[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên – [ Chương 6 ] Từng muốn cùng anh làm bánh ..

[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên

[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên – [ Chương 6 ] Từng muốn cùng anh làm bánh ..

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 6 ] Từng muốn cùng anh làm bánh ..
.
.
. Vương Nguyên mơ mơ màng màng cảm nhân có ai đó khẽ vuốt ve khuôn mặt mình .. Bé con hừ hừ , a ô cắn ngón tay đang chạm trên môi mình . Cảm nhận người kia khẽ kêu một tiếng , bé mở mắt .
. Đôi mắt to tròn ngập nước khi vừa tỉnh dậy mang theo mê mang cùng một vẻ dụ hoặc khó tả .. Nhìn người nọ đang ôn nhu nhìn mình , bé con mừng rỡ kêu lên
” Khải Khải ca ! ”
” Ừ , anh đây .. ”
. Vương Nguyên ngồi dậy , theo thói quen gấp lại mền bông , nắm tay hắn
” Khải Khải ca , em không nghĩ là anh sẽ lại đến đó ! ”
” Tại sao lại nghĩ như vậy ? ”
. Bé con không đáp , đứng lên . Phát hiện mình chỉ mặc áo sơ mi cùng quần đùi siêu ngắn , để lộ ra đôi chân thon dài trắng ngà trước mặt người ta , bé liền thẹn thùng
” A .. ”
. Vương Tuấn Khải nhìn qua liền không dám tiếp tục nhìn nữa . Hắn mà nhìn nữa thì sẽ bay lại ôm em ấy mất !
. Vương Tuấn Khải nhìn bé con đi vào phòng tắm , bi thảm thương tiếc cho chính mình . Ban nãy hắn đến là khoảng bảy giờ , tiệm bánh mở cửa lúc sáu giờ . Hắn vừa đi vào liền thấy họ Dịch đứng ngay cửa , tặng hắn một đóa hoa , sau đó với cái mặt không cảm xúc nói : ” Chào buổi sáng ! ” .
. Vương Tuấn Khải không hiểu được tiệm bánh nghĩ cái gì lại để cái tên mặt liệt này làm một cái chốt dân phòng ngay cửa . Hừ , có ngày khách bị hắn hù chạy mất luôn a ! Còn có còn có ! Cư nhiên tên họ Dịch kia lại tặng một bông hồng lam cho một đại nam nhân như hắn a !
. Vương Tuấn Khải nhẹ sờ sờ cằm . Chậc , mới gặp đứa nhỏ đó có một ngày thôi , vậy mà hắn lại thay đổi nhiều quá ! Đêm qua hắn cư nhiên đem cái Tiramisu kia ăn sạch sẽ , hại baba hắn nhìn hắn một cách quái dị .. Sau đó hắn còn mất ngủ vì háo hức mong đến sáng mai để gặp bé con a ..
. Vương Nguyên giống như đã rút kinh nghiệm , lúc Vương Tuấn Khải thấy em ấy từ phòng tắm đi ra thì em ấy đã một thân đồng phục màu lục đàng hoàng , còn đeo luôn tạp dề màu trắng ngang eo rồi .
” Khải Khải ca , hôm nay em trực buổi sáng , tới chiều em chỉ ca ca làm bánh nha ? Ca ca muốn làm bánh nào a ?? ”
. Vương Tuấn Khải cắn môi , hắn không muốn làm bánh nữa a .. . Vương Nguyên dù có ngây thơ như thế nào đi nữa , vừa nhìn qua ánh mắt phức tạp của hắn liền biết hắn không thích việc này , bèn thở dài , đội nón beret của đồng phục tiệm lên đầu
” Được rồi , sau này sẽ không miễn cưỡng anh cùng làm nữa .. ”
” Không phải .. anh .. ”
. Vương Nguyên đột nhiên xoay ngoắt lại nhìn hắn , ánh mắt mang theo kiên định rõ rệch nói
” Tuấn Khải . Em muốn làm bánh , chính là vì em yêu thích nó . Vốn từ nhỏ đã rất thích ăn bánh , em muốn một ngày nào đó , em có thể tận lực làm ra thật nhiều bánh ngon để mọi người ăn .. em còn muốn để bama nếm thử bánh em làm .. để cũng cảm giác hạnh phúc khi ăn bánh giống em . Nhưng thật tiếc là không có điều kiện .. ”
” Tuấn Khải . Em trước giờ chưa từng cùng ai làm bánh , kể cả các ca ca . Bởi vì bọn họ toàn là những nam nhân suy nghĩ rất đơn giản về những chiếc bánh . Em từng nói với họ , em sau này , sẽ chỉ làm bánh với người em yêu .. Nhưng em không hiểu tại sao , vừa nhìn thấy anh lại muốn anh cùng em làm bánh .. ”
” Tuấn Khải . Lúc em nhìn anh nghiêm túc khuấy bột cho em , em cứ nghĩ anh rất thích làm bánh giống em cơ , nhưng thật không ngờ em lại nhìn sai rồi , anh so với các ca ca thật chẳng khác gì nhau a .. Đều nói thương em nhưng không nguyện ý cùng em làm bánh ! ”
. Vương Tuấn Khải sững người nhìn ánh mắt thất vọng mà Vương Nguyên dành cho mình , nội tâm hắn khẽ run rẩy . Không nghĩ tới em ấy còn có thể sâu sắc như vậy ..
” Tiramisu .. Loại bánh tượng trưng cho tình yêu của người Ý .. Em không hề nghĩ chính mình sẽ cùng anh làm . Đó là cái đầu tiên , cũng là cái cuối cùng em làm với anh . Sau này anh đừng vào phòng bếp của em nữa ! ”
. Vương Tuấn Khải vừa nghe thấy giọng nói trong trẻo bây giờ làn vô cùng ủ rũ , hắn vội vã lắc đầu , nắm lấy tay đeo găng trắng của em ấy
” Nguyên Nhi , không , anh thực sự rất thích làm bánh .. Anh .. ”
” Anh nói dối .. Rõ ràng trong mắt anh , em không tìm thấy đam mê làm bánh ! ”
. Vương Tuấn Khải cắn môi , hóa ra , mỗi người thợ làm bánh đều có đam mê sâu sắc tới vậy sao ? Hắn trước đây chưa từng nghĩ tới . Em ấy hóa ra lại luôn hy vọng có người thật chân thành cùng em ấy làm bánh một đời như vậy , lại tựa như đem tình yêu của em ấy đặt vào những chiếc bánh mà em ấy làm ra . Vậy mà hắn không hiểu , còn làm ra vẻ thật chán ngán trước mấy cái bánh ngọt ..
. Giống như khi hắn còn nhỏ , lúc mama làm bánh cho hắn , hắn cư nhiên đem nó vứt xuống đất , lại còn giẫm đạp dưới chân .. Hóa ra , lúc đó mama khóc là vì chính hắn đem tình yêu của mama dành cho hắn chà đạp …
. Vương Nguyên trong lúc hắn ngây người đã đưa tay quẹt giọt nước mắt lăn trên má , cười gượng
” Thật sự đã làm phiền anh cùng em làm bánh rồi ! ”
. Sau đó lập tức rời khỏi phòng , mặc kệ hắn gọi như thế nào em ấy cũng không quay đầu .
. Vương Tuấn Khải ôm mặt . Chỉ vì những cái bánh mà cứ như vậy kết thúc sao ?
. Không thể nào ! Giang sơn dễ đổi bản tánh khó đời . Hắn vĩnh viễn cũng không thể nào thích làm bánh được , chính vì vậy , hắn sẽ để cho em ấy thấy , không phải cùng nhau làm bánh thì có thể yêu nhau . Hắn sẽ cho em ấy thấy cách mà hắn yêu em ấy !

. Vương Tuấn Khải vừa ra khu vực bán bánh liền thấy gần hết nhân viên đều tụ tập ở đó , mà vây vào chính giữa là Vương Nguyên đang được Lưu Chí Hoành ôm vào ngực ra sức vỗ vỗ lưng . Dịch Dương Thiên Tỉ đứng cạnh trầm mặt , ánh mắt lia khắp bốn phía tìm hung thủ chọc cho bảo bối cưng của mọi người khóc . Vừa thấy Vương Tuấn Khải , anh còn chưa kịp hành động liền đã thấy Đinh Trình Hâm lao đến nắm cổ áo của hắn
” Vương .. ” – Đinh Trình Hâm nói được một nửa thì nghẹn lời .. con mẹ nó , gã khốn này tên gì nhỉ ?
. Hoàng Vũ Hàng phúc hậu ghé sát tai Đinh Trình Hâm âm thầm nhắc nhở . Đinh Trình Hâm lấy lại được phong độ liền sấn tới – ” .. Tuấn Khải ! Con mẹ nó , tôi sáng nay nể tình cậu lượn lờ cả tiếng đồng hồ trước Bakery nên để cậu vào phòng tiểu Nguyên Nhi . Không ngờ cậu dám làm em ấy khóc ? ”
” Tôi .. ”
. Lưu Chí Hoành là người có thiện cảm với Vương Tuấn Khải nhất trong nhóm cũng hừ nhẹ một tiếng , lắc đầu tiếp tục dùng khăn tay lau lau mặt của bé con . Vương Nguyên níu góc áo Lưu Chí Hoành , lí nhí
” Không phải .. em làm phiền anh ấy cùng em làm bánh ! ”
” Cái gì ? Em cùng hắn làm bánh !!? ”
. Hoàng Vũ Hàng ngạc nhiên thốt lên một tiếng , sau đó bắt đầu mò đến quan sát Vương Tuấn Khải , lia tới lia lui như một cái máy dò mìn …
” Ừm , đồng tử đỏ , rất đẹp . Môi mỏng .. ừm , người môi mỏng thường rất bạc tình ! .. mũi cao , da trắng .. Nhìn chung thì cũng được nhưng vẫn không đẹp bằng anh a ? Tại sao lại để hắn cùng em làm bánh a !? ”
. Dịch Dương Thiên Tỉ âm thầm khinh bỉ cái tên biến thái còn đang gào thét kia , xoay qua nói với Đinh Trình Hâm
” Cậu mang tiểu Nguyên Nhi về phòng đã . Mới sáng sớm mà đã lộn xộn như vậy rồi ! ”
. Đợi sau khi Đinh Trình Hâm mang Vương Nguyên lên lầu , Hoàng Vũ Hàng cũng chạy theo thì họ Dịch cùng Lưu Chí Hoành mới nghiêm túc nhìn Vương Tuấn Khải
” Cậu không phải có ý với em ấy chứ ? ”
. Vương Tuấn Khải cũng không biết nên gật hay nên lắc .. Có ý hay không a ? Hắn chỉ muốn mang em ấy về làm vợ thôi , nhưng mà vừa mới tiến được một chút liền không cẩn thận bị ghét bỏ rồi !
” Tôi .. thích em ấy . ”
. Dịch Dương Thiên Tỉ nghi hoặc hỏi – ” Em ấy có nói tay của em ấy tại sao phải đeo găng không ? ”
” Có , là do em ấy có thể khống chế người khác ? ”
” Hết rồi ? ”
. Nhìn Vương Tuấn Khải gật đầu , Lưu Chí Hoành mới đau lòng vỗ vai Vương Tuấn Khải
” Tuấn Khải a , cậu vốn chưa tiến được một bước nào cả ! Em ấy vẫn chưa tin cậu nha ! ”
. Dịch Dương Thiên Tỉ liếc Lưu Chí Hoành một cái .. hừm , mới gặp có một ngày , Vương Nguyên là người chứ có phải thỏ đâu mà nhanh chóng tin tưởng được ?
” Tôi .. tôi phải làm sao ? ”
” Ha ha , dĩ nhiên là lập kế hoạch theo đuổi rồi ! ”
. Dịch Dương Thiên Tỉ gằng giọng một cái , lại gặp Lưu Chí Hoành xoay lại nói – ” Thiên , chúng ta đã bảo vệ tiểu Nguyên Nhi quá mức rồi . Em ấy đã mười bốn tuổi lại bị chúng ta giấu trong nhà mãi như vậy , đối với sau này là chuyện không tốt ! ”
” Chúng ta có thể bảo vệ em ấy cả đời ! ”
” Đến một lúc nào đó , em ấy sẽ tò mò về thế giới bên ngoài , chắc chắn sẽ .. ”
” Được rồi .. ”
. Dịch Dương Thiên Tỉ vốn cũng biết bọn họ như vậy đã rất không tốt , dù sao Vương Nguyên cũng là một công dân , cũng có tự do riêng . Vậy mà bọn họ cư nhiên không để em ấy rời khỏi góc phố này một lần nào , cũng không cho em ấy đến trường học mà lại trực tiếp dạy học cho em ấy ..
” Ừm , Tuấn Khải , hiện tại để cậu tiếp xúc với em ấy , nhưng là quan hệ bằng hữu a , tuyệt không phải tình nhân ! ”
” Cũng được .. Dù sao tôi cũng muốn nghĩ kĩ một chút về tình cảm của mình .. ”
. Lưu Chí Hoành an tâm gật đầu , sau đó nói – ” Chủ nhật tuần này cậu rảnh không a ? Nếu được thì đến đây , dẫn em ấy ra ngoài chơi một chút . Tốt nhất là đi công viên giải trí hay gì đó a , em ấy chưa từng đến đó ! ”
” A , thật tốt quá . Nhưng em ấy liệu có đồng ý không ? Nguyên Nhi có vẻ không thích tôi nữa rồi ? ”
” Đừng lo , đứa nhỏ đó tính tình rất đơn giản , ngoại trừ khá cố chấp với mấy cái bánh ra thì còn lại đều là một bé ngoan rất vâng lời , cậu nói gì em ấy cũng sẽ nghe mà ! ”
. Dịch Dương Thiên Tỉ trầm mặt nghe bọn họ đối thoại .. nói gì cũng sẽ nghe ? Phải không vậy !? Tôi muốn đính chính một lần nữa : tiểu Nguyên Nhi là người , không phải là thỏ !!

. Buổi tối thứ bảy , Vương Tuấn Khải thực sự rất háo hức . Hắn tận lực chạy lòng vòng trong nhà tìm một bộ quần áo thật thích hợp . Cả tuần nay hắn không được gặp Vương Nguyên mặc dù đã ngồi lỳ ở tiệm bánh từ khi tiệm bánh mở cửa cho đến khi tiệm đóng cửa a .. Nguyên nhân chính là do người tên Đinh Trình Hâm rất tích cực đề phòng hắn , chỉ cần thấy hắn là liền bảo Vương Nguyên về phòng . Thật không biết tên này có mắc chứng bệnh rối loạn ám ánh cưỡng chế không nữa !
. Vương baba , người trong giang hồ được cho là vô cùng ngoan độc , tên vừa nhắc đến liền như sét đánh ngang tai với người nghe : Vương Thiên Nhật . Giờ phút này , nhân vật được cho là vô cùng ngoan độc lại khoanh tay nhìn con trai mình ánh mắt long lanh dâng cà phê trước mặt mình
” Chuyện gì ? ” – Hừ , thằng con ” có hiếu ” sẽ không bao giờ làm loại chuyện này nếu nó không có việc nhờ cậy anh đâu !
. Vương Tuấn Khải đợi baba cầm tách cà phê , liền một bên hề hề gãi đầu
” Baba , lần đầu baba cùng mama hẹn hò , baba vận y phục như thế nào ? ”
. Vương Thiên Nhật che miệng , ho nhẹ mấy tiếng , đặt tách cà phê lên bàn
” Vương Tuấn Khải !? Không phải chứ ? Không lẽ con đang yêu ? ”
. Vương Tuấn Khải nhìn baba mình tính cách thay đổi ba trăm sáu chục độ liền gãi gãi đầu , nói – ” Vừa tìm thấy một bé con rất đáng yêu .. ”
” Bé con ? Vương Tuấn Khải , chúng ta tuy là người trong giang hồ nhưng không có nghĩa là có thể đi phá hoại mầm non của tổ quốc được . Còn có , nếu con bị bắt vì tội quấy rối trẻ em dưới vị thành niên , baba sẽ không cứu con ra đâu ! ”
. Vương Tuấn Khải trầm mặt .. có gì đó sai sai a .. – ” Baba , phiền người nói đúng trọng tâm ! ”
” Bỏ đi bỏ đi , làm gì thì làm , cẩn trọng một chút . Baba cũng chỉ có hai .. à , một đứa con là con thôi , con mà có chuyện gì thì sau này không có người nối dõi thì phiền ! ”
. Vương Tuấn Khải trong lòng n lần xin lỗi Vương baba .. Nếu baba biết người con muốn yêu là một tiểu nam nhân thì chắc người đã không nói được câu này rồi a !
” Lần đầu không cần quá cầu kỳ , quần jean sơ mi nhìn thuận mắt là được ! ”
. Vương Tuấn Khải cảm thấy lời baba nói cũng đúng a , chính vì vậy liền quay trở về phòng , chính mình còn rất nhiều thứ phải lựa chọn ..
.. ngày mai có nên vuốt keo không ? .. a bỏ đi , trán vừa mới nổi một hạt mụn bé tí a , vuốt lên sẽ làm mất mĩ quan ! ..
.. ngày mai có nên dùng nước bông không ? .. mà thôi , người làm bánh hình như không thích mùi nước bông , huống hồ chi em ấy khó tính như vậy ! ..
.. ngày mai có nên đeo lens không ? .. chắc không cần a .. màu đỏ này nhìn quyến rũ lắm rồi ! ..
.. ngày mai có nên đánh phấn , gắn mi giả , son mỏ …

Chưa có bài viết nào được lên lịch