[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên – [ Chương 7 ] Sao lại trốn anh ? cùng Vương Bé Con lần đầu đi biển !

[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên

[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên – [ Chương 7 ] Sao lại trốn anh ? cùng Vương Bé Con lần đầu đi biển !

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 7 ] Sao lại trốn anh ? cùng Vương Bé Con lần đầu đi biển !
.
.
. Vương Nguyên ra sức níu lấy Đinh Trình Hâm , không chịu đi theo Lưu Chí Hoành chọn quần áo để ngày mai cùng Vương Tuấn Khải ra ngoài chơi a ..
” Em không muốn .. Khải Khải ca , em không muốn gặp !! ”
” A .. bỏ em ra .. ”
. Đinh Trình Hâm muốn giữ bé con lại nhưng lại thôi .. dù cậu có ghét Vương Tuấn Khải đi nữa thì có dịp vẫn nên để Vương Nguyên ra ngoài chơi , bọn họ vừa bận học lại bận làm , ít khi có thể chơi cùng em ấy ..
” Trình Trình ca .. Thiên ca .. giúp em !! A a , Hàng Hàng đừng sờ em mà !! ”
” Hoành Hoành a ! ”

. Sáng sớm hôm sau , một chiếc BMW thể thao màu trắng uy vũ đậu trước tiệm bánh Bakery màu lục ở góc phố . Nam nhân ăn vận sơ mi trắng quần jean đơn giản ôm một bó hoa hồng màu xanh bơ* đứng tựa vào cửa xe , ánh mắt đỏ rực thủy chung nhìn vào trong tiệm bánh vẫn còn chưa mở cửa .
[ *Màu xanh bơ : màu lục nhàn nhạt giống màu trái bơ . ]
. Gần bảy giờ , cửa tiệm mở ra , một thiếu niên vận y phục vừa nhìn liền khiến người ta nghĩ ngay bốn chữ : trong sáng thuần khiết . Thiếu niên vận giày NIKE cổ cao , quần jean , áo khoác da khoác bên ngoài áo phông cùng găng tay , tất cả đều một màu trắng tinh .. Thiếu niên còn mang thêm một cái balo nhỏ .. Thiếu niên này nếu không nhìn vóc dáng liền có thể liên tưởng đến mấy bé mẫu giáo đang chuẩn bị đến trường a ..
. Vương Nguyên nhìn chằm Vương Tuấn Khải đứng đó , muốn đi đến lại thôi . Lưu Chí Hoành phía sau đẩy mạnh một cái , bé con chới với ngã về phía trước .. Vương Tuấn Khải đúng như dự tính của Lưu Chí Hoành liền lao đến , ôm gọn Vương Nguyên vào trong lòng . Sau đó cứ thế , cư nhiên vác đứa nhỏ kia lên xe xong nổ máy chạy luôn . Đinh Trình Hâm ánh mắt không khỏi lo lắng , véo eo Lưu Chí Hoành một cái
” Tên ngốc này ! Nếu lúc nãy không phải Vương .. gì nhỉ ? Bỏ đi , nếu lúc nãy gã kia không kịp đỡ em ấy thì thế nào hả !? ”
” Tên kia thân thủ tốt , như thế nào lại đỡ không được ? Cậu nghĩ nhiều rồi ! ”
. Hoàng Vũ Hàng nhìn BMW chạy đi , không nhịn được mà hỏi
” Rốt cục Vương Tuấn Khải thân phận thế nào ? ”

. Vương Nguyên khép nép ngồi ở ghế phó lái , tay ôm ba lo nho nhỏ màu trắng mà e dè nhìn Vương Tuấn Khải . Vương Tuấn Khải vừa lái xe , ánh mắt lại nhìn lên trên kính chiếu hậu để quan sát đứa nhỏ kia . Sau đó , tựa như vô tình , hắn hỏi
” Sao lại trốn anh ? ”
” … ”
. Vương Nguyên giật mình , nghĩ rằng mình trộm nhìn người ta khiến người ta tức giận nên bèn thu lại ánh mắt , ngoan ngoãn cắn môi . Đến khi câu hỏi kia lần nữa được lặp lại , bé con mới khẽ giọng
” Em .. không có trốn .. ”
. Vương Tuấn Khải trầm mặt một lúc lâu , lại hỏi
” Em muốn đi đâu ? ”
” Em .. muốn về Bakery .. ”
” Hử ? ”
. Vương Tuấn Khải nghe đứa nhỏ kia vừa ra ngoài liền đòi chạy về liền lớn tiếng một chút , kết quả đứa nhỏ kia ấp a ấp úng bảo muốn đến chỗ vắng người . Vương Tuấn Khải không tình nguyện cũng phải đưa em ấy ra một bãi biển ở vùng ngoại ô .
. Nơi đây phong cảnh vô cùng đẹp , nước biển xanh với những đợt sóng rì rào , bãi cát vàng trải dài dường như vô tận . Ở đây thường rất đông khách du lịch nhưng đa số là khách nước ngoài . Mà hôm nay không phải ngày lễ , dĩ nhiên bọn họ cũng sẽ không rảnh rỗi mà chạy đến đây giống như tên Vương Tuấn Khải này .
. Hai người đã đến nơi , tuy nhiên Vương Tuấn Khải không chạy vào phần bãi cát mà lại đỗ xe ở bên vệ đường . Hừ hừ , chạy vào trong đó lún cát hay gì gì đó , phá hoại mĩ quan cùng làm bẩn BMW xinh đẹp của bổn bảo bảo thì mệt lắm !
. Vương Nguyên ngây ngốc nhìn bở biển xanh ngắt , xong biển rì rào , tới tấp đánh vào bờ . Đây là lần đầu tiên bé được thấy biển .. thật đó ! Trước giờ không được ra ngoài , bé chỉ có thể nhìn thấy biển qua TV , máy tính thôi !
. Bé con thích lắm , hai mắt sáng rực , dính luôn vào cửa kính xe , đến khi không thể nhịn nổi tò mò nước biển như thế nào , bé liền quay lại tìm Vương Tuấn Khải . Không biết nên nói là may mắn hay xui xẻo . Vương Nguyên vừa quay lại thì liền bắt gặp ánh mắt ôn nhu của người nọ . Vương Tuấn Khải chống tay ngay vô lăng , khóe môi khẽ nhếch nhìn Vương Nguyên . Bé con có chút hoang mang .. rốt cục bứt bứt tay một lúc liền nói
” Em .. hôm đó .. thật xin lỗi .. Lúc đó em có chút không thể khống chế .. ”
” Không sao . Là anh sai trước mà . ”
. Vương Nguyên không nghĩ tới người kia không để ý như vậy . Bé cắn môi nhìn Vương Tuấn Khải
” Em .. không biết tại sao , không gặp anh thì em nhớ anh lắm .. ”
. Vương Tuấn Khải gật nhẹ đầu . Bé con tiếp tục nói
” Em .. còn ngủ mơ thấy anh nữa ! ”
. Vương Tuấn Khải lại nhẹ gật đầu . Vương Nguyên lại nói
” Hay là .. sau này anh không làm bánh với em , nhưng hãy là người nhận xét bánh em làm nha ? ”
. Vương Tuấn Khải liên tục gật đầu . Ha ha , không ngờ tới đứa nhỏ này đơn thuần như vậy ! Có khi nào em ấy cũng có ý với mình không ? Em ấy nói không gặp thì nhớ , nằm mơ thấy mình kìa !
. Vương Nguyên thấy hắn chỉ gật đầu , nghĩ rằng hắn còn chấp nhất mình chuyện hôm trước , hai mắt rất nhanh hoe hoe đỏ
” Khải Khải ca .. em .. ”
. Vương Tuấn Khải thấy đứa nhỏ kia rưng rưng liền có chút hấp tấp , vội giữ lấy mặt em ấy xoa xoa nhẹ mắt
” Nguyên Nhi , em khóc gì chứ ? Anh đâu có mắng em ? ”
” Khải Khải còn giận .. còn giận em !! ”
. Vương Tuấn Khải phì cười , véo nhẹ lên mũi bé con
” Đứa ngốc , anh khi nào thì nói giận em chứ ? Em đáng yêu như vậy , anh làm sao nỡ ? ”
. Vương Nguyên thẹn thùng , đôi tay mang găng đưa lên xoa xoa mũi . Vương Tuấn Khải mở cửa xe , trèo xuống , sau đó vòng sang bên kia , mở cửa xe ở bên bé con
” Nào , bây giờ còn sớm , ngoài kia nắng không gắt , anh đưa em đi xem ! ” – Vừa nói vừa chỉ về phía biển . Vương Nguyên vừa nghe thì vui lắm , vội đeo cặp vào cũng muốn trèo xuống . Không biết hấp tấp thế nào mà lại bước hụt chân , kết quả ngã ập vào ngực Vương Tuấn Khải .
. Hắn ôm bé con trong lòng , không nhịn được trách một tiếng
” Nguyên Nhi , phải cẩn thận chứ ! ” – Nói xong liền nắm lấy tay bé con , xoay người băng qua đường , đi về phía bãi cát . Vương Tuấn Khải đem giày của mình tháo ra trước , sau đó xoay người tháo giày cho bé con còn đang tham lam hít lấy gió biển phà phà như điều hòa thổi vào mặt . Vương Nguyên vịn vai Vương Tuấn Khải quỳ trước chân mình tháo giày để giữ thăng bằng . Vương Tuấn Khải nhấc chân Vương Nguyên , đem giày trắng tháo xuống , vớ bên trong cũng tháo xuống để lộ ra đôi chân nho nhỏ , trắng như ngọc cùng những đầu ngón chân tròn tròn màu hồng nhạt , liếc khẽ một chút liền thấy mắt cá chân vô cùng tinh tế . Hắn nhịn không được , cúi đầu hôn lên mu bàn chân bé con . Vương Nguyên còn đang nhìn chăm chăm hướng biển , cảm thấy chân mình có chút khác liền cúi đầu nhìn , kết quả thấy một màn nọ liền a a a mấy tiếng xém ngã luôn .
. Vương Tuấn Khải cười cười , xăn ống quần cả hai lên , sau đó nắm tay bé con đắt về phía biển . Vương Nguyên cảm thấy cát bên dưới lúc đầu thì rất mịn , mỗi bước bé đi đều tựa như lún sâu vào , còn có hạt cát len vào kẽ chân , rất nhột a .. Nhưng sau đó thì cát càng ngày càng ướt , bước lên giống như bùn nhão vậy . Thấy khoảng cách giữa mình và biển ngày càng gần , bé con không khỏi có chút sợ hãi . Ban nãy ở phía xa nhìn , thấy nó nhỏ nên rất đẹp . Nào ngờ đến gần , nó vẫn đẹp nhưng lớn quá , bé sợ a a .. !!
. Nhận thấy bàn tay nhỏ đang cầm ngón út tay của mình đột nhiên xiết chặt , Vương Tuấn Khải liền quay đầu nhìn bé con . Vương Nguyên nắm ngón út tay của hắn , hai mắt rưng rưng nhìn Vương Tuấn Khải
” Khải Khải .. biển nhìn sợ quá .. ! ” – Đúng lúc đó lại có một đợt sóng lớn , đánh tới . Chỗ hai người đứng vốn chỉ là cát ẩm , vẫn chưa chạm nước . Bé con đột nhiên bị sóng đánh vào chân liền níu lấy cánh tay Vương Tuấn Khải , kêu a a mấy tiếng mà loạn cào cào cả lên . Vương Tuấn Khải không nhịn được mà bật cười . Đứa nhỏ này sao đáng yêu vậy chứ !?
” Nguyên Nhi ngoan , này là nước thường , không đáng sợ đâu ! ”
. Vương Bé Con cảm giác nước chạm vào chân mình rất lạnh , không muốn bước thêm một chút nào .. Nhưng mà .. ở ngoài đó đẹp lắm a , bên dưới hình như còn có mấy vỏ sò thật lớn nữa kìa !
. Bé con tựa như rất tin tưởng Vương Tuấn Khải , một tay nắm ngón út tay hắn lôi về phía trước , tay còn tay với với vào trong cái mà tìm mấy vỏ sò . Vương Tuấn Khải vốn cao hơn Vương Nguyên một cái , bị Vương Nguyên kéo dĩ nhiên phải nghiêng người theo rồi !
. Vương Nguyên được một lúc thì buông hẳn tay hắn , chạy ra xa xa vọc vọc nước . Vương Tuấn Khải thấy bé con vẫn nằm trong phạm vi an toàn liền tìm một tảng đá ngồi lên , xoa xoa đầu .. Mẹ bà nó , hôm qua háo hức được gặp em ấy quá nên thiếu ngủ a .. bây giờ mệt quá !
. Bé con hưng phấn chạy đến , mang theo một vỏ sò rất to khoe Vương Tuấn Khải
” Khải Khải ca , anh xem nè , em vừa tìm được đó ! ”
. Vương Nguyên phát hiện ra biển rất thú vị , bé còn thấy bên kia có mấy con cua xanh xanh nữa . Chính vì vậy , một lát sau bé con quay trở lại , Vương Tuấn Khải liền nghiêm mặt nhìn em ấy .
. Bé con hối lỗi , cúi đầu vò vò góc áo đã ướt mem . Vương Tuấn Khải lia Vương Nguyên từ trên xuống dưới , cả cái quần trắng dính đầy là cát , còn ướt mem . Áo khoác thì đã cởi ra để ở chỗ hắn nên em ấy chỉ mặt áo phông ngắn tay , bị nướt biển làm ướt bết hẳn vào người . Hắn vừa nhìn liền đau lòng a .. em ấy , tại sao so với cái áo lại nhỏ như vậy ..
” Bây giờ chỉ mới có chín giờ sáng mà em đã ướt mem như thế này là sao hả ? ”
” Khải Khải .. oa , anh không biết đâu , biển vui lắm . Em đuổi theo mấy bạn cua , sau đó sóng biển đánh lên , em bị vấp liền ngã ập xuống biển luôn , nước biển đặc biệt mặn nha , mặn hơn cả muối nữa a ! ”
. Vương Tuấn Khải nghẹn lời . Hắn thực sự chưa từng thấy ai lại đi kể việc mình gặp tai nạn bằng cái giọng vui vẻ đến vậy a ..
. Hắn có chút đau đầu , chậc , bây giờ phải làm sao đây ? Để một lát nữa thì em ấy sẽ bệnh mất .. Hắn còn chưa kịp nghĩ xong đã thấy Vương Nguyên nhào tiếp ra biển , miệng còn liên tục kêu
” Cua cua ! Cua a cua ! ”
. Thở dài , cái này có phải hẹn hò không vậy ? Hẹn hò thì phải nắm tay , phải hôn nhau chứ ? Hắn còn chưa được hôn môi em ấy đâu đó !!
. Bé con đuổi theo con cua , đến khi bị mất dấu bèn quay lại , không thấy Vương Tuấn Khải đâu , Vương Nguyên liền sợ hãi , nghĩ rằng mình đã đi lạc vị trí ban đầu nhưng không đúng , áo khoác của mình ban nãy đưa cho anh ấy vẫn còn ở đây kia mà ?
. Thêm một suy nghĩ khác xuất hiện , dọa cho Vương Nguyên bật khóc : Khải Khải ca bỏ bé ở đây a !
. Vương Nguyên hoảng loạn chạy xung quanh tảng đá xem anh ấy có trốn mình không , sau đó lại không thấy liền khóc toán lên . Lúc Vương Tuấn Khải trở lại , chỉ thấy đứa nhỏ kia đứng dụi mắt , xung quanh vang tiếng nức nở đáng thương . Vội đặt gói đồ mình mới mua lên tảng đá , chạy đến xem em ấy . Bé con vừa thấy hắn liền khóc lớn , nhào qua hôm Vương Tuấn Khải . Vương Tuấn Khải còn đang lo sốt vó , không kịp phòng bị , kết quả cả hai ngã ạch xuống nước biển .
. May mắn ở đây nông , chẳng sao cả . Chỉ là hai người hoàn hảo ướt như con chuột lột .
” Nguyên Nhi !! ”
. Bé con nọ cư nhiên không chịu đứng lên , ngồi trên bụng hắn khóc đến thương tâm
” Oa oa .. Khải Khải .. anh bỏ em .. anh bỏ em ! Hu hu .. ”
” Nguyên Nhi , đừng khóc ! Anh không có , không có bỏ em ! ”
. Vương Tuấn Khải ngồi dậy , đem đứa nhỏ kia ôm vào . Bé con rất phối hợp ô ô khóc , ôm chặt cổ hắn . Hai chân vòng qua eo Vương Tuấn Khải , quấn chặt . Vương Tuấn Khải có chút nghẹn , đứng lên . Phát hiện đứa nhỏ coi vậy lại rất nhẹ , hắn mang em ấy đặt lên tảng đá , bé con nhất quyết không buông hắn ra , khóc đến thương tâm , luôn miệng nói hắn bỏ em ấy
” Nguyên Nhi , anh sẽ không bỏ em , sẽ bên em cả đời ! ”
. Bé con liền gật đầu – ” Hu oa .. nhất định không được nói dối ! ”
. Vương Tuấn Khải khẳng định , nhẹ nhàng vỗ lưng em ấy . Bé con lúc này mới chịu rời ra . Vẫn còn liên tục dụi mắt .
” Đừng dụi nữa , đỏ mắt bây giờ ! ”
. Quấn cho Vương Nguyên một cái khăn lớn , nghe bé con thút thít hỏi
” Ban nãy anh đi đâu vậy .. hức ? ”
” Anh thấy em ướt mem rồi , đi lấy khăn tắm để trên xe , anh nhớ em chưa ăn sáng nên còn tiện đường mua mì sườn , bánh bao xá xíu cùng bánh củ cải a . Còn

Chưa có bài viết nào được lên lịch