[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên – [ Phiên ngoại 7 ] [ Hoàng Vũ Hàng x Đinh Trình Hâm ] Khi nam phụ lên ngôi .

[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên

[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên – [ Phiên ngoại 7 ] [ Hoàng Vũ Hàng x Đinh Trình Hâm ] Khi nam phụ lên ngôi .

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Phiên ngoại 7 ] [ Hoàng Vũ Hàng x Đinh Trình Hâm ] Khi nam phụ lên ngôi .
.
.
•Thời gian : nối tiếp phiên ngoại trước . Địa điểm : Bakery•

. Thời điểm cận kề giáng sinh luôn là những ngày bận rộn nhất trong năm . Chính là sau giáng sinh liền đến tết rồi ! Có rất nhiều thứ phải lo lắng .. . Chính là , công việc đếm không xuể mà tai họa lại còn ập lên đầu Đinh Trình Hâm , khiến cậu , một người mẹ .. à nhầm , một người lãnh đạo kiêm bảo mẫu tài sắc vẹn toàn nơi Bakery này khốn khổ muốn chết !
. Gần giáng sinh , tiệm bánh đặc biệt đông khách , phần lớn đều là người ta đến mua bánh kem cỡ lớn mang về thôi , cho nên dàn nhân viên phục vụ không mấy việc , nhưng Vương Bé Con lại ngày nào cũng lấm lem bột mì . Vương Tuấn Khải thì ngày nào cũng lui tới , ít việc thì ở lỳ ở đó luôn . Nguyên lai là do là hắn phát hiện viên thuốc có thể tạm thời khống chế bệnh tình của Vương Nguyên là bắt nguồn từ Hoàng Kỳ Lâm , nên cứ liên tục rình mò trộm cho được a .. Bất quá đó là việc phụ thôi , ở trong bếp với bé con mới là chính .
. Lại nói đến Đinh Trình Hâm , tai họa từ đâu mà tới ? Ân .. chính là dạo gần đây cậu liên tục nhận được hoa hồng a .. Cứ cách vài ngày liền nhận một bó , mà lại xác định là gửi cho cậu nữa , bởi vì trên mỗi bó liền cứ kẹp một tấm bìa cứng dày vuông vức màu đen , bên trên ghi chữ trắng .. Đinh Trình Hâm , Merry Xmas !
. Đinh Trình Hâm thật phiền não quá đi .. Vốn việc gởi hoa đến tiệm là một điều bình thường , bởi vì nhân viên ở tiệm đều là loại đẹp nếu không át chết vẻ đẹp người khác thì là đẹp đến quyến rũ người khác phạm tội , cho nên có rất nhiều người thầm thương trộm nhớ . Nhớ lần trước , Dịch Dương Thiên Tỉ mỗi ngày đều rầu rĩ ra hòm thư lấy vào một con gấu bông Kuma , vì anh lỡ buộc miệng nói anh thích gấu Kuma .. . Còn có Vương Nguyên , lúc trước suýt nữa đã bị vài vị khách dụ vào khách sạn luôn ..
. Mà chữ viết trên thiệp rõ ràng là viết tay , nguyên bản thực sự rất đẹp . Cậu cũng từng tưởng tượng đến tướng mạo của người gửi , đều hình dung ra là một anh rất đẹp trai có tri thức , hoặc là một cô gái văn chương đầy mình a ..
. Ừm .. mà quan trọng hơn là ngày nào cậu cũng phải giấu giấu giếm giếm Hoàng Vũ Hàng để đi lấy hoa từ bên ngoài vào . Hoàng Vũ Hàng trước giờ cũng không phải loại người hay ghen , cho nên cậu cũng không quá lo lắng , nhưng nếu hoa đến nhiều như vậy , anh ta nhất định sẽ nghi ngờ mà điều tra đó nha ..
. Hôm nay mọi người định sẽ trang trí Bakery cho dịp giáng sinh , đồng phục cũng đổi thành màu đỏ , ba người Hoàng Vũ Hàng , Dịch Dương Thiên Tỉ cùng Lưu Chí Hoành cùng nhau đi mua đồ trang trí cho cây thông , vòng hoa gắn trên cửa , .. . Hoàng Kỳ Lâm đi học , cho nên tính ra nhà này chỉ còn mỗi cậu , Vương Tuấn Khải cùng Vương Nguyen .
. May mắn là khách không quá đông nên cậu cũng còn xoay sở kịp . Đinh Trình Hâm đang đứng bên quầy thu ngân , cẩn thận tính lại chi tiêu trong tháng này , ngoại trừ chi tiền mua nguyên liệu làm bánh ra thì tháng này phải tốn tiền trang trí nữa .. tốn quá a ..
. Đang lẩm nhẩm tính , Vương Nguyên bên cạnh lại đang xếp bánh , cậu chợt rùng mình một cái , nhìn Vương Tuấn Khải từ phía sau mà ôm eo Vương Nguyên , kéo em ấy vào ngực – ” Bảo bối .. ”
” A , Khải , mau giúp em đem hai cái bánh vừa cắt trong bếp ra đi ! ”
” Ưm ~ Bảo bối , anh từ sáng đến giờ giúp em nhiều như vậy , phải có thưởng chứ em ? ”
. Vương Nguyên bĩu bĩu môi , xoay người lại , hai tay với lên vòng qua cổ hắn – ” Khải Khải .. anh có thể ăn bánh miễn phí a .. ”
” Không cần nha .. Bảo bối , em biết anh đang nói cái gì mà ? ”
” A … ? ”
. Đinh Trình Hâm đen mặt , hai đứa này , cư nhiên dám trước mặt mỗ mà ân ân ái ái ? Hành động ôm ôm thân mặt như vậy , dĩ nhiên không xảy ra thường với cậu và Hoàng Vũ Hàng .
. Đinh Trình Hâm nhẹ cười , ngón tay lướt trên bảng cảm ứng của máy thu ngân .. Mỗi lần anh ấy như vậy , đều là đang muốn , cho nên chính là ôm eo xong , hai người liền đỉnh một cái lăn lên giường luôn . Mà trên giường thì có bao giờ ôn nhu đâu ? Cư nhiên một thùng đồ-chơi , đều lấy ra chơi trên người cậu . Vì vậy cậu lần nào cũng triệt để tránh xa cái ôm thân mật từ phía sau nha ..
. Bấm bấm một chút , đoạn liếc qua thấy Vương Tuấn Khải đang vùi đầu vào cổ Vương Nguyên , hắn vốn dĩ đã đổi chỗ với em ấy , cho nên hoàn toàn dùng tấm lưng của mình mà che được cảnh ám muội này khỏi con mắt khách hàng .
. Dĩ nhiên , Vương Tuấn Khải dám làm vậy với Vương Nguyên mà còn làm trước mặt ĐInh Trình Hâm thì tuyệt đối sẽ không được bỏ qua , cậu vươn chân giẫm Vương Tuấn Khải một cái
” Ách .. ”
” Cậu còn không biết tiết chế ? Lần trước chẳng phải đã làm rồi sao ? ”
. Vương Tuấn Khải đen mặt , nghiêng đầu nhìn Vương Nguyên hai mắt ướt sũng nhìn hắn – ” Lần trước cách đây bao lâu hở em ? ”
” Một tuần .. chắc hơn ạ .. ” – Vương Nguyên đỏ mặt , nhỏ giọng nói . Vương Tuấn Khải khiêu mắt nhìn qua Đinh Trình Hâm – ” Thế lần trước của cậu cùng Vũ Hàng cách đây bao lâu ? ”
. Đinh Trình Hâm ho nhẹ một tiếng , mặt có chút ửng hồng – ” Tầm chín tiếng trước .. ”
. Vương Tuấn Khải hừ hừ một tiếng , tiếp tục hôn hôn thân thể Vương Nguyên , bởi vì hiện tại không thể hôn môi em ấy a .. hắn sợ mình không biết khống chế làm em ấy khó thở thì không hay !
” Khải .. ưm a … ”
. Đinh Trình Hâm đen mặt , gằn nhẹ một tiếng – ” Vương Tuấn Khải ! ”
” Khải Khải .. a haa .. ưm ~ từ từ mà .. ”
.Đinh Trình Hâm khốn khổ , đảo mắt nhìn mấy vị khách vẫn còn đang nói chuyện phiếm , chưa chú ý đến .. Hu oa , em ấy rên thật quyến rũ mà .. thật câu dẫn người mà .. cậu cũng là nam nhân mà !!
” Khải .. ân .. em .. ”
. Vương Nguyên được Vương Tuấn Khải một tay đỡ lấy eo , một bên vừa tháo cúc áo em ấy vừa hôn xuống ..
. Đinh Trình Hâm vốn định đạp Vương Tuấn Khải một cái nữa , đuổi cả hai vào trong thì chợt nghe có tiếng
” Wao .. Hình ảnh full HD , sống động quá nha ! ”
. Đinh Trình Hâm ngơ ngác xoay đầu lại , Vương Tuấn Khải rủa khẽ một tiếng luống cuống ôm Vương Nguyên vào ngực , xoay đầu lại chỉ thấy một nam nhân tuấn mĩ , đeo mắt kính gọng đen , đang ôm một bó hoa hồng ..
” A , Vương tổng , thật trùng hợp ~ ”
” Hắc Gia ? Sao cậu lại ở đây ? ”
” Đi theo đuổi người ta ~ ” – Hắc Gia phì cười , tháo kính mắt xuống .. Lúc y đeo kính mắt , chính là một bộ thư sinh nhã nhặn , nhưng khi tháo kính ra , lại còn tóc vuốt ngược ra sau liền thật giống một đại thiếu gia chuyên trêu hoa ghẹo nguyệt , phong lưu tuấn lãng a !
” Theo đuổi ? Ai cơ ? ” – Vương Tuấn Khải khó hiểu , Hắc Gia từng là bạn học của hắn , lúc trước trong một dự án đầu tư cho trường đại học cũng đã từng gặp lại y a , rõ ràng là một giảng viên rất nghiêm túc , ai mà ngờ lại có cái bộ dạng này nữa a !
” Đó ! ” – Y khẽ cười chỉ Vương Nguyên đang động tình đáng yêu trong ngực Vương Tuấn Khải , bé con kéo kéo áo hắn , ra sức trốn người khác .. – ” Dễ thương ghê ! ”
. Vừa nghe đến đó , Vương Tuấn Khải liền nheo mắt , chợt nhớ đến nam nhân lần trước khi hắn trở về thì thấy nam nhân ấy đè Vương Nguyên trên ghế .. dáng có vẻ giống tên này , cho nên .. vẻ mặt muốn kiếm chuyện liền bắn đến chỗ y . Hắc Gia thấy không khí đột nhiên hạ thấp trầm trọng , còn có sát khí lởn vởn , y liền kinh dị lui a lui a lui …
” Đùa thôi a ! Làm gì thấy ghê vậy cha nội ! ”
. Nói xong đem bó hoa trên tay giao đến Đinh Trình Hâm – ” Nè , cho em ! ”
. Đinh Trình Hâm ngơ ngác .. – ” Cho tôi ? Nguyên Nhi ở đây mà ! ”
. Hắc Gia nhún vai – ” Bên cạnh em ấy có con hổ dữ như vậy , sao tôi dám đến ? Hơn nữa hoa hồng cho em ấy là hoa hồng lục nha .. em xem , cái này màu gì ? ”
. Đinh Trình Hâm nhìn xuống , lại thấy tấm thiệp màu đen quen thuộc ..
” Là anh ? ”
” Có thích không ? ”
. Não bộ Đinh Trình Hâm ong ong cả lên … hoa hồng đỏ là tặng cho người mình yêu thích .. . Y từng nói vậy .. không xong ..
. Vương Tuấn Khải chớp mắt , hắc hắc cười ôm Vương Nguyên lùi ra mấy bước
” Tôi mách Hàng Hàng nè ~~ ”
” Cậu .. !! ” – Đinh Trình Hâm đen mặt , ngón giữa thiếu điều muốn giơ ra đến nơi rồi !
” Tôi mách a mách !! ” – Vương Tuấn Khải một bộ cà lơ phất phơ như muốn sinh sự nha , Vương Nguyên khó hiểu nhìn bố cục trước mặt , Đinh Trình Hâm hừ một tiếng , trong túi lấy ra một lọ thuốc , đổ ra cho Vương Tuấn Khải một viên
” Cho cậu , để em ấy uống trực tiếp ! ”
” Ách .. tôi muốn cả lọ !! ” – Bảo sao trong phòng Hoàng Kỳ Lâm không tìm được , té ra là trong túi tên phá game này !
” Không lấy thì .. ”
” Ách , lấy lấy !! ”
” Hừ , cầm lấy , liệu liệu cái mồm ! ”
. Vương Tuấn Khải híp mắt vui vẻ , quay sang hỏi Vương Nguyên – ” Nguyên Nhi , làm ha ! ”
. Vương Nguyên đỏ mặt , níu áo hắn , gật gật đầu . Vương Tuấn Khải thiếu điều muốn gào lên như sói tru a .. Bế lấy Vương Nguyên tót lên lầu .
. Đinh Trình Hâm rảnh nợ liền liếc qua Hắc Gia – ” Đi đi ! ”
. Hắc Gia nhún vai , tìm đại cái bàn ngay gần quầy thu ngân ngồi xuống – ” Tôi là khách , chả nhẽ em không bán ? ”
” Anh … !! ” – Đinh Trình Hâm ức chế , chọi đến cái menu – ” Ăn cái gì !? ”
. Hắc Gia khúc khích cười , bắt chéo chân mà cầm menu lên , ừm ừm mấy tiếng lại quăng menu về – ” Một Đinh Trình Hâm , một ly trà sữa đi ! ”
. Đinh Trình Hâm hít một ngụm khí lạnh .. Đời này của cậu , sợ nhất là những tên lầy lội như vậy ! Một Hoàng Vũ Hàng với cậu là đủ rồi !
” Không ăn thì biến ! ”
. Hắc Gia vội đứng dậy – ” Ăn mà ăn mà ! Đinh Trình Hâm sao tôi lại không ăn ! Tôi đâu có ngu !! ”
. Đinh Trình Hâm tức giận tung chân đạp đến cái kẻ đang nhào tới mình , kết quả Hắc Gia chân-yếu-tay-mềm ngã nhào đến , hoàn hảo rầm một tiếng , đè Đinh Trình Hâm xuống đất luôn .
. Vài vị khách quen khó hiểu lên tiếng hỏi – ” Tiểu Đinh , xảy ra chuyện gì vậy !? ”
. Đinh Trình Hâm vất vả giữ lại cái đầu ai kia đang quá đáng muốn cọ vào người mình , vội nói – ” A .. không có gì , đừng để ý đừng để ý ạ !! ”
. Đinh Trình Hâm cắn môi , co gối ngay hạ bộ của y mà tung chưởng , Hắc Gia lầy lội lăn sang một bên . Đinh Trình Hâm thừa thế ngồi dậy , quơ lấy cái muỗng nhào đền – ” Ông liều mạng với anh !! ”
” Óa !! ” – Hắc Gia ôm thân bỏ chạy , chậc chậc , xù lông rồi ! ”
. Đinh Trình Hâm thở dốc một tiếng , chỉnh lại quần áo – ” Biến ! ”
. Hắc Gia hất mặt – ” Không thích , ăn bánh mà ! Bán đi ! ”
. Menu lần thứ hai bay đến , Hắc Gia lần nãy cũng chịu nghiêm túc gọi bánh .. Ân , y thấy cậu đã nghiến răng keng két rồi , chọc nữa là lát nữa y không toàn mạng để ngày mai đến lớp dạy đâu !
. Đinh Trình Hâm đứng sau quầy hít một ngụm khí lạnh , nhìn tên kia vừa gặm bánh lại vừa nhìn chằm chằm cậu , còn cố ý gặm cái bánh thật lâu .. kiểu như y đang tưởng tượng cái bánh y ăn chính là Đinh Trình Hâm a ..
. Đinh Trình Hâm liếc nhìn đồng hồ .. mẹ ơi .. đi gần ba tiếng rồi , chắc ba người kia cũng mua đồ trang trí sắp về đến nơi rồi , cậu phải tống cái tên biến thái này đi mới được !
. Chính là còn chưa nghĩ ra kế sách thì Hắc Gia đã chủ động đứng dậy , bánh thì mới gặm một chút , nhưng trà sữa thì hết veo , y nhào đến , mơ hồ ôm luôn cái bàn thu ngân mà dí sát khuôn mặt điển trai đến gần Đinh Trình Hâm , Đinh Trình Hâm nheo mắt , khẽ cười đem tiền thói đập vào mặt y ..
” Đi chết đi ! ”
” Hắc hắc , em lưu manh quá .. Khi nào rảnh tôi lại đến , mà tuyết rơi thế này , học trò chắc cũng sắp được nghỉ đông rồi .. Đến lúc đó , chúc ta sẽ có rất nhiều rất nhiều thời gian nha … ”
. Đinh Trình Hâm hít sâu , đẩy khuôn mặt ai kia ra – ” Đừng nhây nữa , tôi có người thương rồi ! ”
. Hắc Gia ngúng ngoảy , thu lại bộ dạng cà lơ phất phơ .. – ” Em thương người ta , nhưng người ta có thương lại em không ? Hay chỉ thương cái thân thể mê người này của em ? Hử , tiểu Trình Trình của tôi .. em có ngày sẽ hối hận ! ” – Nói xong còn khiêu mắt một cái , nhân lúc Đinh Trình Hâm ngẩn người suy nghĩ liền tiến đến , hôn lên má cậu một cái rồi rời đi , Đinh Trình Hâm gào lên , hận không thể đem tất cả những gì trong tầm ngắm mà chọi cậu ta a ..
. Hắc Gia vừa đi , ba người kia quả nhiên liền về . Lúc đó Đinh Trình Hâm đang đưa hóa đơn cho vị khách cuối cùng rồi ưu nhã cười tạm biệt .. Chuẩn bị đóng cửa trang trí để ngày mai có thể có diện mạo mới mà bán bánh nha ..
. Đinh Trình Hâm

Chưa có bài viết nào được lên lịch