[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên – [ Chương 8 ] Trình Trình nói không cho người lạ chạm vào tiểu JJ !

[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên

[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên – [ Chương 8 ] Trình Trình nói không cho người lạ chạm vào tiểu JJ !

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 8 ] Trình Trình nói không cho người lạ chạm vào tiểu JJ !
.
.
. Chẳng biết Vương Nguyên Nhi tắm cho Khải Meo Meo ăn vạ thế nào , một lát sau chỉ thấy căn phòng mù mịt hơi nước , Vương Tuấn Khải cùng Vương Nguyên hai người ở trong bồn tắm lớn .
. Tuy nhiên , chân cả hai đều dài như hai cây sậy , bồn tắm có lớn thế nào cũng không dài nổi một mét chín . Vì vậy , để tiết kiệm diện tích , Vương Tuấn Khải liền quyết kéo Vương Nguyên ngồi trong ngực , lưng tựa vào ngực hắn .
. Vương Tuấn Khải tiện tay ăn chút đậu hủ từ em ấy . Hai tay vòng qua eo , mò mẫn cái bụng bằng phẳng , lúc ngồi xuống liền mềm mại hẳn ra . Bé con còn đang mặt đỏ bừng bừng , thấy cái tay kia làm loạn liền đập hắn bôm bốp
” Không cho .. không cho nữa ! Anh xấu quá ! ”
. Vương Tuấn Khải dĩ nhiên sẽ không vì vậy mà thu lại móng vuốt . Chỉ là hai tay quấn trên eo bé con yên phận hơn một chút . Bé con hít hít cái mũi , nhìn nước trong bồn tắm trong suốt , nhìn xuống liền thấy tiểu JJ nhà mình , càng nhìn càng tủi thân a .. Tại sao tiểu JJ của bé lại nhỏ như vậy kia chứ !!
” Em nhìn cái gì vậy ? ”
. Bé con giật mình . Người kia ngay bên tai bé thổi khí , còn gặm gặm cắn cắn vành tai bé . Vương Nguyên nhột nhột , theo bản năng nghiêng đầu né tránh . Vương Tuấn Khải kia , anh một vừa hai phải thôi ! Anh đòi em tắm cho anh mà lại bắt em sờ sờ chỗ gì đó không hà !
. Bé con vẫn còn rất cay cú nha , hắn ban nãy bắt bé tắm cho hắn , sau đó nói bé phải .. phải .. phải tắm cho cả tiểu JJ của hắn cơ !!!!
. Vương Tuấn Khải khúc khích cười , lòn tay chạm nhẹ tiểu JJ của Vương Nguyên . Bé con kêu một tiếng xong muốn thoát khỏi móng vuốt của người kia . Ai ngờ hắn ôm chặt quá , bé muốn giãy giụa cũng chỉ có thể giãy trong vòng tay hắn .
” Nguyên Nhi , có phải em thấy tiểu Nguyên của em nhỏ quá không ? ”
. Vương Nguyên bận giãy dụa , nghe vậy cũng thành thật gật đầu . Ừm ! Của bé so với người kia nhỏ lắm cơ !
. Vương Tuấn Khải hít sâu , liếm khẽ cái gáy trắng nõn của bé con . Bàn tay nắm gọn tiểu huynh đệ của Vương Nguyên . Vương Nguyên không chịu , tay mang găng trắng giữ cổ tay hắn
” Không .. không .. Trình Trình nói không được để người lạ chạm vào ! ”
” Nguyên Nhi coi Khải Khải ca là người lạ sao ? Thật đau lòng đó ~ Anh làm vậy chỉ muốn giúp tiểu Nguyên của em lớn hơn một chút thôi mà ~ ”
. Vương Nguyên ngây người . Giọng nói người kia ngập tràn ủy khuất khiến bé nghe thật đau lòng . Nhưng mà Trình Trình dặn … Thôi bỏ đi , mình không nói , Khải ca không nói thì ai biết ! Nhưng mà .. Hoành Hoành nói rằng , nói dối là rất xấu a ..
. Đang lúc bé con còn đấu tranh tư tưởng liền nhìn thấy dưới mặt nước một trận dao động . Vương Tuấn Khai đem ngón tay búng nhẹ tiểu-Nguyên . Bé con lần đầu bị người khác chạm vào tiểu JJ liền sợ muốn chết , đôi tay nhỏ đeo găng nắm lấy bắp tay hắn , kêu khẽ một tiếng Khải ca . Người kia lại làm như rất bình thường , ngón tay có chút chai sần đem cọ nhẹ quy đầu non nớt màu phấn hồng của đứa nhỏ kia
” Ngoan , giao cho anh .. ”
” Ưm .. ” – Vương Nguyên nhíu mày , đầu nghiêng một bên tựa vào ngực hắn . Đôi tay nắm bắp tay hắn kia cũng thả lỏng . Cảm giác rất lạ .. giống như , lúc Hàng Hàng ca ép bé uống sữa rồi trút y phục bé mà trêu đùa vậy !
” Ân .. ” – Vương Tuấn Khải chậm rì rì ma sát tính khí kia . Hắn biết , có nhiều chuyện không thể vội , huống chi đứa nhỏ này mới dậy thì , phát triển còn chưa toàn diện . Phân thân nhỏ kia vừa trằng hồng vừa mềm mại , dĩ nhiên hắn sẽ không nghĩ đứa nhỏ được cả đám nhân viên ở tiệm bánh kia bảo hộ từng bị người khác sờ qua a .. Bởi vì xem em ấy phản ứng kìa , cưng chết được !
. Hô hấp Vương Nguyên trở nên nặng nề , cố gắng nghiêng người tránh cái tay hắn .. Sau đó đem mặt tựa như muốn chôn giấu luôn ở trong lồng ngực phập phồng kia ..
” Haa .. đừng .. ” – Nhận thấy người kia giống như càng đùa càng hăng , bé con chỉ có thể trân trối kêu một tiếng . Bàn tay nọ như có ma lực , nhẹ chà chà hai quả cầu nhỏ bên dưới của bé , nắm lấy thân nhỏ đem lộng …
. Tốc độ mỗi lúc một nhanh , bọt nước lăn tăn nổi lên làm cho Vương Nguyên đầu óc ngày càng mù mịt , chỉ biết kêu loạn , hai tay cào cào cánh tay hắn . Vương Tuấn Khải lúc này mới để ý bé con kia đi tắm cư nhiên vẫn không chịu tháo găng tay a ..
” Nguyên Nhi .. đem găng tay tháo ra đi ! ” – Giọng nói trầm trầm vang bên tai khiến bé con nhịn không được rùng mình . Người kia dột nhiên bóp mạnh tiểu JJ của bé một cái , Vương Nguyên trong đầu liền một mảng trắng xóa , bụng dưới co thắt đột ngột , đem dòng chất lỏng trắng đục hòa vào nước .
. Vương Tuấn Khải thật không phúc hậu nghe đứa nhỏ kia kêu lớn một tiếng , sau đó cả người mềm nhũn , từ từ mà trượt xuống nước . Đến khi nước dâng đến cổ , Vương Tuấn Khải mới giật mình , vội kéo em ấy lên .
. Chết tiệt , hắn chỉ nghe em ấy rên thôi mà bây giờ đã lên rồi . Phải làm sao đây ?
. Vương Nguyên ngồi trong lòng Vương Tuấn Khải khó chịu rên hừ hừ mấy tiếng , cảm giác lúc tiết ra thật thích , nhưng mà rất hao phí sức lực . Đột nhiên cảm thấy sau mông mình có gì đó chọc chọc bé tò mò ngoái đầu nhìn xuống .
. Ngay lập tức Vương Nguyên liền hối hận . Tiểu JJ .. không đúng ! Đại JJ của người kia không biết từ lúc nào đã oanh oanh liệt liệt đứng thẳng giữa đám lông mao màu đen sẫm rồi a !
. Vương Tuấn Khải cũng nhìn xuống , sau đó lại nhìn khuôn mặt đỏ hông ngây ngô của Vương Nguyên , hắn rốt cục thở dài
” Hay là , em ra ngoài trước đi ! ”
. Vương Nguyên liền gật đầu như giã tỏi , trèo ra khỏi bồn tắm rồi lấy khăn lớn quấn vào . Trực tiếp mở cửa chạy ra ngoài .
. Vương Tuấn Khải nhìn em ấy , xong nhìn huynh đệ của mình .. Aigo , xem ra phải nhờ đến trợ giúp của năm ngón tay cô nương a !

. Lúc Vương Tuấn Khải quấn khăn tắm ngang eo đi ra liền đập vào mắt hắn chính là cảnh xuân phơi phới . Vương Nguyên nằm trên giường , khăn tắm vốn đã trải ra lót dưới thân bé . Thân thể không chút phòng bị nằm ngữa trên giường , cư nhiên cứ như vậy mà vù vù ngủ say .
. Đôi mắt nhắm chặt , lông mi dài cong vút , đôi môi mỏng xinh đẹp nổi bật trên gò má hồng hào , .. Chưa kể đến thân thể nhỏ nhắn nằm nửa trên nửa dưới giường , hai tay tùy ý dang sang hai bên , ngay cả nơi tư mật cũng không thèm che dậy ..
. Vương Tuấn Khải nuốt nước bọt , trong lúc bất tri bất giác , hắn đã không nhận ra chính mình đã ghé sát mặt Vương Nguyên .
. Vừa tắm xong , hơi thở có chút lạnh phả lên mặt em ấy . Lông mi Vương Nguyên đầu tiên là run nhè nhẹ , sau đó hé mở ..
” Ưm .. ? ”
. Vương Tuấn Khải vội vàng đứng thẳng người , tựa như không có chuyện gì , hít sâu một hơi sau đó lôi kéo bé con dậy
” Nguyên Nhi .. lau người trước đã rồi hẳn ngủ ! ”
. Hắn cứ nghĩ bé con ngoan ngoãn nghe theo , nhè đâu đứa nhỏ này đang ngủ ngon mà bị đánh thức liền sinh khí mà quấy khóc , nhè nhè vươn tay đòi ôm .
. Vương Tuấn Khải muốn từ chối cũng không được . Lát sau đứa nhỏ kia đã thỏa mãn nằm gọn trong ngực hắn , cái đầu còn ẩm ướt lâu lâu ngay ngực hắn cọ cọ mấy cái .
. Bất đắc dĩ hắn phải dùng phương pháp thật nhẹ nhàng sấy khô em ấy rồi khoác tạm sơ mi mới mua ban nãy vào .
. Chính là vừa bận xong , một cảm xúc thôi thúc đập đầu vào tường lại khống chế hắn . Bà mẹ nó , Vương Tuấn Khải ơi là Vương Tuấn khải ! Ngươi rốt cục có mắt hay không a ? Em ấy nhỏ như vậy mà ngươi đi mua cái sơ mi size đàn ông trưởng thành cho em ấy là sao a !?
. Bé con được sấy cho khô , ngủ cũng an ổn hơn trước . Lồng ngực khẽ phập phồng , hơi thở đều đều . Vương Tuấn Khải rũ mắt nhìn khuôn mặt nhỏ của em ấy sau đó , không nhịn được cúi đầu . Đến khi khoảng cách giữa hai phiến môi chỉ còn một đốt ngón tay thì hắn chợt dừng lại .
. Không được , hôm nay sờ em ấy đã quá đáng lắm rồi ! Lưu Chí Hoành trước đó từng dặn hắn không được hôn , cũng không được sờ mó Vương Nguyên . Nếu để Đinh Trình Hâm biết hắn chạm em ấy , cậu ta sẽ lôi hết mồ mả tổ tiên nhà hắn ra mà mắng chửi !
. Ánh mắt hắn vô tình liếc qua găng tay trắng của bé con , hơi nhíu mày . Kỳ lạ , ban nãy nhúng luôn vào nước rồi mà tại sao găng tay vẫn còn khô khốc như mới vậy ?
.
.
. Hết chương 8 .
.
.
– Cầu cmt , cầu vote =))
– Lưu Chí Hoành .. lần này rời đi biết đến bao giờ mới có thể gặp lại ?
– Khổ tâm ghê , mới mấy ngày tháng bảy thôi mà bối rối quá , tết này ăn cũng không được .. Từ bạn trẻ Lưu Tuấn Hạo rồi lại đến bạn nhỏ Lưu Chí Hoành =(( Lưỡi bò lưỡi trâu cái quần què gì =(( Cái đó là đường bụng rồng =(( Mợ , Trung Quốc muốn đảo chánh thì nói mẹ đi , lộn xộn hà =((

    Chưa có bài viết nào được lên lịch