như thế. Còn Bùi Chính Đệ, Hình bộ thượng thư, bạn thanh mai trúc mã của hắn và hoàng huynh, từ nhỏ ba người bọn hắn lớn lên bên nhau. Cha của Chính Đệ là cố tể tướng Bùi Chính An, từng giữ chức tể tướng dưới hai triều vua, gia học uyên nguyên, năm mười lăm tuổi đỗ tiến sĩ, mười tám tuổi đỗ trạng nguyên, được phong làm quan huyện lục phẩm, từ một quan huyện nhỏ nhoi, hai năm sau hắn thăng đến Tri phủ tứ phẩm, rồi Học sĩ viện Hàn Lâm tam phẩm, rồi bây giờ là Hình bộ thượng thư nhị phẩm. Trong triều đình, ngoài thế lực của ba vị quý phi ra thì cũng còn có Tĩnh vương và Chính Đệ là ủng hộ hắn.

-Hoàng thượng, người nửa đêm cho gọi thần và Chính Đệ lập tức nhập cung gấp gáp như vậy, lại còn bí mật, rút cục là đã có chuyện gì xảy ra?- sau khi hai người hành lễ, Tĩnh vương lên tiếng hỏi thẳng vào việc chính.

Hắn cũng không muốn vòng vo nhiều, liền trực tiếp đem tất cả khúc mắc khiến hắn căng thẳng ra nói cho hoàng huynh và thần tử thân cận nhất của mình. Sau khi nói xong, hắn thở dài nhìn hai người kia, không nhanh không chậm hỏi.

-Hai người bảo ta phải làm sao bây giờ?

Câu hỏi của hắn khiến hai người kia rơi vào một khoảng trầm mặc. Nửa ngày sau rút cục Tĩnh vương cũng chịu làm người đầu tiên lên tiếng.

-Nghe nói Thanh Phong quốc có một vị công chúa năm nay vừa tròn hai mươi hai, đã đến tuổi lấy chồng.

-Vương gia, ý người là…"liên hôn"?- chưa kịp để hắn tiêu hóa những điều hoàng huynh nói, Bùi Chính Đệ đã thay hắn sửng sốt hỏi Tĩnh vương.

-Liên hôn? Là ý gì?- hắn nhíu mày kiếm nhìn hai người, hỏi.

-Chính vậy. Là liên hôn. Người cho sứ giả tới Thanh Phong quốc cầu hôn, dùng hôn nhân này làm thành sợi dây gắn kết tình bang giao của hai nước, đồng thời có Thanh Phong quốc đứng đằng sau làm hậu thuẫn, chúng ta sẽ không phải sợ đám giặc cỏ và loạn đảng đang lăm le ở biên giới.- Tĩnh vương từ tốn giải thích, những lúc thế này, hắn trở nên kiên định và quyết đoán khác hẳn Tĩnh vương nhàn nhã, ung dung thường ngày.

-Hoàng huynh, huynh nói việc này nghe thì tưởng dễ nhưng cũng không hề dễ dàng thế. Ta nghe nói hoàng đế Thanh Phong quốc chỉ có duy nhất một muội muội này, vô cùng sủng ái và bao bọc nàng. Nói theo cách khác, nàng chính là quốc bảo trên tay hắn. Thanh Phong quốc lại là nước lớn, so với Nguyệt Lãm chúng ta thì đúng là một trời một vực, hơn nữa nữ nhân khi bước vào hoàng cung Nguyệt Lãm, địa vị cao nhất có thể sắc phong chỉ có thể là một Quý phi, liệu rằng hoàng đế Thanh Phong quốc như vậy có thể ủy khuất muội muội bảo bối của mình đến một đất nước xa lạ, nhỏ bé mà chỉ có thể trở thành một quý phi?- hắn nhẹ nhàng chỉ ra điều không thích hợp trong ý tưởng của Tĩnh vương, thực chất là trong lòng chỉ muốn bác bỏ chủ ý này, trong hậu cung có ba quý phi đã đủ khiến hắn đau đầu muốn chết, giờ thêm một người nữa, không phải muốn hắn đi gặp tiên đế sớm chứ?

-Thần đồng ý với ý kiến của vương gia.- Bùi Chính Đệ đợi đến lúc này mới chịu lên tiếng.- Hoàng thượng, người thử nghĩ mà xem, từ xưa, các bậc đế vương đều đã dùng phương thức liên hôn này để củng cố tiềm lực của đất nước mình, dùng sức mạnh của nước ngoài để cùng hợp sức giúp mình chống lại kẻ địch, dựa trên cái gọi là sức mạnh của tình thân và tình cảm gia đình. Đó tuy là một phương thức cũ kĩ nhưng lại là phương thức sáng suốt và hòa bình nhất.

-Nhưng nếu theo như lời ngươi nói, xưa nay chỉ có nước nhỏ đến cầu viên nước lớn mới phải đem công chúa gả cho hoàng thất của nước mình đang muốn dựa vào. Nay chúng ta lại làm ngược lại, nhỏ đi cầu hôn lớn, có phải sẽ khiến người ta nghĩ chúng ta lấy trứng chọi đá, hơn nữa xưa nay chưa từng có tiền lệ ấy.

-Nhưng tiền lệ ấy sẽ chẳng là gì so với an nguy của quốc gia xã tắc thưa hoàng thượng.- Bùi Chính Đệ nói.

-Chính Đệ nói đúng, nếu người còn lo lắng về việc phong vị thì khi nàng ta nhập cung, có thể phong nàng là Nhất phi. Nhất phi là chức quý phi cao nhất trong bốn quý phi của hậu cung, trong trường hợp sau 5 năm khi nhập cung mà vẫn không có một quý phi nào sinh hạ được hoàng tử thì Nhất phi sẽ được lập làm hoàng hậu. Năm xưa chẳng phải mẫu hậu cũng từ Nhất phi mà trở thành Hoàng hậu làm chủ hậu cung đó sao.- Tĩnh vương tiếp tục thuyết phục.

-Thôi thôi, hai người kẻ tung người hứng, đến cuối cùng vẫn là vì muốn thuyết phục trẫm cầu hôn cái cô công chúa kia. Không phải hai người không biết, trong hậu cung có ba quý phi đã đủ khiến trẫm đau đầu muốn chết, giờ thêm một người tranh giành, khóc lóc, trẫm thực sự sợ mình sau này sẽ giảm thọ a.- hắn thở hắt ra đầy vẻ sầu não nói. Vẻ mặt đưa đám của hắn khiến cả Tĩnh vương lẫn Bùi Chính Đệ đều phải cố nín nhịn để không cười ra thành tiếng.

-Khụ. Hoàng thượng, dù sao người cũng nên cân nhắc cho kĩ…- Tĩnh vương đưa nắm tay lên che miệng giả vờ ho khan để cố nuốt lại tràng cười, nghèn nghẹn nói với hắn, khuôn mặt vì nhịn cười mà đỏ lên thật khổ sở.

-Trẫm sẽ suy nghĩ, hai người lui đi.- hắn thở dài, gật gật nói.

Sau khi hai người kia đi khỏi, ngự thư phòng lại rơi vào một mảng trầm tĩnh, thỉnh thoảng mới vang lên tiếng thở dài của nam nhân. Đôi mày kiếm nhíu lại không che giấu được nỗi căng thẳng và rối bời của hắn. Giờ phút này, kẻ nào muốn làm hoàng đế hắn sẵn sàng nhường lại a.

Hoàng đế không thết triều đã năm ngày nay khiến các đại thần trong cung xôn xao, không ai hiểu lý do tại sao. Đến ngày thứ sáu cuối cùng hắn cũng đã chịu đến Đại điện. Nhưng lần này, ai ngờ hắn lại mang đến một quyết định chấn động, cầu hôn công chúa của Thanh Phong quốc. Hắn ngoài mặt thì muốn hỏi ý kiến của các đại thần nhưng trong lòng thực ra đã thầm quyết định và sắp xếp tất cả, giờ phút này, trong khi hắn ngồi đây đối mặt với đám đại thần trong triều thì ngự thư cầu hôn của Nguyệt Lãm quốc do chính tay hắn viết đã đang trên đường đến Thanh Phong quốc. Trong triều đình các đại thần chia làm ba phe, phe của Lưu tể tướng – cha của Lệ phi và Bình Bắc đại tướng quân Hãn Địch Nhân – cha của Hòa phi – hai người này bình thường âm thầm đối đầu, công kích nhau nhưng lần này lại quyết định hợp sức nhằm thay đổi ý định của hoàng thượng, con gái của bọn ở trong hậu cung còn chưa vững vàng, giờ này làm sao có thể rước thêm một người nữa vào trở thành mối hiểm họa; phe thứ hai là của Tĩnh Nam đại tướng quân Nhậm An Hải – Nhậm đại tướng quân vốn là người không tranh thua với người khác nên đứng ở vị trí trung lập, con gái ông đường đường là Tuyên quý phi cao quý nhưng chính bản thân lại không muốn mang con gái làm bình phong chống đỡ, khiến nữ nhi bảo bối rơi

Chưa có bài viết nào được lên lịch